"Sư phụ bảo anh đừng để bụng mấy lời của Hàn tổng, bọn bên A nhiều khi đở hơi thế đấy, cứ thích bới bèo ra bọ đưa ra đăm ba cái ý kiến xàm xí để làm khó người khác thôi, cứ bơ đi là xong.”
Tần Hoài: ...
Xem ra một Tang Mục bề ngoài lầm lì ít nói thực chất lại là một vị đầu bếp từng trải qua rất nhiều sóng gió thương đau đây.
Rốt cuộc là ông ấy đã phải đụng độ với bao nhiêu vị khách hàng bên A hắc ám trong lúc đi nấu tiệc ngoài thì mới có thể thốt ra được những lời an ủi đầy tính trải đời đến thế chứ.
Cách đó không xa, Đồng Đức Yến vừa mới cho đồ ăn ra đĩa ngẩng đầu liếc nhìn Tang Lương đang lầm rầm to nhỏ đằng kia, khẽ nhíu mày.
Mấy món bên phía Đồng Đức Yến đã ra lò trước.
Tần Hoài nhớ mang máng là trong tiệc sinh nhật ngày mai có món đinh là chân giò lợn, nhưng chiều nay thời gian thử món không đủ, Đồng Đức Yến lại mới chân ướt chân ráo đến thành phố A vào buổi chiều nên chưa kịp sơ chế nguyên liệu, đành chịu không làm được mấy món tốn nhiều thời gian hầm hay om như thế.
Lúc ăn cơm trưa Trần Công có nhắc qua, sau buổi thử món chiều nay Tần Hoài và Tang Lương có thể giải tán ai làm việc nấy, nhưng Đồng Đức Yến thì phải ở lại bếp sau của Ngự Thiện Phường để tiếp tục chuẩn bị nguyên liệu.
Đồng Đức Yến là đầu bếp của Bát Bảo Trai ở Bắc Bình, dạo trước Hàn Quý Sơn đến Bắc Bình từng được nếm thử tay nghề của ông ấy, nên đặt niềm tin tuyệt đối vào trình độ của Đồng Đức Yến. Bữa thử món chiều nay thực chất là dọn đường cho Tần Hoài và Tang Mục, kéo thêm Đồng Đức Yến vào chẳng qua chỉ là sợ vị Đồng sư phụ tính tình cổ quái này phật ý, lại nghĩ Hàn tổng khinh thường ông ấy nên thử món cũng chẳng thèm gọi.
Chỉ có thể nói cái nết khó chiều của Đồng Đức Yến quả thực là khét tiếng trong giới, đến mức một tay thực khách thuần túy như Hàn Quý Sơn cũng phải biết tiếng.
Đồng Đức Yến làm tổng cộng bốn món: Cá chép chua ngọt, Hải sâm xào hành, Tôm xào đầu và Du Bạo Song Thúy, trong đó Du Bạo Song Thúy là một món xào đòi hỏi kỹ thuật canh lửa cực kỳ gắt gao trứ danh của Lỗ Thái, và cũng chính là món mà Đồng Đức Yến vừa mới đảo lửa rần rần cho ra lò.
Bốn món ăn này cơ bản đều được canh thời gian gần như sát rạt nhau, lần lượt ra lò, có thể cùng nhau thưởng thức. Tần Hoài có lý do hoài nghi Đồng Đức Yến lựa chọn bốn món ăn này, chính là muốn chứng minh kỹ thuật canh thời gian xuất sắc của ông ấy.
Canh thời gian quả thật rất chuẩn.
Nấu tiệc mà canh chuẩn thời gian cũng là một điểm cộng.
Cũng không biết Đồng Đức Yến rốt cuộc đã nấu bao nhiêu mâm cỗ tiệc rồi mới có thể canh thời gian chuẩn xác đến vậy. Trần Công chọn Đồng Đức Yến làm Bếp Trưởng thật sự là quá chuẩn, đẳng cấp của vị trợ lý kim bài này vẫn đang không ngừng thăng hạng.
Tần Hoài nhìn bốn món ăn mới ra lò từ xa, lộ rõ vẻ thèm thuồng.
Hắn thật sự rất muốn ăn.
Hồi ở Hoàng Ký, Tần Hoài từng ăn rất nhiều món lớn, nhưng cơ bản đều là Hoài Dương Thái. Hoàng Thắng Lợi cũng biết làm một ít Lỗ Thái, nhưng khẳng định không thể làm ngon bằng một vị đại sư chuyên về Lỗ Thái như Đồng Đức Yến.
Lúc ở nhà Tào Quế Hương, Tần Hoài từng được ăn Đàm Gia Thái chính tông, nhưng món ăn nhiều nhất thực ra lại là mấy món gia đình thường ngày.
Trong bốn món Đồng Đức Yến làm này, ngoại trừ hải sâm xào hành và tôm om dầu Tần Hoài đã từng ăn ở nhà Tào Quế Hương, hai món còn lại đừng nói là ăn, ngay cả nhìn hắn cũng chưa từng thấy bao giờ.
Trần Công nhìn vẻ mặt của Tần Hoài từ xa, đoán được ngay hắn cũng muốn nếm thử, đang định nói cho Hàn Quý Sơn biết chuyện này, sau đó vô cùng tâm lý bước tới mời Tần Hoài và Hàn Quý Sơn cùng thưởng thức, thì Đồng Đức Yến đã hành động trước.
Đồng Đức Yến căn bản chẳng thèm ngó ngàng gì đến đồ ăn mình vừa mới làm ra, trực tiếp đi đến trước đĩa bánh dưa muối ở chỗ Tần Hoài.
"Tôi cũng muốn nếm thử." Đồng Đức Yến mặt không biến sắc nói, ngữ điệu cũng rất bình tĩnh, chẳng có chút phập phồng nào.
Tần Hoài lại chẳng hiểu sao từ trong cái giọng điệu bình tĩnh ấy nghe ra được một tia bất mãn kiểu "mấy người lập hội kín mà không rủ tôi".
Tần Hoài: ?
Bọn họ vừa mới lập hội kín rõ ràng đến thế sao? Đồng Đức Yến cách xa như vậy mà cũng phát hiện ra.
"Ông cứ ăn tự nhiên." Tần Hoài vội vàng nói: "Ăn bánh bao nhân không? Bánh Bao chay ăn không? Bánh trôi... À không, Tứ Hỉ Thang Đoàn ăn không?"
Nghe Tần Hoài nhiệt tình mời mọc, sắc mặt Đồng Đức Yến hòa hoãn hơn rất nhiều. Tuy bằng mắt thường không nhìn ra được sự thay đổi nào, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng tâm trạng của ông ấy đã tốt lên hẳn.
"Ăn." Đồng Đức Yến đáp.
Tần Hoài lấy mấy cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Tam Đinh Bao và Tứ Hỉ Thang Đoàn mà mình đã giấu đi ra đưa cho Đồng Đức Yến, tất cả đều còn ấm, vẫn ăn ngon lành.
"Chuyện là... Đồng sư phụ, tôi có thể đi nếm thử mấy món ông vừa mới làm ra không?” Tần Hoài hỏi.
Đồng Đức Yến đã bắt đầu nhai bánh dưa muối, nói giọng ú ớ: "Cái này cậu phải hỏi Hàn tổng."
Có thể nhìn ra, Đồng Đức Yến là một vị sư phụ nấu tiệc cực kỳ chuyên nghiệp.
Tần Hoài đi về phía Hàn Quý Sơn, trực tiếp mở miệng hỏi. Hàn Quý Sơn đang cắm cúi ăn món Du Bạo Song Thúy, không rảnh miệng để trả lời câu hỏi của hắn, liền trực tiếp đưa cho hắn một đôi đũa cùng một cái bát, ý bảo hắn cứ tự nhiên mà xơi.
Đưa đũa và bát cho Tần Hoài xong, Hàn Quý Sơn còn không quên đưa cho Trần Công một bộ, ba người cứ như vậy đứng thành một hàng bắt đầu ăn.
LVQ8371