Tiện thể nói luôn, hôm đó Âu Dương cũng nốc rất nhiều, nhưng cậu ta lại bình an vô sự.
Kết luận của bác sĩ là: Thủ Đả Nịnh Mông Trà có đá lạnh, mâm cơm tất niên lại toàn đồ nóng, nóng lạnh choảng nhau cộng thêm việc nạp quá nhiều loại thức ăn cùng lúc khiến những người dạ dày yếu hoặc bình thường không tiêu hóa nổi, thức ăn kỵ nhau nên mới dẫn đến viêm dạ dày cấp tính.
Còn về phần Âu Dương, cậu ta đích thị là cái dạ dày sắt rồi.
Suốt cả kỳ nghỉ Tết, Âu Dương cắm rễ trong bệnh viện và ở nhà để hầu hạ họ hàng, trên từ ông nội bảy mươi tuổi, dưới đến đứa cháu trai bảy tuổi, cậu ta đều phải chạy đôn chạy đáo chăm bẵm để chuộc tội.
Bác gái cả khuyên Âu Dương nên đổi công thức đi, tiễn người nhà vào viện thì còn châm chước được, chứ cho khách hàng húp xong đi viện luôn là ăn kiện ngập mặt đấy.
Về chuyện này, Tần Hoài chỉ biết cạn lời: Ảo thật đấy.
Âu Dương quả không hổ danh là người thử món thiên tuyển mà hắn chấm, không những sức ăn như trâu mà cái dạ dày cũng thuộc hàng nồi đồng cối đá.
"Hai hôm nữa tôi về." Tần Hoài lên tiếng: "Cậu ráng cầm cự thêm hai hôm nữa đi."
"Với lại tôi thấy bác gái cậu nói chuẩn đấy, dẹp mấy cái công thức xàm xí của cậu đi. Cùng lắm thì cậu bán Thủ Đả Nịnh Mông Trà kèm nước sâm, tôi sẽ dạy cậu thêm vài công thức trà hoa quả. Trà Thất Vị Khu Thấp của mẹ tôi tuy hơi khó uống nhưng được cái bổ dưỡng."
"Thế tiệm Thủ Đả Nịnh Mông Trà của cậu còn định mở không?"
"Mở chứ!" Âu Dương chắc nịch đáp: "Nhất định phải mở, đợi ông nội em xuất viện là em quất luôn!"
Tần Hoài: "... Ông nội cậu vẫn chưa khỏi à? Viêm dạ dày cấp tính mà nghiêm trọng thế sao?"
"Viêm dạ dày cấp thì khỏi rồi, nhưng lúc đi khám vô tình phát hiện thêm viêm túi mật. Trước đó ông em cũng hay bị đau bụng, ngặt nỗi ông cụ bướng lắm, đánh chết cũng không chịu đi viện. May nhờ đêm đó dính viêm dạ dày cấp bị bế vào viện nên mới tiện tay chữa luôn thể."
"Bố em phán em công tội bù trừ, cắt sạch tiền sinh hoạt phí, khóa luôn thẻ ngân hàng của em rồi."
"Nghĩa phụ thương tình cho con trai mượn 1000 tệ đi!"
Tần Lạc vừa đếm tiền xong, nghe tiếng Âu Dương oang oang đòi mượn 1000 tệ qua điện thoại thì tò mò sáp lại gần: "Anh Dương đang cần mượn tiền ạ? Em cho anh ấy mượn 1000 tệ cũng được nè.”
"Anh ơi, cái lì xì bà nội vừa cho em có tận 2000 tệ lận!"
Tần Lạc cũng hét lớn vào điện thoại: "Anh Dương ơi, cho anh mượn tiền mặt nhé? Để lúc nào về em đưa cho, mẹ em không cho để quá 500 tệ trong WeChat đâu, mẹ sợ em mua linh tinh trên mạng."
Âu Dương vô cùng cảm động: "Không cần đâu Lạc Lạc, anh Dương mượn anh trai em là được rồi. Lạc Lạc à, tiệm Thủ Đả Nịnh Mông Trà của anh sắp khai trương rồi, lúc nào mở cửa em cứ đến uống bét nhè đi, anh free cho!"
"Anh đang có món Thủ Đả Nịnh Mông Đào Dâu tây siêu mới..."
Tần Hoài tắt phụt điện thoại.
"Kệ cậu ta đi." Tần Hoài bình thản nói, "Tiệm cậu ta làm quái gì có món mới này."
Chuyến xe đi ké của Tần Hoài và Tần Lạc là xe của một ông anh nhiệt tình ở làng bên mà Tần Hoài chẳng hề quen biết. Ông anh này sống trên thành phố, mở một tiệm bánh cuốn (Tràng Phấn).
Vốn dĩ mùng năm mùng sáu là ông anh này đã phải về thành phố mở hàng rồi, ai dè dính ngay đợt Tần Gia phát bánh trôi miễn phí, mà làng bên thì lại quá gần. Gần đến mức chẳng cần lái xe, đi bộ 8 phút là tới nơi. Ông anh này vì mê mẩn Tứ Hỉ Thang Đoàn mà ráng nán lại quê ăn hết cái Tết, nhờ thế sáng 16 mới tranh được suất chở anh em Tần Hoài lên thành phố.
Cuộc cạnh tranh tranh giành suất chở này khốc liệt lắm.
Sáng nay chăng hiểu sao dân làng Tần Gia và mấy làng lân cận tự nhiên cứ ầm ầm đòi lái xe lên thành phố.
"Tiểu Tần sư phụ, đưa đến đây là được rồi phải không?" Ông anh dừng xe trước cửa một tiệm trà có tiếng trên thành phố.
"Dạ vâng, cảm ơn Lưu ca. Anh em mình kết bạn WeChat nhé, lần sau về làng em sẽ nhắn anh, lúc nào rảnh anh qua nhà em ăn Điểm Tâm." Tần Hoài cười đáp, add WeChat với Lưu ca xong thì dẫn Lạc Lạc bước vào tiệm trà.
Tần Lạc vẫn ngơ ngác chưa hiểu tình hình, ngốc nghếch hỏi: "Anh ơi, hóa ra nhà Tào Nãi Nãi mở tiệm trà à."
"Mở tiệm trà gì chứ, mình đến nhà người ta ăn cơm thì sao đi tay không được, phải mang theo chút quà cáp chứ."
"Sao anh không xách trái cây đi? Ở nhà còn đống trái cây kìa, ông bà nội ăn mãi chắng hết." Tần Lạc lại hỏi.
"Mang trái cây đi thì chán quá, đến nhà một vị Đại Sư như Tào sư phụ ăn chực là phải biếu trà." Nói xong, Tần Hoài bắt đầu ngó nghiêng trong tiệm.
Sau quầy thu ngân có một người phụ nữ trung niên đang ngồi. Thấy hai người trẻ tuổi như Tần Hoài và Tần Lạc bước vào, bà ta chẳng buồn cất mắt lên nhìn, cứ thế cúi gằm mặt bấm điện thoại.
Tần Hoài dạo một vòng mới nhận ra, tuy ở trong bếp Hoàng Kí hắn uống trà không ít, nhưng lại mù tịt về trà, nhìn đống lá trà cũng chẳng phân biệt được ngon dở.
Thứ mà hắn am hiểu nhất thực ra là Thủ Đả Nịnh Mông Trà cơ.
Việc chuyên môn thì phải để dân chuyên xử lý, Tần Hoài không do dự lấy một giây, lập tức gọi video cho Đàm Duy An.
Đàm Duy An bắt máy gần như tức thì. Giờ này cậu ta đang trên đường đi bộ đến Tri Vị Cư làm việc. Thấy Tần Hoài nhờ vả, cậu ta liền hỏi han qua loa yêu cầu, rồi chọn hộ Tần Hoài hai hộp trà qua màn hình, tiện thể còn ra mặt mặc cả giúp luôn.
LVQ8371