"Tiểu Tần sư phụ, thật ra hồi nhỏ tôi cũng từng học làm La Bốc Cao cùng mẹ." Bùi Hành cười nói, cười vô cùng khiêm tốn, cười y hệt cái dáng vẻ học đồ của Tiểu Bùi.
Tần Hoài đang lật mặt La Bốc Cao trong chảo, nghe Bùi Hành nói vậy liền hứng thú, hỏi: "Thế à, công thức bên nhà cậu có giống của tôi không?"
Bùi Hành lẳng lặng gắp một miếng La Bốc Cao lên nhưng không ăn, đáp: "Cũng na na nhau, mẹ tôi thích cho thêm lạp xưởng, bảo là chiên lên ăn sẽ thơm hơn."
"Nhưng hồi mới học tôi đâu có sánh được với Tiểu Tần sư phụ, lần đầu tiên làm bột bị quá loãng, lúc hấp không định hình được nên bị nát bét."
"Phải tập đi tập lại hai ba lần mới thành công đấy."
"À đúng rồi Tiểu Tần sư phụ, sáng nay lúc anh chỉ điểm cho tôi cái xảo kình khi nhào bột ấy, tôi hình như nắm được chút cảm giác rồi. Ăn trưa xong anh có rảnh không? Anh xem giúp xem cái cảm giác tôi tìm được đã đúng chưa nhé.”
Tần Hoài không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu: "Đương nhiên là rảnh rồi, thực ra cũng tại tôi diễn đạt chưa được chuẩn, cái cảm giác này tôi thật sự không biết diễn tả sao cho rõ, cứ luyện nhiều là sẽ tìm được thôi."
"Anh diễn đạt đã rất rõ ràng rồi, là do ngộ tính của tôi kém, trình độ chưa tới nên mới không ngộ ra được."
Nói xong, Bùi Hành cắn một miếng La Bốc Cao, bèn lộ ra vẻ mặt mừng rỡ: "Món La Bốc Cao này... Làm em gái của anh đúng là có lộc ăn thật đấy!"
Lý Hoa: ???
Không phải chứ, thế này mà cũng nịnh bợ được à?
Màn nịnh hót tưởng chừng uyển chuyển mà thực chất lại thô thiển này, cái kỹ năng diễn xuất lố lăng này, cái giọng điệu khoa trương này.
Bùi Hành, sau này cậu đừng có nói mình bước ra từ Tri Vị Cư nữa, Tri Vị Cư chúng tôi không có diễn viên tồi tệ như cậu!
Còn nữa, những lời cậu vừa nói, là văn mẫu mà tôi đã nghĩ ra đấy!
Lý Hoa nhất thời cũng chưa nghĩ ra được lời nào mới mẻ, chỉ đành nghiến răng nghiến lợi trong lòng, gắp một miếng La Bốc Cao lẳng lặng ăn, chờ đợi thời cơ mới để chiều nay tìm cơ hội gỡ gạc lại một ván.
Tần Hoài tiếp tục chiên La Bốc Cao.
Lúc này có lẽ sẽ có người thắc mắc, Lý Hoa, Bùi Hành, An Du Du và Trần An đều không đi làm sao? Sao bọn họ lại xúm đen xúm đỏ quanh Tần Hoài xem hắn chiên La Bốc Cao thế này.
Đúng vậy, giờ này bọn họ quả thực không phải làm việc.
Bây giờ đã là 11 giờ 51 phút, các công ty trong tòa nhà văn phòng gần Vân Trung Thực Đường về cơ bản đều tan làm lúc 12 giờ trưa, chỉ còn mười mấy phút nữa thôi là đám dân văn phòng bụng đói meo sẽ ùa vào Vân Trung Thực Đường để bắt đầu ăn trưa.
Thực tế thì, hiện tại trong nhà ăn đã có vài vị khách nhanh chân tới trước đang ngồi ăn rồi.
Đang ăn Tứ Hi Thang Đoàn rồi.
Khung giờ này, sư phụ đồ ăn sáng và sư phụ Điểm Tâm đều không phải làm việc, đây là giờ cơm của bọn họ. Làm Điểm Tâm là một công việc kéo dài liên tục, làm xong một mẻ thì ở giữa sẽ có thời gian nghỉ ngơi, Bùi Hành và Lý Hoa đều cực kỳ biết cách canh chuẩn thời gian này.
Bốn người xúm quanh Tần Hoài, một là bọn họ rất hiểu Tần Hoài, biết thừa hắn khoái buôn dưa lê, hai là bọn họ muốn tranh thủ nịnh bợ Ông Chủ một chút.
Bùi Hành và Lý Hoa là thật tâm muốn nịnh nọt.
Trần An thì tùy tình hình xem có nịnh được hay không, không nịnh được thì đứng chầu rìa quan sát ở cự ly gần để học lỏm chút gì đó cũng tốt.
Nếu thật sự chăng học được gì thì cứ ló mặt ra trước mặt Ông Chủ thôi cũng tuyệt vời ông mặt trời rồi.
An Du Du thì đơn thuần chỉ là muốn ăn La Bốc Cao, cộng thêm việc tạo ấn tượng trước mặt Ông Chủ, xem có kiếm chác được chút việc gì làm không, để tương lai còn dễ bề thăng chức tăng lương.
Trực giác của An Du Du mách bảo cô, vụ buổi sáng cô chạy sang quán Tiểu Âu Trà Chanh Giã Tay mua Trà Chanh, hình như là một sai lầm công việc không được nghiêm trọng cho lắm.
Bốn người ai ôm tâm tư nấy, vui vẻ tề tựu một đường.
Suy nghĩ của Tần Hoài thì lại hoàn toàn khác biệt, hắn đã quá quen với cảnh này rồi.
Hồi còn ở Hoàng Ký cũng y xì đúc, Tần Hoài đang cắm mặt làm việc, Đổng Sĩ hễ làm xong việc là lại lẻn tới bên cạnh Tần Hoài buôn đưa lê. Đám học đồ của Tri Vị Cư cũng cực kỳ biết cách luồn lách, lúc Tần Hoài đang bận sấp mặt thì tuyệt đối không làm phiền, nhưng hễ thấy hắn bớt bận, thậm chí rảnh rỗi đến mức có thể buôn dưa lê là y như rằng bưng Điểm Tâm lao tới hỏi han đủ thứ.
Tần Hoài liếc nhìn đồng hồ.
11 giờ 52 phút rồi.
3 giờ sáng Tần Hoài đã đến nhà ăn làm việc, tính tới thời điểm hiện tại đã làm ròng rã hơn tám tiếng đồng hồ, ở giữa còn xen kẽ mấy màn lười biếng, buôn dưa lê và ăn Điểm Tâm, cũng đến lúc phải nghỉ ngơi rồi.
Tần Hoài liếc nhìn mẻ La Bốc Cao vừa hấp xong.
Cực kỳ nhiều.
Hắn đã đem toàn bộ số củ cải mà An Du Du thái sáng nay làm thành La Bốc Cao rồi.
Cái món La Bốc Cao này làm vừa nhanh mà số lượng lại lớn, nếu không đem chiên thì xét về mặt chạy số lượng hoàn toàn có thể so kè cao thấp với món Lừa Lăn Lộn.
"Du Du, em biết chiên đồ không?" Tần Hoài hỏi.
An Du Du vẫn đang nhai nốt miếng La Bốc Cao cuối cùng trong đĩa, nghe Tần Hoài hỏi vậy liền vội vàng đáp: "Dạ biết!"
"Phần La Bốc Cao còn lại em chiên nốt nhé, hôm nay mấy giờ em tan làm?”
Tần Hoài thật sự không rõ giờ giấc tan làm của An Du Du, con bé này thường xuyên vì tiền mà điên cuồng cày cuốc tăng ca.
LVQ8371