Hắn cũng chắng nói đối, hôm qua Triệu Dung quả thực có nhắn tin đặn hắn phải cố gắng học nghề. Có điều Triệu Dung chỉ nhắn đúng một tin, trong khi mấy ngày nay Âu Dương đã spam cho hắn tận 999+ tin nhắn rồi.
Trần Huệ Hồng gửi 99+ tin, hỏi thăm xem gần đây hắn có dự định về Sơn Thị hay không, nếu không về thì khéo chị ấy phải tính chuyện mua nhà ở tỉnh Việt luôn quá.
Vương đại gia cũng nói bóng nói gió gửi 8 tin nhắn.
Tiền đại gia gửi 17 tin.
Đinh Nãi Nãi vốn thích hỏi han ân cần nên nhắn hơi nhiều, 76 tin.
Hứa Đồ Cường 69 tin.
Ngay cả Khuất Tĩnh cũng gửi 6 tin nhắn —— cô ấy đã kết thúc đợt giao lưu và quay lại Sơn Thị rồi.
La Quân thì lại cực kỳ bình chân như vại, một tin nhắn cũng chẳng thèm gửi, nhưng ông ấy lại đăng một cái status lên WeChat.
Đăng status chê bai Trương Thục Mai hôm nọ nấu món Canh hạt sen Trần Bì Ngân Nhĩ uống dở tệ.
Về phần Tần Lạc... nhóc con đã khai giảng rồi nên cũng chẳng dám gửi tin nhắn cho anh trai nhiều, sợ bị hắn tóm được cái đuôi đang lén lút nghịch đồng hồ thông minh.
Con bé cũng chẳng đám gọi điện thoại hỏi han tình hình đạo này của anh trai ra sao, bởi vì Tần Hoài căn bản làm gì có thời gian mà nghe máy.
Tần Hoài đoán chừng trong số 999+ tin nhắn của Âu Dương chắc chắn có một phần là do Tần Lạc gửi ké. Cứ chiều Thứ Bảy, Chủ Nhật là Âu Dương lại bắn tin nhắn tới tấp, tin nhắn quá nhiều mà toàn là nói nhảm nên Tần Hoài cũng lười lọc, chỉ lướt sơ qua rồi thôi.
Tần Hoài cảm thấy hắn chắc sẽ phải ở lại học nghề thêm một thời gian nữa. Khâu Thiết Đôn này còn chưa tính là nhập môn, nguyên một tuần trời chỉ rặt đi sửa mấy cái thói quen xấu.
Có điều thớt của Trương Chử thì đã làm xong cho hắn rồi, khuôn đúc cũng làm xong ba bộ. Trương Chử vốn là một thợ mộc chuyên nghiệp nên tay nghề cũng rất ra gì và này nọ. Thi thoảng ông ấy còn lôi mấy món đồ gỗ nội thất trong nhà ra khoe khoang với Tần Hoài ——
Toàn là cấu trúc mộng gỗ, cái loại ghép nối không cần dùng đến một cái đinh nào ấy. Đến cái ghế bập bênh mà Trương Chi Uẩn và Thường Thanh Thanh hay ngồi hồi bé thậm chí còn được chạm trổ hoa văn tinh xảo.
Hai vợ chồng nhà này xét về khoản tay nghề thì đúng chuẩn mây tầng nào gặp mây tầng đó, định của chóp.
"Vậy con có thể xem vé máy bay về được rồi đấy." Tào Quế Hương nói.
Chẳng lẽ là do tiến độ của mình rùa bò quá nên Tào sư phụ nản không muốn dạy nữa sao?
Tào Quế Hương thấy Tần Hoài ngớ người ra thì biết ngay là hắn hiểu lầm, bèn giải thích: "Giai đoạn 1 của con coi như cũng hòm hòm rồi, cô nhớ con từng bảo giữa tháng 3 còn phải đi nấu tiệc tận nhà cho khách nữa mà."
"Học nghề thì học chứ cũng không thể bỏ bê công việc chính được. Hơn một tuần nay con toàn cắm mặt vào thái rau chứ chẳng đụng chạm gì đến Bạch Án, khéo đến lúc đó lóng ngóng lại làm khách hàng Phật ý."
"Nhưng mà Tào sư phụ, tay nghề của con bây giờ đã được coi là học thành tài chưa ạ?" Tần Hoài vẫn chưa chắc chắn lắm hỏi lại.
Hắn có cảm giác mình chẳng học được cái quái gì, lại còn quên sạch sành sanh mấy thứ cũ.
Học ròng rã nguyên tuần trời mà mới chỉ học được cách cầm dao và phát lực chuẩn chỉnh. Cứ như học sinh cắm đầu vào sửa bài tập sai chứ chưa hề giải thêm bài mới nào vậy.
"Đương nhiên." Tào Quế Hương gật đầu, "Tiến độ của con nhanh hơn cô nghĩ nhiều. Ban đầu cô cứ đinh ninh con phải mất ít nhất 10 ngày mới có thể vứt bỏ hoàn toàn mấy cái tật xấu trước kia. Nhưng chiều nay chắc con cũng tự nhận ra rồi đấy, cô chỉ phải thò tay vào nắn lại có hai lần. Thực tế con mắc lỗi tận 5 lần, nhưng có 3 lần con tự phát hiện ra và sửa ngay trước khi cô kịp ra tay."
"Nếu con muốn củng cố thêm chút nữa thì cứ mua vé máy bay ngày mốt, ngày mai nán lại luyện thêm một ngày."
"Giai đoạn hiện tại con chỉ cần thái củ cải là được, về Sơn Thị rồi thì vẫn tiếp tục thái củ cải. Không cần phải ép KPI 300 cân một ngày như bây giờ đâu, suy cho cùng công việc chính của con vẫn là đầu bếp Bạch Án mà. Ngày thái 100 cân, 150 cân cũng được, miễn sao đảm bảo đủ khối lượng luyện tập là ổn."
"Vậy... vậy con phải thái thế nào ạ?" Tần Hoài ngơ ngác và cơm, buột miệng hỏi một câu cực kỳ ngu ngốc.
Tào Quế Hương suýt bật cười thành tiếng: "Thì cứ thái như bây giờ thôi, Tiểu Tần à con thái khá lắm rồi đấy. Thái lát, thái sợi, thái hạt lựu con đều biết thái cả, kỹ thuật thái kiểu lăn dao con cũng học được rồi còn gì?"
"Con... biết thái sao?"
Trong đầu Tần Hoài xẹt qua hình ảnh đống thức ăn cho lợn mà hắn xắt ra mấy ngày nay.
Cái đống hổ lốn ấy mà cũng được gọi là biết thái á?
Lát củ cải dày mỏng lộn xộn mà cũng gọi là biết thái sao?
Hết sọt này đến sọt khác chẳng thèm nhìn đã trút thẳng vào thùng, thế mà cũng gọi là biết thái á?
Yêu cầu "biết thái" của bếp món mặn lại thấp đến mức độ này sao?
"Đương nhiên là biết, nếu con không biết thái thì đống củ cải mấy ngày nay là cái quái gì?" Tào Quế Hương liếc thấy Trương Chi Uẩn nhân lúc Tần Hoài đang ngơ ngác đã lẳng lặng gắp đĩa Uẩn Kê chỉ còn lèo tèo vài miếng, bà ấy bèn đẩy đĩa cần tây xào thịt bò về phía hai người, tiện tay gắp luôn một đũa cải bó xôi bỏ vào bát Trương Chi Uẩn.
"Uẩn Uẩn, đừng có chỉ cắm đầu ăn thịt, ăn thêm chút rau xanh vào.”
Trương Chi Uẩn: QAQ
Tần Hoài liếc mắt nhìn đĩa thức ăn, lặng lẽ với tốc độ chớp nhoáng gắp miếng Uẩn Kê cuối cùng bỏ tọt vào bát mình.
LVQ8371