"Loại Điểm Tâm này thường thì lúc mới ra lò ngửi rất thơm nên mới bán chạy. Ăn lúc còn nóng hổi có thể che giấu được rất nhiều khuyết điểm, nhưng để nguội rồi thì vấn đề sẽ lộ ra, lúc đó cũng khó bán hơn."
"Bánh Đào Tô của cậu rất thơm và giòn, nhưng lại quá khô, lúc ăn vụn bánh rơi rụng lả tả. Tôi biết các loại Điểm Tâm dòng Tô Bính đều như vậy, nếu không đã chẳng gọi là Đào Tô, nhưng một chiếc Đào Tô ngon sẽ không rụng nhiều vụn đến thế."
"Vấn đề về căn lửa thì tôi không dám nói nhiều, trình độ căn lửa của tôi cậu cũng biết rồi đấy, có khi còn chẳng bằng cậu. Nhưng vấn đề về bột thì tôi có thể góp ý vài câu."
"Bột của cậu nhào chưa tới, tôi không biết cậu có hiểu ý tôi không. Theo tôi thấy, khối bột của cậu nhào chưa tới độ chuẩn, nó chưa đủ 'ngoan', khối bột không được quá đặc cứng, lượng bơ xốp cho vào không được ít."
"Một khối bột ngon thì ngay khoảnh khắc cậu buông tay ra, bản thân cậu cũng phải thấy nó rất đẹp và rất 'ngoan', chứ không phải là có cảm giác 'như vậy là được rồi', 'như vậy là đúng rồi', 'như vậy là đạt chuẩn rồi'."
Đợi đến lúc chỉ dạy người khác, Tần Hoài mới phát hiện ra, vốn từ vựng nghèo nàn của Trịnh Đạt cũng không thể hoàn toàn trách anh ta được.
Hắn đầy mong đợi nhìn Bùi Hành, hy vọng cậu ta có thể hiểu được thứ ngôn ngữ trừu tượng của mình.
Bùi Hành đang trầm ngâm giác ngộ.
Dù sao cũng là dân được đào tạo bài bản, hắn ít nhiều cũng ngộ ra được đôi chút.
"Tôi hiểu rồi, cảm ơn Tần sư phụ!" Bùi Hành kích động nói, "Giờ tôi sẽ đi thử lại ngay!"
Tần Hoài gật đầu, không nói gì thêm, cũng chăng hỏi Bùi Hành đã hiểu ra được cái gì.
Những người xuất thân từ Tri Vị Cư đều như vậy, bất kể hiểu được bao nhiêu thì thái độ phản hồi cho sư phụ nhất định phải đong đầy cảm xúc. Còn về việc cụ thể có hiểu thật hay không, phải xem thành phẩm lần sau hắn làm ra như thế nào.
Tần Hoài liếc Bùi Hành một cái, thấy cậu ta đã bắt đầu hừng hực khí thế làm việc, hắn bèn bưng chén trà bên cạnh lên uống cạn một hơi, rồi tiếp tục làm Thang Đoàn.
Phải công nhận, trà cậu ta pha cũng ra gì phết, không hổ danh là dân học trường lớp đàng hoàng, phong cách làm việc rất chuyên nghiệp.
An Du Du đứng bên cạnh nhìn mà vô cùng ngưỡng mộ, nhỏ giọng lầm bầm: "Đến khi nào em mới được như Bùi sư phụ, được Tiểu Tần sư phụ đích thân chỉ bảo cách nhào bột đây."
Trần An đang nhào bột liền cười đáp: "Đợi em thái xong đống củ cải kia đã."
"Tiểu Tần sư phụ không cho em thái củ cải nữa rồi, có phải do em thái tệ quá không?" An Du Du buồn rầu ủ rũ, "Hay là lúc tan làm em nên mua ít củ cải mang về nhà tự luyện thái nhỉ?"
Trần An chỉ cười bảo: "Mau làm việc đi, đám Hứa đại gia sắp tới rồi đấy."
.
Trần An nói không sai, đám người Hứa Đồ Cường quả thực sắp tới rồi, nói chính xác hơn thì bọn họ đã tới từ sớm, chỉ là không dám bước vào mà thôi.
Các thực khách của Vân Trung Thực Đường, nói đúng hơn là các ông bác bà thím sống quanh khu này luôn tuân thủ nghiêm ngặt những quy tắc mà họ đã tự ngầm giao ước với nhau.
Ví dụ như không được trực tiếp quấy rầy Tiểu Tần sư phụ, không được tặng quà đắt tiền hối lộ Tiểu Tần sư phụ, và tuyệt đối không được để xảy ra sự kiện tồi tệ như lần Hứa Đồ Cường đi mượn Bánh Bao Bã Rượu của người khác.
Cũng không được phép bước vào Vân Trung Thực Đường trước 6 giờ sáng.
Tiểu Tần sư phụ là một người tốt đến nhường nào cơ chứ. Nếu để cái đám "thánh bào" vốn dĩ đã hay mất ngủ này đẩy lùi cả thời gian ăn sáng lên sớm hơn, từ 6 giờ kéo lên 5 giờ rưỡi, rồi từ 5 giờ rưỡi kéo lên 5 giờ, thì Tiểu Tần sư phụ còn thời gian đâu mà nghỉ ngơi nữa.
Đừng có ngụy biện mấy câu vớ vẩn kiểu như "tôi chỉ vào trước ngồi đợi chứ chưa ăn vội". Người ngợm đã lù lù ở trong đó rồi, chẳng phải là đang gây áp lực cho Tiểu Tần sư phụ sao?
Bởi vậy mọi người đều tự giác bảo nhau, phải sau 6 giờ sáng mới được vào nhà ăn.
Cho dù 5 giờ 57 phút đã lượn lờ trước cửa Vân Trung Thực Đường rồi, thì cũng phải đứng chầu chực bên ngoài thêm 3 phút nữa mới được vào.
Đúng 6 giờ tròn, các ông bác bà thím đã háo hức ngóng trông từ chiều hôm qua, ngóng đến mức bỏ bê cả bữa tối, giờ đang đói meo rỗng ruột bắt đầu nối đuôi nhau ùa vào.
Trà trộn canh me giờ vào cùng với các ông bác bà thím còn có mấy nhân viên văn phòng làm việc gần đó.
Trong số đó có Tiểu Trương.
Trước kia Tiểu Trương chưa bao giờ ngồi ăn tại quán vào buổi sáng. Hồi Tần Hoài còn ở đây, cậu toàn ghé mua bánh bao rồi đi luôn, về sau phát hiện ra có thể gom đơn gọi ship thì ngày nào cũng nhịp đùi ngồi đợi ở bàn làm ViỆC.
Đối với giới văn phòng khổ bức mà nói, giấc ngủ buổi sáng còn quý hơn vàng, nướng thêm được phút nào hay phút nấy. Trừ phi là sơn hào hải vị, mâm cao cỗ đầy, nếu không chẳng có thế lực nào đủ sức lôi bọn họ dậy sớm trước vài tiếng đồng hồ chỉ để đi ăn sáng.
Thế mà Tiểu Trương lại làm được.
Cậu nhớ như in lời Tiểu Tần sư phụ dặn dò hôm qua, sáng nay sẽ có món mới, ngồi ăn tại quán sẽ ngon hơn.
Tiểu Trương đã sẵn sàng chiến đấu!
Cậu đã chuẩn bị một nguồn vốn đồi dàol
Cậu dự định sáng nay ít nhất phải xơi bằng được ba cái Ngũ Đinh Bao!
Tiểu Trương lon ton xếp hàng theo các ông bác bà thím, lúc đứng đợi cứ nhấp nhổm ngó nghiêng vào trong quầy, tò mò muốn biết món mới rốt cuộc là cái gì.
Thực ra bảng tên món mới đã được treo lên rồi, Tứ Hỉ Thang Đoàn.
Tiểu Trương vểnh tai nghe thấy mấy ông bác xếp hàng phía trước đang xì xào bàn tán.
LVQ8371