"Vốn đi tôi đâu có biết làm La Bốc Cao, là do có lần cuối tuần bố mẹ vắng nhà, vứt cho tôi 30 tệ bảo đắt Lạc Lạc sang quán ăn nhanh nhà bên cạnh ăn.”
"Ban đầu hai anh em tính lượn ra chợ mua hai quả cà chua về làm món cà chua xào trứng, tiền thừa thì chia đôi mỗi đứa một nửa. Ngờ đâu trước khi ra khỏi nhà lại vấp ngay củ cải trắng mẹ mua từ hôm qua để trong bếp, tôi thì xào nấu cùi bắp nhưng làm Điểm Tâm cũng tàm tạm."
"Bàn bạc với Lạc Lạc xong, hai anh em quyết định chơi lớn một phen, làm thử La Bốc Cao xem sao. Kết quả không ngờ La Bốc Cao lại dễ làm đến thế, chẳng thèm lật cuốn 'Điểm Tâm Đại Toàn' ra xem mà vẫn thành công ngay từ lần đầu, ăn lại còn ra gì phết."
"Kể từ dạo đó, hễ bố mẹ bận ra ngoài vứt tiền lại cho hai anh em, chúng tôi đều tự lăn vào bếp làm La Bốc Cao ăn, mãi đến lúc ngán tận cổ rồi mới dám liều mạng xào thử đĩa cà chua trứng."
Kể xong, Tần Hoài gắp từng miếng La Bốc Cao đã chiên vàng trong chảo ra, lại thả một mẻ mới vào chiên tiếp, rồi bưng chiếc đĩa lớn đưa cho An Du Du: "Nếm thử đi."
An Du Du khoái nhất là tiết mục thử món, nghe Tần Hoài nói vậy, cô hí hửng đỡ lấy chiếc đĩa, cầm đũa gắp một miếng La Bốc Cao nhét tọt vào miệng.
"Ưm!" An Du Du thốt lên đầy thỏa mãn, "Ngon quá, trước giờ em chưa từng ăn La Bốc Cao, không ngờ lại ngon bá cháy thế này."
Trần An nghe An Du Du khen La Bốc Cao lấy khen để như vậy, cũng chẳng buồn giữ ý tứ làm gì, trước mặt Ông Chủ thì cứ ăn là chân ái, hắn cầm đũa gắp một miếng nếm thử hương vị.
Nhai được hai miếng, Trần An kinh ngạc trợn tròn hai mắt.
An Du Du không hề cố tình nịnh bợ Ông Chủ, món La Bốc Cao này thực sự ngon xuất sắc.
La Bốc Cao vốn là một món Điểm Tâm vô cùng dân dã, đại chúng, dễ làm mà nguyên liệu lại rẻ bèo, món này tuy khó làm dở nhưng để làm cho ngon xuất thần thì lại cực kỳ khó.
Bởi vì nguyên liệu làm ra nó quá đỗi đơn giản, củ cải tuy mọng nước nhưng vị lại rất nhạt nhòa, lợi ích lớn nhất của việc đem củ cải chế biến thành La Bốc Cao chính là khử được phần nào cái vị hăng cay của củ cải.
Cái vị hăng cay này là do một bạn nữ học cùng lớp Cao Trung với Tần Hoài kể lại, cô bạn bảo củ cải ăn sống thì hăng kinh khủng, luộc chín rồi vẫn còn vương vấn chút mùi hăng. Bản thân hắn thì chẳng hiểu nổi, trong mắt hắn đó chỉ đơn thuần là mùi củ cải mà thôi.
Nhưng đối với những người ghét cay ghét đắng củ cải trắng mà nói, La Bốc Cao quả thực có thể đánh bay kha khá cái mùi củ cải đáng ghét đó.
Các món chiên rán vốn dĩ lại là chân ái của đám trẻ con.
Trần An cảm thấy La Bốc Cao của Tần Hoài ăn cực dính ở chỗ, nó đã đẩy được độ thanh ngọt lên mức tối đa.
Cảm giác khi nhai cực kỳ sướng miệng, ngoài giòn trong mềm.
Hương vị của nó tuyệt hảo, sự kết hợp mộc mạc giữa nấm hương, tôm khô, củ cải và bột gạo, thực chất chính là phiên bản tối giản nhất của hương vị núi rừng và biển cả.
Vẻ ngoài của nó cũng rất bắt mắt, miếng La Bốc Cao được thái vuông vức chiên vàng ươm, trên nền màu trắng sữa tuyệt đẹp, ngửi thử là thấy ngay mùi thơm thoang thoảng của bột gạo.
Một món ăn thoạt nhìn có vẻ bình dân nhưng thực chất lại đè bẹp 99.99% La Bốc Cao trên thị trường này, Trần An cảm thấy nếu mang ra bán trước cổng trường với cái giá trên trời là một tệ một miếng thì cũng hoàn toàn xứng đáng.
Tựi nhỏ chắc chắn sẽ mê tít.
Bởi vì làm gì có đứa trẻ nào cưỡng lại được việc tan học xong, đứng ngay cổng trường cắn một miếng La Bốc Cao ngoài giòn trong mềm, nức mùi gạo thơm, hương vị tuy thanh đạm nhưng lại vô cùng ngọt nước cơ chứ.
Trần An không nói năng gì, chỉ lẳng lặng mà xơi.
Có người không được ăn, chỉ đành lẳng lặng mà nịnh nọt.
Bùi Hành cảm thấy sáng nay mình thua đau đớn.
Mặc dù hắn đã chuẩn bị từ trước, đi làm sớm để giành lấy lợi thế, lại còn tinh thông nghệ thuật pha trà, tự ứng cử bản thân để chiếm trọn trái tim của Tiếu Tần sư phụ, thậm chí còn là sư phụ Điểm Tâm đầu tiên được Tiểu Tần sư phụ chỉ điểm kỹ năng nhào bột.
Nhưng hắn vẫn thua.
Thua dưới tay cái tên nịnh thần có kỹ năng đao công xịn xò là Lý Hoa.
Cái lúc Lý Hoa được Tiểu Tần sư phụ chỉ giáo bí kíp nêm nhân, những lời mà cậu ta tuôn ra toàn là văn mẫu của hắn cơ mà.
Hơn nữa Bùi Hành cảm thấy những lời chỉ điểm của Tiểu Tần sư phụ về khoản nêm nhân nghe mượt mà hơn hẳn so với nhào bột, có chiều sâu hơn, chuyên nghiệp hơn, và cũng phóng khoáng hơn nhiều.
Sai lầm chí mạng, Bùi Hành nằm mơ cũng không ngờ Tần Hoài lặn lội sang Hoàng Ký tu nghiệp mấy tháng trời, thứ mà hắn cày cuốc lại là kỹ năng nêm nếm nhân.
Hôm nay Tần Hoài làm Tứ Hỉ Thang Đoàn và Tam Đinh Bao Bùi Hành đều thu hết vào tầm mắt, với tư cách là một đầu bếp chuyên nghiệp, hắn đã nhìn thấu được sự tiến bộ kinh ngạc, thậm chí có thể gọi là khủng bố của Tần Hoài chỉ trong vỏn vẹn vài tháng ngắn ngủi.
Kỹ năng nhào bột tiến bộ, nêm nếm nhân tiến bộ, thủ pháp tiến bộ, thậm chí ngay cả đao công hình như cũng tiến bộ —— tư thế cầm dao và động tác thái rau vô cùng chuyên nghiệp, vừa nhìn đã biết là có cao nhân chỉ điểm.
Bùi Hành quá muốn tiến bộ rồi.
Bùi Hành nhìn chằm chằm vào đĩa La Bốc Cao mà An Du Du đang bưng, tay cầm đũa nhưng không gắp, ngẫm nghĩ lại những lời Tần Hoài vừa nói lúc nãy.
Có cách rồil
LVQ8371