Lúc Tiểu Trương vào quán còn thầm cảm thán trong lòng: thiên hạ cứ đồn mở quán trà sữa đễ sập tiệm lắm, thế mà vẫn có quán buôn may bán đắt thế kia, khu vực quanh Vân Trung Thực Đường đúng là mảnh đất phong thủy bảo địa.
"Anh trai, ăn gì nào?" Nhân viên múc thức ăn đon đả hỏi.
Tiểu Trương nhìn mấy khay thức ăn suốt mấy tháng qua chẳng có gì thay đổi, cụt hứng đáp: "Thịt xào, cà chua xào trứng, súp lơ, cho em thêm bát canh rong biển nữa."
"Có ngay." Nhân viên thoăn thoắt múc đồ ăn, "Hiện tại trong quán còn Tô Bính do Bùi sư phụ làm hồi chiều đấy, anh có muốn lấy hai cái ăn thử không?"
"Cho em hai cái đi."
Tiểu Trương bưng khay cơm, bắt đầu đưa mắt tìm chỗ ngồi.
Đúng lúc này, anh chàng nghe thấy giọng nói đùa cợt quen thuộc của một thanh niên đang xếp hàng ngay phía sau hỏi nhân viên múc đồ ăn: "Tô Bính của Bùi Hành dạo này ế ẩm đến mức 6 giờ tối mới bán hết cơ à, hay là cậu ta lại lười nhác nên bị khách tẩy chay rồi?"
Giọng nói quen thuộc khiến Tiểu Trương không kìm được mà ngoái lại nhìn thêm một cái.
Chỉ một cái liếc mắt ấy, Tiểu Trương đã đứng hình.
Tần Hoài đang đeo khẩu trang chỉ tay vào khay cà chua xào trứng, dặn nhân viên múc món này nhiều lên một chút, nhớ chan thêm nước sốt lên cơm.
"Tiểu... Tiểu Tần sư phụ!” Giọng Tiểu Trương run rẩy kích động.
Trong khoảnh khắc đó, nước mắt anh chàng chực trào rơi xuống.
Tiểu Tần sư phụ, anh có biết trong suốt quãng thời gian anh vắng bóng ở Vân Trung Thực Đường, bọn em phải cắn răng ăn mấy thứ gì cho bữa sáng không hả!
Không có anh, bữa trưa chẳng được ăn Điểm Tâm do anh làm, ăn cơm cũng chẳng thấy ngon lành gì nữa!
"Xuỵt." Tần Hoài ra hiệu giữ im lặng, "Đừng làm rùm beng lên, hôm nay tôi còn chưa đến giờ làm đâu."
Tiểu Trương vội vàng ngậm miệng.
"Sáng mai nhớ đến nhà ăn ăn sáng sớm nhé, ngày mai có rất nhiều món mới, ăn tại chỗ sẽ ngon hơn đấy." Tần Hoài cười nói, "Quán Tiểu Âu Trà Chanh Giã Tay ở đối diện rảnh rỗi thì cậu cũng có thể ghé qua ủng hộ."
"Đồ uống cực kỳ ngon luôn!"
"Nhất định ạ!" Tiểu Trương kích động đáp, cố gắng hạ thấp giọng để không thu hút sự chú ý của người khác, làm cho người ta tưởng bọn họ chỉ là hai người bạn tình cờ gặp nhau lúc lấy đồ ăn.
"Có... có món nào gợi ý không anh?" Tiểu Trương hỏi.
Tần Hoài đáp: "Đừng uống mấy loại Trà Chanh có vị kỳ lạ là được.”
"Trà Dâu Tây, Đồ Uống Dừa, Trà Việt Quất và Trà Xoài, cực kỳ đề cử."
Để mang đến cho các thực khách cũ và mới của Vân Trung Thực Đường một bất ngờ, ngày 9 tháng 3 Tần Hoài cố ý dậy từ rất sớm, 3 giờ sáng hắn đã có mặt tại Vân Trung Thực Đường.
Tần Hoài cứ ngỡ hắn chắc chắn là người đến đầu tiên.
Bởi vì giờ làm việc của nhân viên ca sáng tại Vân Trung Thực Đường là 3 giờ 40 phút sáng. Trước kia Triệu Dung và Tần Tòng Văn thường đến rất sớm, nhưng về sau nhà ăn tuyển thêm không ít phụ bếp mới, đông người làm việc năng suất cao hơn, nên hai người họ cũng không cần đến sớm như vậy nữa.
Triệu Dung và Tần Tòng Văn do nhiều năm bán đồ ăn sáng nên đã quen dậy sớm, chứ không phải là không thích ngủ. Nếu có thể sinh hoạt bình thường dậy lúc năm sáu giờ sáng, thì chắc chắn chắng ai muốn phải dậy từ lúc 2 giờ sáng cả.
Kết quả là lúc Tần Hoài đến Vân Trung Thực Đường vào đúng 3 giờ sáng, trong nhà ăn đã có người.
Cửa ngoài của nhà ăn chỉ khép hờ, trong kho có ánh đèn, đèn bếp cũng đang sáng. Lúc Tần Hoài đi từ cửa trong vào, phát hiện trong nhà ăn thế mà lại có người thì hắn cũng hơi giật mình. Hắn lần theo âm thanh tìm kiếm, cuối cùng tìm thấy An Du Du ở trong kho.
Đã một khoảng thời gian khá dài Tần Hoài không gặp lại cô nhân viên ưu tú mà hắn từng nhớ tên này. Trong ký ức của hắn, An Du Du là một cô gái nhỏ nhắn gầy gò, mặt hơi bầu bĩnh, đặc biệt thích kiếm tiền, thường xuyên mặc mấy bộ quần áo rộng thùng thình dễ phai màu. Trước đây cô là nhân viên phục vụ, sau này vì muốn kiếm thêm tiền nên mới xin chuyển xuống bếp làm phụ bếp.
An Du Du đang vác túi bột mì.
"An Du Du?” Tần Hoài liếc nhìn đồng hồ, xác nhận bây giờ mới 3 giờ sáng, "Sao em lại đến quán sớm thế này? Không phải tôi đã nói là không khuyến khích mọi người đi làm sớm trước giờ sao?”
An Du Du nở một nụ cười tươi rói, giải thích: "Chẳng phải là vì Tiểu Tần sư phụ anh đã về rồi sao, Tịch tỷ bảo sáng nay chắc chắn anh sẽ đến cực kỳ sớm. Chị ấy bảo chọn một người trong nhóm phụ bếp tụi em ra mở cửa quán, đến sớm một chút để phụ giúp anh, thưởng 50 tệ. Em ở gần nên em nhận luôn."
"Em chuyển nhà rồi à?" Tần Hoài hỏi, hắn nhớ rõ An Du Du sống ở nơi không hề gần chút nào.
"Vâng, con gái của bác chủ nhà chỗ em thuê đợt trước chuẩn bị kết hôn nên họ bán nhà rồi. Chủ nhà mới không muốn cho thuê nữa, họ hoàn lại toàn bộ tiền cọc cho em, còn đền bù thêm 500 tệ. Vừa hay dịp cuối năm em nhận được một khoản thưởng Tết, bốc thăm trúng thưởng ở tiệc tất niên lại trúng thêm 1000 tệ tiền mặt nữa, thế là em thuê luôn một căn hộ studio ở gần đây."
"Đắt thì có đắt hơn chút xíu, nhưng môi trường sống tốt lắm anh ạ, ở tầng 17 mà còn có cả thang máy nữa!" An Du Du nói với vẻ mặt vui như nở hoa.
Tần Hoài coi như đã nhìn ra, An Du Du thật sự rất thích những căn nhà xịn, đặc biệt thích kiểu nhà có thiết kế đẹp, vị trí đắc địa và tiện nghi đầy đủ.
"Nhà ăn của chúng ta còn có tiệc tất niên nữa cơ à?" Tần Hoài ngơ ngác, đường đường là Ông Chủ như hắn sao lại không biết nhà ăn có tổ chức tất niên nhỉ.
LVQ8371