“Yên tâm đi, không để lâu được đâu. Với sức ăn của Uẩn Uấn và Thanh Thanh thì hai ba ngày là càn quét sạch sẽ thôi. Đợt mùng Sáu lấy Tứ Hi Thang Đoàn từ chỗ con về nhà, Uẩn Uẩn và Thanh Thanh đánh bay chỉ trong một bữa đấy." Tào Quế Hương cười tửm tim vẫy tay: "Hồm nay về đến nhà thì đừng có lôi đồ ra thái nữa, nghỉ ngơi cho khỏe đi con.”
"Con biết rồi thưa Tào sư phụ." Tần Hoài lại vẫy tay lần nữa, sau đó đi qua cửa kiểm tra an ninh.
Lần này lên máy bay, Tần Hoài không còn gặp lại Trần Công ngồi ghế bên cạnh nữa — ghế cạnh hắn thậm chí còn trống trơn.
Có thể thấy tình hình kinh doanh của hãng hàng không hôm nay không được khả quan cho lắm.
Không có ai ngồi cạnh, Tần Hoài liền tha hồ xõa, hắn mở ngay giao diện trò chơi lên cày video hướng dẫn. Trong đống video trên giao diện này, có cái hắn đã xem đi xem lại vô số lần, có cái lại gần như chưa hề ngó ngàng tới.
Những video dạy làm Quả Nhị, Tứ Hi Thang Đoàn, Tam Đinh Bao, Tần Hoài gần như đã cày nát bét rồi.
Tất nhiên cũng có cái hắn không dám xem nhiều, ví dụ như Niên Cao Thang, chỉ dám lướt qua một lần thôi, xem đến lần thứ hai là găm luôn vào đầu rồi.
Nhưng cũng có những công thức Tần Hoài thực sự chưa từng xem qua, họa hoằn lắm mới bấm vào lướt thử một hai lần, mà xem xong cũng chẳng biết làm.
Điển hình như món Giang Mễ Niên Cao và Kiềm Hoa Cung Đăng Bao.
Nói một câu hơi có lỗi với Giang Mễ Niên Cao và Kiềm Hoa Cung Đăng Bao chứ, số lần Tần Hoài xem video xào thịt lợn cải thảo còn nhiều hơn cả hai món này cộng lại. Thỉnh thoảng trước khi ngủ chẳng biết làm gì, hắn lại mở video hướng dẫn xào thịt lợn cải thảo lên cày.
Video dạy làm thịt xào cải thảo siêu ngắn, vỏn vẹn vài phút nhưng lại toàn là kiến thức thực chiến, mấu chốt là Tần Hoài thật sự xem hiểu được. Trong những lúc không có thời gian để cày độ thuần thục căn lửa bằng hành động thực tế, hắn chỉ đành cày video hướng dẫn để "tu luyện cyber" mà thôi.
Còn Giang Mễ Niên Cao và Kiềm Hoa Cung Đăng Bao thì không thuộc diện video ru ngủ. Món thứ hai độ khó quá cao, có xem cũng chẳng làm nổi, kỹ năng dùng ngón tay của Tần Hoài mới chỉ ở mức trung cấp. Đối với món Kiềm Hoa Cung Đăng Bao cấp S, hắn cảm thấy kỹ năng ngón tay cấp đại sư cũng chưa chắc đã kham nổi, cơ mà nếu muốn chiêm ngưỡng tác phẩm nghệ thuật thì thi thoảng mở ra xem cũng được.
Về phần Giang Mễ Niên Cao, đơn thuần là vì hắn vẫn chưa có cơ hội làm món này.
Hồi Tần Hoài cày độ hảo cảm với Khuất Tĩnh, hắn cũng từng khổ luyện Giang Mễ Niên Cao một thời gian. Sau khi sang Hoàng Ký giao lưu thì rất ít khi làm, thi thoảng gửi Điểm Tâm Niên Cao cho Khuất Tĩnh cũng toàn nhờ Trịnh Tư Nguyên làm thay (Trịnh Tư Nguyên làm Niên Cao ngon hơn hắn).
Buff của Giang Mễ Niên Cao phải đạt cấp A mới có hiệu lực, Tần Hoài tự biết rõ thực lực của mình, hắn căn bản không thể làm ra nổi Giang Mễ Niên Cao cấp A, thế nên dứt khoát chẳng thèm ngó ngàng gì tới video hướng dẫn.
Haiz, là do hắn đã bỏ bê Giang Mễ Niên Cao mất rồi.
Tần Hoài cảm thấy vô cùng áy náy, quyết định lúc ngồi trên máy bay sẽ cày thêm vài lần.
Ngờ đâu vừa xem đã cuốn đến mức không dứt ra được.
Động tác này, thủ pháp này, kỹ năng kiểm soát lửa khi hấp này, cái này...
Cao thủ, đích thị là cao thủ!
Ơ kìa, đĩa Giang Mễ Niên Cao này là do đầu bếp nào làm ấy nhỉ?
Tần Hoài liếc mắt nhìn công thức, ?
Ồ, thì ra là Tinh Quái bèo nước gặp nhau dạo nọ.
Thật không ngờ trong đám Tinh Quái lại ẩn chứa cao thủ trù nghệ đỉnh thế này, quả nhiên cao thủ toàn ẩn mình trong nhân gian.
Suốt cả chuyến bay, Tần Hoài dán mắt vào video hướng dẫn, xem say sưa đến mức bỏ luôn cả suất cơm trên máy bay. Lúc hạ cánh, hắn vẫn còn đang mải miết dư vị lại cách làm Giang Mễ Niên Cao trong video, cảm thấy hơi ngứa nghề, muốn bắt tay vào làm thử ngay.
Tần Hoài hạ quyết tâm, hôm nay về nhà nằm ườn một ngày lấy sức, chiều mai sẽ triển luôn món Giang Mễ Niên Cao. Hắn đã làm Tứ Hi Thang Đoàn lâu như vậy, tiếp xúc với gạo nếp cũng không ít, hắn cực kỳ tự tin sẽ làm ra được Giang Mễ Niên Cao cấp B+I
Sao cơ, bạn hỏi hắn tại sao không tự tin làm ra cấp A á?
Đơn giản là vì hắn thật sự không tự tin chứ sao.
.
"Tần Hoài! Lão Tần! Nghĩa phụ! Cha ơi!"
Ở ngay cửa sân bay, Âu Dương phấn khích lao về phía Tần Hoài, khoảng cách càng rút ngắn thì cách xưng hô thốt ra từ miệng cậu ta lại càng thêm phần dạt dào tình cảm.
Tần Hoài đỡ trán: "... Tôi phát hiện cậu thật sự càng ngày càng mặt dày rồi đấy."
Giữa thanh thiên bạch nhật đông người qua lại mà vẫn gào lên được hai cái xưng hô phía sau, Âu Dương quả nhiên càng ngày càng có tố chất làm gian thương, da mặt đủ dày.
"Cứu mạng với! Ban đầu chẳng phải cậu bảo hai ngày nữa sẽ về sao? Nhoáng cái đã hơn một tuần rồi, người anh em của cậu suýt thì chết rũ xác ở đây đấy!" Âu Dương khóc lóc ỉ ôi, sấm chớp ầm ầm mà chẳng thấy hạt mưa nào, giọng điệu thì nức nở nghẹn ngào mà khóe mắt lại ráo hoảnh chẳng có lấy một giọt lệ.
"Tình hình sao rồi? Chẳng phải ông nội cậu đã xuất viện rồi sao? Tôi thấy cậu vẫn lành lặn không sứt mẻ miếng nào, bố cậu cũng đâu có tẩn cậu thừa sống thiếu chết, bác cả và bác gái cũng không hề trách móc gì cậu còn gì. Dù sao cậu cũng là người đàn ông oanh liệt tiễn cả gia đình vào viện cấp cứu ngay đêm Giao thừa cơ mà." Tần Hoài cười trêu.
LVQ8371