"Thời ấy đường xá ở Bắc Bình làm gì có đèn đóm, nhà tôi lại cách Vĩnh Hòa Cư rõ xa. Bố mẹ tôi thì lười, chẳng muốn đêm hôm khuya khoắt cất công đi đón, may mà có đại sư huynh và nhị sư huynh không yên tâm, tối nào cũng thay phiên nhau hộ tống tôi về."
"Điều kiện của Tiểu Tần bây giờ tốt hơn tôi hồi đó vạn lần. Cậu ấy làm đầu bếp Bạch Án bao năm nay, hồi bé lại còn từng làm ruộng, sức vóc đã được rèn giũa nên nền tảng rất tốt. Hồi đó tôi luyện Thiết Đôn chủ yếu là để cày thể lực, con gái chân yếu tay mềm vốn không đọ lại con trai. Nhị sư huynh mỗi ngày treo bao cát một tiếng thì tôi phải treo hai tiếng, anh ấy xóc chảo cát một tiếng thì tôi phải xóc hai tiếng."
"Dạo đó ban ngày cày cuốc đến mức cánh tay, khuỷu tay sưng vù cả lên. Tối trước khi đi ngủ phải lấy khăn nóng chườm, hôm sau lại cắn răng luyện tiếp."
"Lúc nhỏ đại sư huynh luyện kỹ năng cơ bản thế nào thì tôi không rõ, nhưng tôi và nhị sư huynh thì ròng rã tắm trong nước mắt mà vượt qua. Vừa khóc tu tu vừa luyện, mà còn chẳng dám khóc to, sợ ồn ào đến tai sư phụ, sư phụ đuổi cổ không nhận nữa."
Nghe Tào Quế Hương kể lể, Trương Chử cũng bùi ngùi nhớ lại những ngày tháng cơ cực hồi bé đi học nghề mộc: "Đúng thế thật, hồi đó đi theo hầu hạ sư phụ, nai lưng ra bào gỗ, hai cánh tay sưng vù chẳng còn tí sức lực nào mà vẫn phải cắn răng làm tiếp. Sư huynh tôi xót ruột bảo để anh ấy làm hộ, y như rằng bị sư phụ chửi cho sấp mặt."
"Ai mà chắng phải khổ luyện như thế. Mấy người học hát hí khúc trong gánh hát kìa, có người luyện gào đến hộc cả máu, chỉ cần chưa nát họng thì vẫn phải gào tiếp."
Ôn nghèo kể khổ xong, Trương Chử bẻ lái câu chuyện. Thấy cốc sữa đậu nành của Tào Quế Hương đã cạn đáy mà bà ấy vẫn chép miệng vẻ thòm thèm, ông vội vàng trút nốt chút sữa còn sót lại trong bình sang cho bà, rồi mới tiếp tục:
"Nhưng mà, sao tôi cứ thấy Tiểu Tần luyện là lạ kiểu gì ấy."
Tào Quế Hương húp tiếp sữa đậu nành: "Ông thấy lạ ở chỗ nào?"
"Thì là... vô lý đùng đùng ấy. Chẳng phải thiên phú của Tiểu Tần cực kỳ tốt sao? Bánh trôi cỡ đại cậu ấy làm ngon nhức nách thế cơ mà, hơn nữa cậu ấy cũng đâu phải là gà mờ chưa từng xuống bếp. Tôi thấy lúc đầu cậu ấy vẫn thái được, thái một lúc sau trông cứ như quên luôn cả cách cầm dao ấy."
"Có phải bà tạo áp lực ghê quá, làm Tiểu Tần rén đến mức không biết cầm dao luôn không?”
Tào Quế Hương bực bội lườm Trương Chử một cái sắc lẹm: "Ông ăn nói xà lơ gì đấy, trạng thái hôm qua của Tiểu Tần mới là đúng quy trình."
"Nếu Tiểu Tần là một tờ giấy trắng thì đương nhiên học càng nhanh càng tốt. Nhưng bây giờ cậu ấy đâu phải giấy trắng, không những thế, cậu ấy thậm chí đã là một vị sư phụ Bạch Án làm Điểm Tâm cực kỳ cứng cáp và xuất sắc rồi. Cậu ấy biết quá nhiều, quá tạp nham, lại chẳng được ai chỉ dạy bài bản cả."
"Tập viết từ 0 đến 100 thì dễ ợt, nhưng một người đã quen tay viết sai bét nhè từ 0 đến 100, giờ ông bắt cậu ấy quên sạch đi, rồi bắt cậu ấy viết ngược từ 100 về 0, làm sao mà dễ thế được."
"Việc Tiểu Tần cần làm bây giờ là ném sạch sành sanh mấy cái tư thế cầm dao, điểm phát lực sai trái lúc trước ra chuồng gà, rồi học lại từ đầu. Quá trình này khoai hơn đám tân binh học từ con số 0 nhiều."
"Nhưng đây là bước bắt buộc. Ngay ngày đầu tiên tôi học nấu ăn, sư phụ đã đặn dò tôi rằng: Mọi lỗi lặt vặt, thói quen xấu lúc ban đầu nếu không coi trọng, không chấn chỉnh ngay, sau này sẽ hóa thành bầy mọt đục khoét cả một thân cây cổ thụ. Tiểu Tần tuy bây giờ dính đầy thói quen xấu, nhưng đao công của cậu ấy còn cùi bắp, không gian phát triển còn rộng chán, nên vẫn có thể nắn lại, sửa lại từ đầu được."
"Chứ nếu bây giờ cậu ấy đã là một đầu bếp món mặn sừng sỏ rồi thì muốn nắn lại e là no hope. Trừ khi có ngày cậu ấy tự nhận ra mấy cái lỗi vặt vãnh của mình đã gây ra thảm họa nấu nướng, ví dụ như Văn Xương Kê chặt xong ghép không khớp, hay Tam Cáo Áp nhồi không lọt, rồi tự dằn vặt bản thân, hạ quyết tâm thay đổi thì may ra mới sửa được."
"Mấy ngày nay tôi cũng chẳng mong đợi Tiểu Tần rèn được nền tảng xịn xò cỡ nào, tôi chỉ mong có thể tẩy trắng cậu ấy thành một tờ giấy trắng tinh khôi, để cậu ấy bắt đầu học lại từ vạch xuất phát."
"Cứ để một người sư phụ giỏi giang dẫn dắt cậu ấy đi đúng hướng. Tôi tin với thiên phú của cậu ấy, chỉ cần nắm được phương pháp chuẩn chỉnh thì dù có tự bơi cũng ăn đứt người bình thường."
Nghe xong, Trương Chử chỉ chậm rãi buông một câu: "Quế Hương, bà thật sự không muốn nhận cậu ấy làm đồ đệ sao?"
Tào Quế Hương lắc đầu: "Cậu ấy không cần người sư phụ là tôi, cậu ấy có thể có rất nhiều sư phụ, tôi chỉ cần làm một trong số đó là đủ rồi."
"Từ cái năm thanh niên trí thức xuống nông thôn ấy, tôi đã cạn duyên với con đường làm đầu bếp này rồi. Chí hướng của tôi không nằm ở đây, nên tôi chẳng muốn làm lỡ dở mầm non tài năng như Tiểu Tần."
Cuộc trò chuyện giữa Tào Quế Hương và Trương Chử kết thúc khi Tần Hoài ngủ dậy mở cửa bước ra.
Ngày đầu tiên học nghề ở nhà Tào Quế Hương mà đã ngủ nướng, Tần Hoài cực kỳ ngượng ngùng, vừa dậy đã rối rít xin lỗi.
Tào Quế Hương và Trương Chử nhìn nhau cười xòa, bảo Tần Hoài không cần để bụng chuyện vặt vãnh này, hai ông bà thừa tự tin sẽ khiến sáng hôm sau hắn cũng chẳng lết nổi khỏi giường.
Sau đó, Tào Quế Hương cười bảo Tần Hoài mau ăn sáng đi, số lượng củ cải hôm nay phải thái còn khủng hơn hôm qua nhiều.
LVQ8371