Là một chuyên gia băm thịt với kinh nghiệm một năm 365 ngày thì có ít nhất 360 ngày hì hục giã bò viên, trình độ dùng dao của thím Vương có thể không cao, nhưng riêng về khoản băm thịt thì chắc chắn thím ấy có bí quyết riêng. Hồi chiều lúc quan sát trong bếp, Tần Hoài đã thấy thím Vương băm thịt rất chuẩn bài.
Thím Vương không biết Tứ Hỷ Thang Đoàn là cái quái gì, nhưng thím ấy lại dư sức hiểu Tần Hoài đang cần loại nhân thịt như thế nào.
Tần Hoài cắn một miếng bánh trôi nhân thịt nguyên chất.
Tinh túy của bánh trôi nhân thịt nằm ở chỗ thịt phải tươi, băm phải khéo, nêm nếm gia vị không được màu mè hoa lá cành, tổng thể hương vị phải thanh đạm nhã nhặn.
Dù viên bánh trôi nhân thịt hôm nay vẫn mờ nhạt chẳng có gì nổi bật, bị ba viên nhân ngọt kia bung lụa khoe sắc dìm hàng hệt như diễn viên quần chúng không có nổi một câu thoại trong phim, nhưng nó vẫn là một viên bánh trôi nhân thịt đạt chuẩn.
Chăng qua nó chỉ là viên bánh trôi 75 điểm, còn ba viên nhân ngọt kia là bánh trôi 80 đến 85 điểm.
Tần Hoài cảm thấy viên bánh trôi nhân thịt hôm nay ngon, là bởi vì nó ngon hơn so với những gì hắn tưởng tượng.
Thím Vương đúng là quá am hiểu về nhân thịt.
Khóe mắt Tần Hoài liếc thấy Hà Thành đã bắt đầu ăn bánh trôi, viên đầu tiên hắn múc trúng ngay nhân thịt, liền bị Tần Lạc cản lại, dặn hắn phải ăn nhân ngọt trước rồi mới ăn nhân mặn.
Hà Thành tuy pha trà dở tệ bị ghi sổ một lỗi lớn, nhưng tội cũng không đến mức phải chịu hình phạt này, bánh trôi thì vẫn phải ăn cho ngon lành chứ.
Một viên bánh trôi nhân đậu đỏ chưi tọt vào bụng, Hà Thành kinh ngạc đến ngây người.
Lại một viên bánh trôi nhân vừng đường trôi tuột xuống dạ dày, hắn càng ngẩn tò te hơn.
Thêm một viên bánh trôi nhân thịt hạ phàm, hắn đỡ ngây ngốc hơn lúc nãy một chút.
Đến khi viên Tứ Hỷ Thang Đoàn nhân Bách Quả cuối cùng nằm gọn trong bụng, hắn bỗng có cảm giác muốn rơi nước mắt.
Hắn hận tại sao hồi trước bố mẹ mình không nhận nuôi Tần Hoài, nếu thế thì hắn đã nghiễm nhiên trở thành em trai ruột của Tần Hoài rồi.
Xử lý xong bát Trường Thọ Diện và Tứ Hỷ Thang Đoàn, bà nội Tần bắt đầu thấy lưng lửng bụng.
Điểm Tâm làm từ gạo nếp hơi nặng bụng, bà ấy chép miệng bảo mình có tuổi rồi, không thể ăn uống vô độ như mấy năm trước được nữa, trên mạng rành rành ra đấy, người già là phải dưỡng sinh, chia nhỏ bữa ăn ra mới tốt.
Hai năm nay bà nội Tần đã cai hẳn ăn đêm, không còn vụ nửa đêm lén lút dậy hâm nóng thịt kho tàu để ăn nữa.
Đúng vậy đấy, mấy năm trước bà ấy có cái thú vui tao nhã là nửa đêm mò dậy xơi thịt kho tàu với khâu nhục.
Bà nội Tần đặt bát xuống, cầm đũa lên gắp vài miếng đồ ăn mình tự nấu mang tính chất tượng trưng, rồi chuẩn bị khép lại bữa cơm tất niên viên mãn hôm nay.
Thấy bà nội cầm đũa, Tần Hoài đoán chừng bà đã no bụng.
"Bà nội." Tần Hoài lên tiếng nhắc nhở, "Mấy món Điểm Tâm khác trên bàn bà không cần thử vội đâu, Trà Trần Bì cứ để tối đánh mạt chược khát thì uống, Tam Đinh Bao sáng mai ăn cũng được, nhưng riêng món Quả Nhi này tối nay bà nhất định phải nếm thử đấy."
"Đây là món tủ của đứa cháu trai này làm ở Hoàng Ký đấy, lên cả tạp chí rồi cơ." Hắn bắt đầu tự biên tự diễn tự khen mình.
"Đúng đúng đúng, bà nội ơi cháu có chụp ảnh cho bà xem rồi mà? Hàng người xếp trước cửa Hoàng Ký dài dằng dặc, ngày nào trời chưa sáng mọi người đã rồng rắn xếp hàng, chính là vì muốn ăn Quả Nhi do anh hai làm đấy ạ."
Bà nội Tần lập tức cảm thấy no bảy phần vẫn chưa ăn thua, no chín phần mới gọi là chuẩn bài.
Bà ấy híp mắt lướt một vòng trên bàn ăn, vẫn chưa nhận ra Quả Nhi là món nào: "Quả Nhi là món Điểm Tâm nào thế?”
"Cái này ạ!" Tần Lạc đứng hẳn dậy lấy cho bà nội Tần, vô cùng tâm lý chọn ngay cái xấu xí nhất: "Bà nội cứ bẻ đôi ra mà ăn thôi ạ!"
"Đúng đúng đúng, bà nếm thử đi." Tần Hoài cũng hùa theo nhiệt tình.
Tần Tú Lệ đã để ý tới Quả Nhi trên bàn từ lâu rồi, giữa một bàn Điểm Tâm đẹp mắt, nó là cái xấu đau xấu đớn nhất.
Cô ấy vừa nhai viên bánh trôi cuối cùng, vừa nhỏ giọng thì thầm với dượng Hà Hoa: "Em nhớ hồi bé Hoài Hoài có đi học lớp năng khiếu mỹ thuật mà nhỉ? Học thế này phí tiền quá."
"Em nói bé thôi, đừng để Hoài Hoài nghe thấy."
Tần Hoài không nghe thấy vợ chồng Tần Tú Lệ thì thầm to nhỏ, nhưng hắn lại nghe được tiếng lầm bầm của bà nội Tần.
"Ông nó ơi, tôi nhớ hồi nhỏ Hoài Hoài có đi học vẽ mà nhỉ? Vẽ đẹp lắm cơ, Tần Viện Trưởng ở cô nhi viện còn từng cho tôi xem mấy bức tranh rực rỡ sắc màu của thằng bé, sao bây giờ lại..."
Bà nội ơi bà cũng đừng chê bai người ta vội, gu thẩm mỹ của bà cũng đáng lo ngại lắm đấy.
"Đây gọi là nghệ thuật, lúc lướt video trên mạng bà chưa thấy bao giờ à? Nghệ thuật trừu tượng đấy!" Ông nội Tần khẳng định chắc nịch.
Bà nội Tần mù tịt, chỉ đành nhìn chằm chằm vào tác phẩm nghệ thuật trừu tượng một hồi, rồi chép miệng thừa nhận bản thân đúng là không hiểu nghệ thuật cho lắm, tóm lại cứ xanh đỏ tín vàng thì vẫn thuận mắt hơn.
Bà ấy dùng sức bẻ đôi cái Quả Nhi, nhưng bẻ không khéo, nước thịt tứa ra chảy dọc theo vỏ bánh, bà ấy vội vàng chúi mũi vào húp sột sột.
Trong nháy mắt, hai mắt bà ấy trợn trừng lên vì kinh ngạc.
Là một món Điểm Tâm, hương vị của Quả Nhi vô cùng có chiều sâu.
LVQ8371