"Lão Tần, cậu về cái là khác bọt ngay, nhà ăn rủng rinh đồ ăn ngon hắn." Âu Dương hớn hở nói, vừa đặt khay thức ăn xuống, Tần Hoài đã nhanh tay lẹ mắt thò đũa nẵng luôn một cái sủi cảo hấp thịt bò của Âu Dương.
Nhét vào miệng, nhai tóp tép.
Cũng bình thường.
Lý Hoa lĩnh hội được nhiều hơn Bùi Hành, nhưng hắn lại không có cái thiên phú biến thái như Tần Hoài, chẳng phải kiểu thiên tài siêu cấp được thầy chỉ điểm một phát là thông suốt, bắt tay vào làm là tiến bộ thần tốc.
Có áp dụng chút phép trừ vào nêm nếm nhưng không nhiều, vẫn còn hơi rụt rè.
"Thế à." Tần Hoài lẳng lặng nhấc ly Trà Chanh Giã Tay Âu Dương đặc chế đã chuẩn bị sẵn từ lâu cạnh ghế lên, đặt cái uych xuống bàn, "Uống đi."
Âu Dương liếc nhìn ly Trà Chanh, vẻ mặt ngơ ngác: "Đây là cái gì thế?"
"Ly Trà Chanh Giã Tay mà sáng nay cậu cất công đặc chế cho tôi đấy." Tần Hoài mỉm cười, rít từng chữ qua kẽ răng, "Uống đi, uống cho sướng cái mồm vào."
Âu Dương: ...
Ly đặc chế mà sáng nay hắn pha... có cái màu này sao?
Âu Dương cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, cầm ly Trà Chanh lên nốc một ngựm to. Trà Chanh mới lấy từ tủ lạnh ra được vài phút, vẫn còn hơi buốt, Âu Dương bị lạnh đến mức hít hà một hơi, rồi chép chép miệng, hào hứng hỏi:
"Sao hả? Cậu thấy món mới tôi nghiên cứu thế nào? Uống ngon bá cháy đúng không!"
"Hương vị độc lạ, tầng lớp phong phú. Đây là ý tưởng tôi nảy ra từ 4 công thức hôm qua cậu đưa đấy, hội tụ đủ bốn loại hương vị làm một, phải gọi là siêu phẩm tuyệt thế."
Vừa dứt lời, Âu Dương lại ừng ực nốc thêm hai ngụm, rồi mới cầm đũa lên bắt đầu xơi sủi cảo hấp thịt bò.
"Cơ mà tay nghề tôi dạo này chưa ổn định lắm, màu sắc hơi lỗi, đợi tôi cải tiến thêm chút xíu nữa, đảm bảo cháy hàng cho xem!"
Tần Hoài: ...
Không phải chứ người anh em, vị giác của cậu thật sự không có vấn đề gì đấy chứ?
Nhiều lúc cái gu ẩm thực của cậu thật sự làm tôi phát hoảng đấy, cậu có thật là con người không vậy?
Tần Hoài nhìn Âu Dương chằm chằm đầy ẩn ý, hỏi: "Cậu có hay nằm mơ thấy mấy thứ kỳ quái không? Cậu có cảm giác mình sở hữu những ký ức không thuộc về mình không? Cậu có bao giờ thấy mình không còn là chính mình nữa không?"
"Cậu có Tâm Nguyện nào chưa dứt, có nhiệm vụ nào muốn hoàn thành không?"
Âu Dương: ?
Không hề có tiếng hệ thống trò chơi vang lên.
Tần Hoài hơi thất vọng, tiếp tục nẫng sủi cảo của cậu bạn, thở dài: "Thôi bỏ đi, coi như tôi chưa nói gì."
"Cậu dẹp cái trò nghiên cứu món mới đi, cứ pha mấy loại đồ uống cũ cho lành."
"Nghe anh em khuyên một câu chân thành, ngành F&B thật sự không hợp với cậu đâu."
Vụ cậu mở quán lẩu cá lỗ mất 6.6 triệu tệ kể ra cũng chắng oan ức gì.
Âu Dương hơi nghệch mặt ra chẳng hiểu Tần Hoài đang lảm nhảm cái gì, nhưng nghĩ lại cái nết của Tần Hoài trước giờ vẫn vậy, thậm chí còn mắc cái bệnh hoang tưởng mình có một hệ thống trò chơi hay giao nhiệm vụ, Âu Dương lại thấy mọi chuyện hết sức bình thường.
Có lẽ là do sáng nay dậy sớm quá, áp lực công việc lại lớn, nên đâm ra nói năng lảm nhảm thôi.
Âu Dương cực kỳ tâm lý gắp thêm một cái sủi cảo hấp cho Tần Hoài, rồi lại cắm mặt xơi Thang Đoàn.
Vẫn là Thang Đoàn ngon nhất!
Ngon hơn tỷ lần cái món Thang Đoàn hồi ăn ở Cô Tôi
Có tiền rồi, hai bát thì bõ bèn gì, lát nữa phải xơi thêm bát nữa!
"Đúng rồi Tần Hoài, chiều nay cậu có định thử món không? Nếu thử thì bảo tôi một tiếng, tôi tắt app nhận đơn ship luôn."
"Cậu không biết sáng nay tôi đã pha bao nhiêu ly đồ uống... à nhầm, trà trái cây đâu, máy in đơn ship cứ kêu tít tít nãy giờ không ngừng, shipper còn hỏi tôi có phải quán mới khai trương chạy khuyến mãi hay sao mà nổ đơn lắm thế."
Tần Hoài đáp: "Chiều nay không thử đâu, đợi tôi đi thành phố A nấu tiệc xong xuôi về rồi tính."
"Cứ yên tâm, lúc thử món kiểu gì cũng gọi cậu."
Tần Hoài thừa biết quá trình làm món Song Giải Bao chắc chắn sẽ nếm mùi thất bại dài dài, hắn không tìm Âu Dương thì còn biết tìm ai vào đây nữa?
Đứa ăn khỏe hơn Âu Dương thì có, chứ đứa bao dung với đồ ăn lỗi hơn Âu Dương thì đúng là mò kim đáy bể.
.
Buổi chiều, Tần Hoài và Tào Quế Hương gọi video để tập thái củ cải, chuẩn dạy học online.
Sau khi chính thức bắt tay vào luyện đao công, Tần Hoài mới thấm thía đao công đúng là kỹ năng nền tảng.
Một đặc điểm lớn của kỹ năng nền tảng là phải luyện tập liên tục, trước khi luyện thành tài, dù chỉ bỏ bẵng một ngày thì trình độ cũng sẽ thụt lùi đáng kể.
Đây là thứ bắt buộc phải đánh đổi bằng đủ mồ hôi và thời gian, tuyệt đối không có bất kỳ đường tắt nào để đi.
Tần Hoài mới lười luyện đao công đúng ngày hôm qua thôi, mà lúc thái củ cải buổi chiều đã thấy sượng tay đi hẳn, 20 phút đầu thái kiểu gì cũng thấy sai sai.
Lúc Tần Hoài thái củ cải thì An Du Du vẫn đang chiên La Bốc Cao. Trần An đã đến giờ tan làm, hiện tại hắn đang đứng cạnh An Du Du vừa nhóp nhép nhai La Bốc Cao vừa chỉ điểm cô canh thời gian lật mặt cho chuẩn.
"Ảo giác của em hả ta? Sao em cứ thấy Ông Chủ thái củ cải còn cùi bắp hơn cả em thế nhỉ." An Du Du lẩm bẩm.
Trần An đang lẳng lặng ăn La Bốc Cao nghĩ thầm: Không phải ảo giác của em đâu, là cùi hơn em thật đấy.
Nhưng Trần An không nói toẹt ra, chỉ nhìn chằm chằm vào chảo: "Lật mặt đi, với lại em đổ hơi lố dầu rồi đấy, mẻ sau đổ ít thôi."
An Du Du vội vàng thu lại ánh mắt hóng hớt, nhanh tay lật mặt bánh.
LVQ8371