Giang Mễ Niên Cao là công thức moi ra từ trong ký ức của Khuất Tĩnh, cô ấy là người có tư cách nhận xét nhất.
"Được, tôi nhất định sẽ viết thật tử tế." Khuất Tĩnh mỉm cười gật đầu.
Tiệc trà nhà La Quân kéo dài đến tận hơn 6 giờ tối mới tàn, bốn người cũng chẳng bàn luận chủ đề gì to tát mang tính vĩ mô, cũng không đá động mấy đến chuyện Tinh Quái, chỉ đơn thuần là chia sẻ về những ngày Tết vừa qua của bản thân.
Những ngày Tết của La Quân trôi qua vô cùng tẻ nhạt, chỉ quanh quẩn xem phim truyền hình, cày phim điện ảnh và viết bão 1 sao.
Khuất Tĩnh cũng chẳng khấm khá hơn là bao. Đoạn đi thăm bố mẹ ruột cô không dám kể với La Quân và Trần Huệ Hồng vì sợ lộ tẩy, thời gian còn lại toàn là trực ở bệnh viện, cũng chẳng có vụ người nhà bệnh nhân làm loạn nào đặc sắc đáng để mang ra buôn dưa lê.
Mấy vụ làm loạn ở khoa nội thần kinh của bọn họ so với các khoa khác trông cứ nhạt nhẽo bình thường thế nào ấy, chứ đừng nói chỉ bọn họ còn là bệnh viện tư nhân, mấy vụ xô xát vốn đĩ cũng chăng có gì to tát.
Tần Hoài cũng chán ngắt, chỉ có nặn Thang Đoàn và thái củ cải.
Kịch tính nhất phải kể đến Trần Huệ Hồng. So với chiến tích đêm Giao thừa Âu Dương tiễn cả nhà vào viện cấp cứu thì Trần Huệ Hồng có lép vế hơn một chút, nhưng cũng kẻ tám lạng người nửa cân.
Sáng mùng Một Tết chị ấy đã tự tiễn bản thân vào viện.
Có thể là do bị kỹ năng nấu nướng của Tần Hoài làm ảnh hưởng, cũng có thể là do năm ngoái xơi quá nhiều Bánh Bao ngon lành ở chỗ Tần Hoài, khiến chị ấy cảm thấy Bánh Bao Kiều Mạch của mẹ Trần quá mức khó nuốt, sinh ra ảo tưởng sức mạnh.
Trần Huệ Hồng dõng dạc xung phong vào ngày mùng Một, tuyên bố sẽ tự tay làm một bữa cơm cho cả nhà, sau đó lúc thái rau chị ấy đã tự bồi luôn ba nhát dao vào tay mình.
Vết thương không nghiêm trọng lắm, dán băng cá nhân là ổn.
Lúc xào rau thì căn lửa không chuẩn, món nào không sống nhăn thì cũng cháy đen thui, nhưng vấn đề này cũng không lớn lắm.
Vấn đề trí mạng nằm ở nồi canh.
Trần Huệ Hồng hầm một nồi to chà bá canh sườn củ cải.
Sau đó chị ấy quên béng mất.
Thế là cháy bếp.
Trong quá trình dập lửa, chị ấy đã quang vinh bị thương, và phải nhập viện ngay trong ngày mùng Một Tết.
Cuối cùng tiệc trà khép lại trong tiếng gầm gừ của La Quân: "Trần Huệ Hồng, cô muốn chết thì cứ việc nhảy lầu, không cần phải chui vào bếp làm gì, sau này cô đừng hòng bước chân vào bếp nhà tôi!"
Đúng là một buổi tiệc trà ấm áp và tràn ngập niềm vui.
Tiệc trà tàn, Tần Hoài vốn định về nhà nằm ườn nghịch điện thoại, khép lại một ngày vưi vẻ. Ngờ đâu chân còn chưa bước tới cửa khu nhà, hắn bỗng cảm thấy tiếc nuối vì hôm nay chưa được hột cơm trắng nào vào bụng. Mấy hôm ở nhà Tào Quế Hương, hắn đã đâm ra nghiền ăn bữa chính, mỗi ngày việc mong đợi nhất chính là đến giờ cơm.
Dù sao thì ai mà cưỡng lại được một bữa cơm gia đình do đích thân Tào Quế Hương xuống bếp cơ chứ?
Cơm nhà ăn kèm cơm trắng, một miếng thức ăn một miếng cơm, chan thêm miếng nước sốt lên trên, chậc chậc.
"Chậc chậc." Tần Hoài nghĩ đến mà bụng réo ầm ĩ.
Tần Hoài quyết định tạt qua nhà ăn nhà mình thẩm định xem mấy tháng nay đám đầu bếp có lười biếng hay không, trình độ có bị mai một đi không.
6 giờ tối tại Vân Trung Thực Đường, là khung giờ đông khách thứ hai trong ngày.
Đối với dân đi làm bình thường mà nói, bữa tối có rất nhiều lựa chọn. Hôm nào nhận lương thì ăn ngon một bữa, chưa có lương thì về nhà ăn đại cho xong. Các suất cơm bình dân ở Vân Trung Thực Đường được tính là khá rẻ so với các quán ăn nhanh quanh khu này, nên nó trở thành sự lựa chọn hàng đầu của rất nhiều nhân viên văn phòng sau giờ tan tầm.
Cho dù là những ngày Tiểu Tần sư phụ vắng mặt, giới văn phòng vẫn lựa chọn đến Vân Trung Thực Đường ăn một bữa cơm bình thường không có gì đặc sắc. Họ ngồi vào chỗ quen thuộc, tiếc nuối hoài niệm về những tháng ngày huy hoàng được ăn Điểm Tâm thả phanh.
Tối nay dân văn phòng đổ về Vân Trung Thực Đường đặc biệt đông.
Mọi người đều đã nhận được mật báo: Tiểu Tần sư phụ đã trở về nhanh như chớp giật.
Khoảng 3 giờ chiều, hắn có xuất hiện chớp nhoáng tại quán Tiểu Âu Trà Chanh Giã Tay, sau đó lại lặn mất tăm, nghỉ ngờ là màn PR trá hình cho Tiểu Âu Trà Chanh Giã Tay.
Cơ mà đã có hình ảnh và video làm bằng chứng rành rành, tiếp thêm sức mạnh to lớn cho hội thực khách cả cũ lẫn mới, ai nấy đều bắt đầu háo hức mong chờ bữa sáng ngày mai.
Có mất đi mới biết trân trọng những gì mình từng có, đối với những thực khách không có cơ hội đi Cô Tô mà nói, cái khoảng thời gian ngày nào cũng được ăn bánh bao và Điểm Tâm do chính tay Tiểu Tần sư phụ làm thật sự đẹp tựa giấc mơ.
Bây giờ, giấc mơ đã trở lại rồi!
Một anh nhân viên quèn giấu tên tên Tiểu Trương, tan làm xong vẫn như mọi ngày, lết xác đến Vân Trung Thực Đường ăn cơm.
Công ty của Tiểu Trương quản lý nhân viên cực kỳ gắt gao. Trong giờ làm việc không được cầm điện thoại quá 30 giây, đi vệ sinh không được quá 5 phút. Cộng thêm việc chiều nay Tiểu Trương phải họp hành liên miên khiến thân tâm mệt mỏi rã rời, nên anh chàng là một trong số ít những thực khách quen không kịp cập nhật tin nhắn trong nhóm chat.
Lúc Tiểu Trương bước tới thì có để ý thấy quán Tiểu Âu Trà Chanh Giã Tay đối diện Vân Trung Thực Đường hình như đã khai trương rồi, khách khứa đông nườm nượp, xếp hàng rồng rắn.
LVQ8371