"Cứ ăn cơm đã, ăn xong cô sẽ giải thích cho con." Tào Quế Hương luôn giữ vững tôn chỉ trời đánh tránh bữa ăn, giục Tần Hoài ăn cơm trước.
Còn không lo ăn thức ăn thì thằng nhóc Trương Chi Uẩn càn quét sạch bây giờ.
Đang ở độ tuổi học sinh cấp hai sức dài vai rộng, Trương Chi Uẩn ăn uống hệt như một cơn lốc quét qua mâm cơm, tuyệt đối là đối thủ kỳ phùng địch thủ với Tần Lạc.
Cơm nước xong xuôi, nhân lúc mọi người đang bận rửa bát, Tào Quế Hương đứng bên cửa sổ giải thích với Tần Hoài: "Tiểu Tần à, con cảm thấy đống củ cải mấy ngày nay con thái không tốt sao?"
Tần Hoài thành thật gật đầu.
"Được rồi, quả thực là không tốt lắm." Tào Quế Hương cũng rất thành thật hùa theo, "Nhưng chuyện này cũng không thể trách con hoàn toàn được. Trình độ hiện tại của con chỉ đến thế thôi, có muốn thái đẹp hơn cũng chẳng thái nổi, nếu không thì con đâu cần phải cặm cụi thái củ cải."
"Vậy con cảm thấy mấy ngày nay mình có tiến bộ gì không?"
Tần Hoài suy nghĩ một chút: "Con đã bỏ được rất nhiều thói quen xấu ạ."
"Hai ngày đầu con cứ có cảm giác mình chẳng biết cầm dao mà cũng chẳng biết thái rau nữa. Nhưng bây giờ con lại thái quen tay như trước rồi, hơn nữa động tác còn cực kỳ chuẩn chỉnh."
"Chuẩn luôn." Tào Quế Hương gật đầu, "Như vậy là đủ rồi."
"Cô chính là muốn giúp con sửa lại những thói quen xấu trước kia. Đao công là kỹ năng cơ bản vô cùng quan trọng. Cái thời cô bái sư học nghề, người học việc bếp món mặn mà không luyện đao công dăm ba năm thì sư phụ còn lâu mới cho đụng vào chảo, đầu bếp có thiên tài đến mấy cũng phải kiên nhẫn cắm mặt thái rau củ vài năm trời.”
"Luyện đao công không vội được đâu. Tất nhiên cô tin con sẽ học nhanh hơn rất nhiều đầu bếp khác, bởi vì con đã có nền tảng rồi, con có thể suy một ra ba, hiểu một là thông được cả trăm."
"Nhưng dù có nền tảng tốt đến mấy, giai đoạn đầu vẫn phải ngoan ngoãn bắt đầu luyện từ việc thái củ cải."
"Bây giờ cô đã giúp con sửa hết mọi tật xấu, con cũng biết con đường đúng đắn phải đi như thế nào rồi, coi như con đã đi đúng hướng. Việc còn lại con phải làm, chính là giống như lúc con mới bắt đầu học làm Điểm Tâm vậy, ngày qua ngày luyện tập với cường độ cao."
"Hiện tại cô không có gì để dạy con nữa, những kỹ pháp hoa lá cành hơn, hay cách xử lý các loại thịt đều không phải thứ mà con có thể học ở giai đoạn này."
"Việc con cần làm bây giờ là thái củ cải cho thật tốt, đợi đến khi con cảm thấy mình đã tiến bộ vượt bậc, hoặc tự thấy củ cải mình thái ra rất đẹp mắt rồi, thì chúng ta có thể bắt đầu dạy trực tiếp giai đoạn hai."
Ý của Tào Quế Hương đã rất rõ ràng, việc học giai đoạn một của Tần Hoài coi như tốt nghiệp rồi.
Lớp học cấp tốc đã kết thúc, việc còn lại mà người học việc Tiểu Tần cần làm chính là về nhà học online.
"Con nhớ lúc trước cô bảo 6 cái thớt, mỗi khi băm nát một cái thì..."
"Không cần bận tâm chuyện đó đâu." Tào Quế Hương xua tay, bất đắc dĩ liếc nhìn Trương Chử đang rửa bát trong bếp, "Ban đầu cô cứ nghĩ 6 cái thớt, với những cái thớt bình thường dựa theo khối lượng luyện tập hiện tại của con, thì nhiều nhất ba bốn tháng là băm nát được."
"Ai đè ông Trương nhà cô chả hiểu bị làm sao, làm thớt mà lại dùng loại gỗ xịn đến thế. Loại gỗ đó cũng không phải là không được, chỉ là...”
"Thôi con cứ về Sơn Thị đi, sau này mỗi ngày chụp ảnh củ cải con đã thái gửi cho cô xem, lúc nào rảnh thì gọi video cũng được."
"Không cần quá bận tâm đến mấy cái thớt đâu."
"Cũng không cần lo mấy cái khuôn đúc chưa làm xong, bao giờ xong cô sẽ bảo ông Trương nhà cô gửi qua cho con."
"Bạn của con chẳng phải sắp mở tiệm Thủ Đả Nịnh Mông Trà sao? Chỗ cô có mấy công thức pha trà hoa quả, lát nữa cô viết ra rồi đưa cho con. Cô thì không thích uống mấy thứ này, nhưng Thanh Thanh lại ghiền lắm. Dạo trước cô cũng từng mày mò nghiên cứu một thời gian, có điều pha theo công thức này thì chi phí hơi cao, mở tiệm không biết có lời hay không."
Ngày 8 tháng 3, Tần Hoài xách hành lý linh kinh túi lớn túi bé bước lên chuyến bay đến Sơn Thị.
Sáu cái thớt thái đồ và ba bộ khuôn mà Trương Chử làm cho hắn đều được gửi qua đường bưu điện, sáng sớm tinh mơ đã gửi đi rồi.
Để tiện cho Tần Hoài có thể gọi video học online với Tào Quế Hương lúc thái đồ, Trương Chử đã dùng mấy mẩu gỗ thừa làm cho hắn một chiếc giá đỡ điện thoại bằng gỗ, vừa sơn phết lại còn chạm trổ hoa văn, mặt sau giá đỡ thậm chí còn khắc một chữ "Tần" nho nhỏ.
Tần Hoài cũng chẳng biết Trương Chử làm cách nào mà chiếc giá đỡ điện thoại này lại vô cùng linh hoạt, khuyết điểm duy nhất là hơi nặng một chút. Nhưng thực ra nặng cũng là một ưu điểm, tránh bị ngoại lực va đập làm đổ ngã.
Tào Quế Hương và Trương Chử đích thân đưa Tần Hoài ra tận sân bay.
“Tào sư phụ, con vào cửa an ninh đây, đợi lúc hạ cánh con sẽ nhắn tin báo bình an cho cô nhé. Tứ Hi Thang Đoàn trong tủ lạnh đừng để đông đá lâu quá, để quá một tuần là hương vị sẽ kém xa lúc đầu đấy, Tứ Hi Giảo cũng thế, đồ ăn phải ăn tươi mới ngon." Tần Hoài vẫy tay chào tạm biệt Tào Quế Hương và Trương Chữ.
Kể từ khi Tần Hoài dọn đến nhà Tào Quế Hương học nghề, hắn gần như chẳng bao giờ dậy sớm. Thế nhưng sáng nay hắn lại cố tình dậy từ tinh mơ lúc 4 giờ rưỡi, cặm cụi gói Tứ Hỉ Thang Đoàn và Tứ Hỉ Giảo cả buổi sáng, chuẩn bị một bữa sáng thịnh soạn cho Tào Quế Hương và Trương Chử.
LVQ8371