Thế mà cậu nấn ná ăn một bát Thang Đoàn mất đứt 16 phút đồng hồi
Đúng là mỹ vị thì phải từ tốn nhâm nhi mới thấu hết cái ngon!
Tiểu Trương đảo mắt nhìn quanh, phát hiện ra cả sảnh ăn rốt cuộc chỉ có mỗi mình là ăn chậm nhất. Bát Thang Đoàn của các ông bác bà thím đã nhẵn thín từ đời nào, họ bắt đầu túm tụm buôn dưa lê, vài người tự tin với sức chứa của dạ dày không sợ no ứ ự thì đã gọi thêm bát nữa, đang ăn uống say sưa ngấu nghiến.
Tiểu Trương ngồi cạnh cửa sổ, đưa mắt ngó sang phía đối diện.
Đập ngay vào mắt là tấm biển hiệu xanh mướt của quán Tiểu Âu Trà Chanh Giã Tay.
Cậu nhớ mang máng hôm qua Tiểu Tần sư phụ có đặc biệt đặn dò mình có thể ghé qua quán Trà Chanh Giã Tay này gọi thử một ly đồ uống không liên quan gì đến Trà Chanh Giã Tay. Cậu chẳng rành giờ mở cửa của mấy tiệm trà sữa quanh đây cho lắm, nhưng lại nắm rõ như lòng bàn tay cái quán cà phê dưới tầng công ty.
Ngoại trừ mấy quán mở xuyên đêm 24/7, còn lại đa số đều 7 giờ sáng mới rục rịch mở cửa.
7 giờ mới mở cửa, tức là còn tận 40 phút nữa.
Phải làm thêm bát Thang Đoàn nữa mới được!
Tiểu Trương ngó lại số dư tài khoản, thầm cảm khái trong lòng rằng tiết kiệm tiền đúng là chân ái, bao ngày chắt bóp nhịn ăn nhịn tiêu cũng chỉ để đổi lấy màn ăn chơi xả láng sáng hôm nay.
Cậu bật dậy, rảo bước thoăn thoắt tiến về phía quầy nhận đồ ăn: "Bạn ơi, phiền lấy cho anh thêm một bát Tứ Hi Thang Đoàn nữa nhét”
Từ đầu đến cuối, Tiểu Trương chẳng thèm bố thí lấy nửa ánh mắt cho hai cái Tam Đinh Bao và quả Trà Diệp Đản vẫn còn nằm im lìm chưa ai đụng đũa trên bàn.
Trong lúc Tiểu Trương đứng đợi Tứ Hỉ Thang Đoàn, Hứa Đồ Cường và Tiền đại gia đang ngồi chễm chệ ở bàn số 9 không hẹn mà cùng liếc xéo cậu một cái.
Thân là những khách ruột khét tiếng của Vân Trung Thực Đường, chủ nhân nghiễm nhiên của chiếc bàn số 9, thành viên gạo cội trong hội các ông bác tập thể dục buổi sáng, lại còn nắm trong tay WeChat của Tiểu Tần sư phụ và được Tiểu Tần sư phụ khắc cốt ghi tâm, Hứa Đồ Cường và Tiền đại gia chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra ngay Tiểu Trương là lính mới tò te sáng nay.
Không phải hai ông già này nổ đâu, chứ cái nhóm khách canh me đúng 6 giờ sáng xông vào Vân Trung Thực Đường ăn lót dạ đợt đầu, từ người này đến người khác Tiền đại gia và Hứa Đồ Cường đều nhẵn mặt cả rồi.
"Tuổi trẻ đúng là sức dài vai rộng, quất được hắn hai bát Thang Đoàn." Hứa Đồ Cường nhỏ giọng hậm hực ghen ti.
Hứa Đồ Cường cũng thèm nhỏ dãi muốn xơi hai bát, nhưng ông sợ mình tọng cho cố rồi hỏng dạ dày lại phải nhập viện cấp cứu. Tứ Hỉ Thang Đoàn đâu phải món Điểm Tâm bình thường, nó là đồ nếp hàng thật giá thật, đã thế còn chiếm 3/4 là nhân ngọt. Hứa Đồ Cường không muốn đánh đu với tính mạng chỉ vì một miếng ăn mà phải chạy thẳng vào phòng cấp cứu đâu.
Không đáng chút nào.
Tần Hoài đã về rồi, sau này thiếu gì cơ hội ăn Điểm Tâm cơ chứ. Tương lai còn dài, đâu cần thiết vì chút lợi lộc cỏn con trước mắt mà đánh mất cơ hội thưởng thức Điểm Tâm trong mấy ngày tới.
"Có giỏi thì ông cũng tọng hai bát xem nào." Tiền đại gia vỗ mặt bôm bốp, có chút não nề nhìn tập bản thảo trên tay mình, "Ông bảo xem, có phải Tiểu Tần sư phụ không cần dùng đến bài đánh giá của tôi nữa không?"
Ông ấy cày ròng rã được chẵn 27 bài đấy nhé!
Tiền đại gia khẳng định chắc nịch rằng đúng ngày mùng Một Tết ông văn thao võ lược dạt dào, một ngày rặn ra được tận 6 bài. Năng suất khủng khiếp đến mức thằng cháu đích tôn 11 tuổi nhìn mà há hốc mồm, khóc lóc ỉ ôi cầu xin ông nội làm hộ luôn cho hai bài tập làm văn.
"Ông thấy sao?" Hứa Đồ Cường khuấy khuấy cốc sữa đậu nành, thở ngắn than dài, "Ai mà ngờ được mới ăn cái Tết xong, Tứ Hỉ Thang Đoàn của Tiểu Tần sư phụ tự dưng lại ngon lịm tim đến mức này cơ chứ?"
"Còn ngon hơn cả Tam Đinh Bao với Bánh Bao Bã Rượu nữa. Cứ cái đà này, sau này thứ bị tranh giành sứt đầu mẻ trán đâu còn là Tam Đinh Bao với Bánh Bao Bã Rượu nữa? Thứ bị tranh cướp sẽ là Tứ Hỉ Thang Đoàn. Ông nhìn xem, mấy đứa thanh niên đi làm kia thế mà cũng lóc cóc dậy từ 6 giờ sáng chen chúc ăn cơm với chúng ta rồi, nhỡ đâu..."
Hứa Đồ Cường đang chém gió dở, tự nhiên khựng lại ngẩn tò te.
Tiền đại gia cũng hóa đá theo.
Đinh Nãi Nãi cũng nghệt mặt ra.
Vương Căn Sinh đang múa bút vù vù viết bài đánh giá mới, viết được một lúc thì phát hiện những người ngồi cùng bàn đều im bặt. Ông mờ mịt ngẩng đầu lên, phát hiện ai nấy đều cau mày, ra chiều trầm tư suy nghĩ.
"Các ông bà sao vậy? Ăn no quá à?" Vương Căn Sinh hơi ngơ ngác.
"Vương Lão Căn, hỏi ông chuyện này."
Đinh Nãi Nãi vô cùng nghiêm túc nhìn Vương Căn Sinh, nhìn đến mức làm ông cũng thấy căng thăng, vội ngồi thắng lưng, buông bút xuống.
"Chuyện... chuyện gì vậy?" Vương Căn Sinh hỏi.
"Ông là người ăn Quả Nhi nhiều nhất trong đám chúng ta, ông thử đánh giá xem, rốt cuộc là Quả Nhi ngon hơn, hay là Tứ Hỉ Thang Đoàn do Tiểu Tần sư phụ làm bây giờ ngon hơn." Đinh Nãi Nãi hỏi.
Vương Căn Sinh không chút nghĩ ngợi đáp: "Thế thì chắc chắn là Quả Nhi ngon hơn rồi, cái món Quả Nhi đó chẳng phải đã lên trang bìa tạp chí gì đó sao? Cảnh tượng xếp hàng ở Hoàng Ký các ông bà cũng đâu phải chưa thấy, ôi mẹ ơi, mới 2-3 giờ sáng đã có mấy đứa thanh niên không thèm ngủ nghê gì chạy tới xếp hàng, trời còn chưa sáng mà bên ngoài đã đứng thành một hàng dài rồi."
LVQ8371