La Quân, một Tất Phương không hề mất trí nhớ, chuyên gia quậy phá bệnh viện, "thánh" đánh giá 1 sao trên app đặt đồ ăn, ông lão neo đơn khét tiếng nhất Vân Trung Tiểu Khu. Những ngày hắn không ra khỏi nhà mà làm trạch nam, trong tiểu khu vẫn luôn lưu truyền những truyền thuyết về hắn.
Trần Huệ Hồng, kiếp cuối cùng của Thảo Mộc Tinh Quái. Trong giới Tinh Quái thì bà ấy được coi là bình thường, nhưng so với người bình thường, có đôi khi bà ấy quả thực nhiệt tình đến mức hơi thái quá.
Khuất Tĩnh, kiếp cuối cùng của Tiểu Điểu. Sự bất thường của cô không cần phải bàn cãi nhiều, trước khi cô tỉnh lại, điều mà Trần Huệ Hồng và La Quân lo lắng nhất chính là sợ có ngày cô đột nhiên chết bất đắc kỳ tử.
Cung Lương, Ngoa Thú ở mấy kiếp giữa, nhân vật mang tính huyền thoại từng vì Tam Đầu Yến mà ly hôn với vợ tận ba lần, thế mà trong giới Tinh Quái hắn vẫn được coi là bình thường.
Vương Căn Sinh, Giải Trĩ, một kế toán chuyên nghiệp cương trực công chính, bốn mươi năm không hề làm sổ sách giả, không có một khoản thu chi sai lệch nào, độ uy tín khỏi cần phải bàn.
Về phần Trần Tuệ Tuệ...
Con Loan Điểu đã tan biến và hiện đang học tiểu học kia, tốt nhất cứ làm một học sinh tiểu học ngoan ngoãn ngày ngày chăm chỉ làm bài tập đi.
So với đám Tinh Quái ít nhiều đều có chút bất thường này, thì sự bình thường của Trần Công lại đâm ra có chút không bình thường.
Điểm bất thường nhất của hắn chính là Nhiệm vụ phụ tuyến.
Lúc xuống xe, Trần Công vô cùng chuyên nghiệp giúp Tần Hoài xách hành lý. Tần Hoài cân nhắc một phen rồi mới lên tiếng hỏi: "Trợ lý Trần, với tư cách là trợ lý sinh hoạt của Hàn tổng, bình thường công việc của anh chắc bận rộn lắm nhỉ?"
Trần Công không ngờ Tần Hoài nghe hắn luyên thuyên suốt đọc đường, cuối cùng điều quan tâm nhất lại là hắn có bận hay không. Hắn nhất thời hơi ngớ người, nhưng rất nhanh đã thư lại biểu cảm, đáp: "Trợ lý sinh hoạt chỉ là phải xử lý nhiều việc vặt thôi, không tính là bận."
"Tôi theo Hàn tổng từ lúc anh ấy mới sáng lập Hảo Vị Đạo rồi, Hàn tổng đối xử với tôi không tệ, nên tận tâm tận lực cũng là điều đương nhiên."
Tần Hoài nhớ lại lịch sử khởi nghiệp của Hàn Quý Sơn mà Trần Công vừa kể cho hắn nghe trên đường. Những năm đầu, Hàn Quý Sơn xuất thân là một người bán hàng rong đi khắp hang cùng ngõ hẻm, buôn bán hàng hóa từ Nam chí Bắc, bán đủ thứ trên đời. Sau khi cùng vợ tích cóp được một khoản tiền vốn lớn, ông quyết định tự mình khởi nghiệp, thành lập công ty Hảo Vị Đạo như hiện tại, với mảng kinh doanh cốt lõi là xì dầu.
Hảo Vị Đạo được thành lập từ 13 năm trước, ban đầu căn bản không phải bán xì dầu, mà là chuyên đi lấy gia vị từ khắp nơi về dán mác của mình lên để bán.
Nếu như Trần Công đã đi theo làm việc bên cạnh Hàn Quý Sơn ngay từ những ngày đầu Hảo Vị Đạo mới thành lập, thì với độ tuổi tầm 35 như hiện tại cùng tấm bằng cử nhân đại học, tính ra hắn vừa tốt nghiệp đại học xong là đã vào Hảo Vị Đạo làm việc luôn rồi, đúng chuẩn nguyên lão của các nguyên lão.
Tần Hoài cảm thấy đường như mình đã có chút manh mối để nắm bắt được tính cách cũng như moi thêm thông tin về Trần Công.
Mượn cơ hội bữa tiệc sinh nhật lần này, hắn phải tìm cách trò chuyện tử tế với Ông Chủ của Trần Công, tức Hàn tổng mới được.
Hắn còn chưa được diện kiến vị Kim chủ ba ba đã chuyển thẳng 50% tiền cọc cho mình cơ mà.
Mặt mũi còn chưa thấy đâu đã chuyển khoản tiền cọc, Ông Chủ đúng là hào phóng.
Đúng như lời Trần Công nói, khách sạn nằm ngay gần Ngự Thiện Phường. Nói là "gần" thì còn hơi khiêm tốn, khách sạn nằm sát vách Ngự Thiện Phường luôn, bước ra khỏi cửa rẽ trái đi tầm 30 bước là tới.
Là tửu lâu cao cấp nổi tiếng nhất thành phố A, đồ ăn của Ngự Thiện Phường có xứng với cái tên hoành tráng này hay không thì Tần Hoài không rõ, nhưng khoản trang trí thì chắc chắn là xứng tầm.
Chỉ nhìn lướt qua phong cách trang trí thôi cũng đủ toát lên một chữ —— Đắt.
Cái kiểu đắt đỏ mà hồi Tần Hoài còn học đại học, có đi ngang qua nhà hàng này thì hắn cũng chẳng dám ho he nảy sinh cái ý nghĩ bước vào ngó thử giá tiền trên menu.
Trần Công đã đặt sẵn phòng bao số 666. Lúc hai người bước vào, Tang Mục và một thanh niên trẻ tuổi đã ngồi chờ sẵn bên trong.
"Tang sư phụ, ngại quá, đường từ sân bay tới đây hơi tắc nên để anh phải đợi lâu rồi. Vị này chính là Tần Hoài - Tần sư phụ. Tần sư phụ, vị này là Tang Mục - Tang sư phụ. Tiệc sinh nhật ngày mai còn phải làm phiền hai vị hao tâm tổn trí nhiều rồi."
Tang Mục trông trạc bốn mươi tuổi, trên mặt chăng có biểu cảm gì, mặc một bộ đồ màu xám đậm. Chỉ nhìn bề ngoài thôi cũng đủ biết hắn thuộc tuýp người kiệm lời.
Tang Mục đứng dậy, gật đầu chào hỏi Tần Hoài: "Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, Tần sư phụ. Quả Nhi của cậu quả thật danh bất hư truyền, đầu tháng một tôi đã cất công đến tận Hoàng Ký để gọi món này, không hổ là món Điểm Tâm vinh dự lên trang bìa số đầu năm của tạp chí 'Tri Vị'. Rất vui vì tiệc sinh nhật lần này được hợp tác với cậu."
Nói xong, hắn chỉ tay sang cậu thanh niên đã đứng dậy với dáng vẻ cung kính chuẩn học đồ bên cạnh: "Đây là đồ đệ của tôi, Tang Lương, tôi cố tình dẫn theo để phụ việc."
"Chào Tần sư phụ, Tần sư phụ mau ngồi đi ạ, uống chén trà nóng cho ấm." Tang Lương nhiệt tình rót trà cho Tần Hoài.
LVQ8371