Chỉ với hai món Điểm Tâm này thôi, đã đủ để chứng minh hắn là một sư phụ Bạch Án Điểm Tâm điêu luyện, cái tầm có thể xuất sư mở lò riêng rồi.
Tào Quế Hương đã nghỉ hưu nhiều năm đột nhiên nảy sinh lòng hiếu kỳ, rốt cuộc phải là một người sư phụ cỡ nào mới có thể đào tạo ra được một đệ tử xuất sắc đến vậy.
Tào Quế Hương vừa gặm bánh bao, vừa phát hiện ông Chi Thư cũ đang trố mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm vào cái bánh trên tay bà ấy liền sững lại một chút, theo bản năng đưa luôn cái bánh bao chưa cắn dở kia sang.
Ông Chi Thư cũ chẳng ngờ không đi làm mà vẫn được hưởng ké suất cơm nhân viên, ông mừng rỡ ra mặt, chộp lấy cái bánh bao gặm ngấu nghiến.
"Tần Chi Thư, tôi muốn hỏi thăm ông một chuyện." Tào Quế Hương lên tiếng, "Ông có biết sư phụ của Tiểu Tần sư phụ là ai không?"
"Sư phụ á?" Ông Chi Thư cũ ậm ờ đáp, suy nghĩ khoảng hai giây rồi dứt khoát lắc đầu, "Thằng bé Hoài Hoài làm gì có sư phụ, tôi nghe ông nội nó kể, tay nghề của nó toàn là tự học đấy."
Mấy ngày nay buôn Bát Quái đâm ra nghiện, chỉ cần có người mớm lời là ông Chi Thư cũ lại không kìm được mà tuôn ra một tràng những gì mình biết. Ông lập tức bật chế độ làm việc, theo thói quen quờ tay sang bên phải mò cốc trà, mò mãi không thấy, đành phải khô khan kể tuốt tuồn tuột những thông tin mình nắm được.
Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là kịch bản sảng văn kể về một đứa trẻ xuất thân từ cô nhi viện, số mệnh định sẵn có một em trai một em gái, thiên phú Bạch Án max ping, năm nhất đại học đã làm chấn động cả làng, dạo trước còn được kế thừa di sản lên thành phố lớn phát triển nửa năm, giờ học thành tài vinh quy bái tổ.
Người ngoài nghề thì thấy đây đúng chuẩn sảng văn, còn người trong nghề nghe xong lại tưởng là truyện thần thoại.
Tào Quế Hương nghe xong đứng hình luôn.
Tự học á?
Ông bảo tôi cái tay nghề này là tự học mà ra á?
Hồi Tào Quế Hương đi học nghề cũng được coi là kỳ tài ngút trời rồi, thế mà cũng chẳng thể trâu bò đến mức tự mày mò mà đạt đến cái trình độ này được.
Nghe đến cuối, Tào Quế Hương tay vẫn cầm nửa cái Tam Đinh Bao mà quên bẵng cả việc gặm, ngơ ngác buông một câu:
"Tôi có thể... vào xem Tiểu Tần sư phụ làm Điểm Tâm một chút được không?"
Ông Chỉ Thư cũ liền vào bếp thương lượng.
Gian bếp của Tần Gia là khu vực trọng yếu, người không phận sự miễn vào.
Nhưng vẫn có thể linh động được.
Mấy hôm nay, lúc ông Chi Thư cũ kể Bát Quái về nhà Trương Chử, ông đã dành tới bốn phần thời lượng để chém gió xem tay nghề mộc của Trương Chử đỉnh cao cỡ nào. Nào là khiến khắp mười dặm tám thôn phải trầm trồ thán phục, rồi thì các đội sản xuất khác ghen tị đỏ mắt với đội của Trương Chử vì vớ được một cậu thanh niên trí thức bảo bối ôm sẵn kỹ năng xịn sò, tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Sáu phần thời lượng còn lại, ông dồn hết vào việc miêu tả Tào Quế Hương nấu ăn ngon cỡ nào. Nào là rau xanh xào ngon nhức nách, rau dại nộm ăn cuốn cực kỳ, cá tạp hầm thì đỉnh của chóp, còn mấy món thịt lợn làm từ con lợn mổ trong làng thì ôi thôi, ngon đến mức suýt cắn phải lưỡi.
Có thể khiến một người luôn dùng từ cẩn trọng như ông Chi Thư cũ đem chữ "ngon ngọt” gắn liền với thịt lợn, đủ thấy tay nghề nấu nướng của Tào Quế Hương chắc chắn vô cùng siêu phàm.
Dù sao thì tay nghề mộc của Trương Chử cũng rành rành ra đó, Tần Hoài đã từng tận mắt thấy bộ khuôn Trương Chử làm từ hơn 20 năm trước. Suy bụng ta ra bụng người, hắn đoán tay nghề nấu ăn của Tào Quế Hương chắc cũng phải một chín một mười với Hoàng Thắng Lợi.
Đích thị là một cao thủ đã quy ẩn giang hồ nhiều năm.
Tần Hoài cực kỳ hoan nghênh các cao thủ tứ phương đến chỉ giáo, nếu rảnh rỗi mở cho hắn một khóa học online nữa thì tuyệt cú mèo.
Tiểu Tần sư phụ bày tỏ hắn còn quá nhiều thứ phải rèn luyện, pha trộn nhân bánh phải luyện, thủ pháp nhào nặn phải luyện, căn chỉnh lửa cũng phải luyện nốt.
Trước đây Tần Hoài cứ nghĩ tay nghề làm Điểm Tâm của mình cũng ổn áp phết, nhưng từ lúc hệ thống trò chơi được kích hoạt và nhìn thấy bảng chỉ số, giờ hắn chỉ thấy chỗ nào cũng phèn, cái gì cũng cần phải cày cuốc thêm.
Lúc Tào Quế Hương bước vào bếp, Tần Hoài đang nêm nếm gia vị cho nhân thịt.
Phần nhân thịt của Tứ Hỉ Thang Đoàn, đến tận bây giờ Tần Hoài vẫn chưa thể chinh phục được.
Hắn biết đây là vấn đề về trình độ.
Trình độ chưa tới nơi tới chốn, nhân thịt không bắt kịp đẳng cấp của ba loại nhân kia, thành ra bị kéo tụt cả chất lượng xuống.
Đây chính là vấn đề về độ thuần thục.
Trải qua mấy ngày điên cuồng nặn bánh trôi, độ thuần thục pha trộn nhân bánh của Tần Hoài lại tăng thêm một khoảng lớn, hiện tại đã đạt mức (82314/100000).
Cứ đà tăng trưởng này, trước rằm tháng Giêng hoàn toàn có hy vọng cày độ thuần thục pha trộn nhân bánh lên cấp Đại Sư.
Tần Hoài bây giờ chỉ trông cậy vào việc cày kỹ năng pha trộn nhân bánh lên cấp Đại Sư trước, sau đó Tứ Hỉ Thang Đoàn sẽ bứt phá theo, trở thành món Điểm Tâm cấp A đúng nghĩa đầu tiên của hắn.
Chính vì thế, cứ mỗi lần đến công đoạn pha trộn nhân bánh, Tần Hoài đều cực kỳ nghiêm túc, tập trung cao độ.
Đã pha trộn xong nhân bánh!
Tần Hoài bắt đầu trộn đều nhân thịt.
"Cháu đã thử ngâm nhân thịt qua nước tinh bột hai lần bao giờ chưa?" Một giọng nữ ôn hòa vang lên bên tai Tần Hoài.
"Dạ?" Tần Hoài quay đầu lại, nhìn thấy Tào Quế Hương.
LVQ8371