Còn cụ thể là tốn bao lâu thì phải xem khi nào đống Điểm Tâm này mới bán đủ cho 1000 vị khách.
Nhưng điều kiện tiên quyết để hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến này là phải quay về Vân Trung Thực Đường đã.
Vân Trung Thực Đường đã vắng bóng ông chủ kiêm Tiểu Tần sư phụ chuyên trị Điểm Tâm Bạch Án trong một khoảng thời gian rất dài, dài đến mức đám dân văn phòng gần đó đều cảm thấy chuỗi ngày sáng sớm trước khi đi làm được chén Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao và Bánh Bao Tửu Nhưỡng dường như chỉ là một giấc mộng.
Cho dù Tần Hoài ở bên Cô Tô có bung lụa cày Chi Tuyến Nhậm Vụ ra sao, thì nhiệm vụ chính tuyến vẫn nằm ở Vân Trung Thực Đường.
Tết cũng hết rồi, Tiểu Tần sư phụ cũng nên về ngó ngàng tiệm chút thôi.
"Vậy cô thấy con nên ở lại học trực tiếp chỗ cô khoảng bao nhiêu ngày ạ?” Tần Hoài khiêm tốn thỉnh giáo.
"Ít nhất cũng phải năm ngày."
"Vâng, Tào sư phụ, vậy khi nào thì con có thể bắt đầu học ạ?"
Âu Dương à, xin lỗi cậu nhé, tiệm Thủ Đả Nịnh Mông Trà của cậu chắc phải delay thêm vài ngày nữa mới khai trương được rồi.
Tào Quế Hương ra hiệu cho Tần Hoài đưa đĩa không cho bà ấy, nhận lấy đĩa, múc món tôm lớn hai màu trong nồi ra, cẩn thận bày biện.
Tôm lớn hai màu và Hoàng Muộn Ngư Sí đều là món ăn trứ danh của Đàm Gia Thái, thân tôm và đầu tôm được chế biến theo hai phương thức khác nhau, nên còn có tên gọi là một con tôm hai cách ăn.
Đầu tôm đỏ au, thân tôm vàng ruộm, chẳng cần rưới thêm nước sốt thừa thãi nào, chỉ cần lấy vài lát cà rốt đã trộn gia vị đơn giản đặt vào đĩa để ngăn cách đầu tôm và thân tôm làm điểm nhấn trang trí. Tiếp đó đặt thêm một đóa hoa nhỏ tỉa từ củ cải trắng sống lên, rồi rưới nước sốt lên bông hoa củ cải trắng ấy.
Món này mà đặt ở Hoàng Kí, không chém giá 888 tệ một đĩa thì đúng là có lỗi với tạo hình và mùi hương của nó!
"Chiều nay là bắt đầu được rồi, cháu nội với cháu ngoại đều đi học cả, bà lão về hưu như cô bây giờ rảnh rỗi lắm." Tào Quế Hương đưa đĩa tôm lớn hai màu và Hoàng Muộn Ngư Sí đã bày biện đẹp mắt cho Tần Hoài: "Tiểu Tần, giúp cô bưng thức ăn lên nhé."
Tần Hoài vội vàng nhận lấy, mỗi tay bưng một đĩa, chỉ nơm nớp lo làm đổ.
Đĩa tôm lớn hai màu không có nước dùng thì còn đỡ, chứ cái đĩa Hoàng Muộn Ngư Sí kia sau khi bày lên, vây cá đều ngập ngụa trong nước dùng Cao Thang, lỡ tay bưng không cẩn thận là Tần Hoài lập tức trở thành tội nhân thiên cổ của ngày hôm nay luôn.
Tào Quế Hương mở cửa bếp giúp Tần Hoài, hắn bưng đồ ăn ra ngoài dọn lên bàn.
Người bên ngoài đã tề tựu đông đủ.
Con cháu của Tào Quế Hương đều đã có mặt. Trương Chi Uẩn và Thường Thanh Thanh vẫn đang mặc đồng phục, ngồi chung ghế sofa với Tần Lạc xem TV, xì xầm to nhỏ. Tần Hoài loáng thoáng nghe thấy mấy câu đại loại như "Trường cậu khai giảng muộn thế, sướng rơn rồi còn gì!".
Cửa bếp vừa mở, mùi thơm nức mũi lập tức ùa ra.
Ùa ra theo đúng nghĩa đen luôn.
Trước đó mùi thơm chỉ lấp ló qua khe cửa bếp, người đứng ngoài ngửi thấy chỉ biết ứa nước miếng không ngừng, mắt cứ dán chặt vào đồng hồ thầm rủa sao mãi chưa được ăn cơm.
Bây giờ cửa bếp vừa mở toang, đủ loại mùi hương từ các món ăn mới ra lò cuộn trào vào nhau, mạnh mẽ càn quét và chiếm lĩnh mọi ngóc ngách trong phòng khách, khiến trong đầu tất cả mọi người chỉ còn lại duy nhất một ý niệm.
Ăn cơm!
Phải quất luôn mười bát!
Tào Quế Hương vẫn đang lúi húi bày biện nốt mấy món còn lại trong bếp, Tần Hoài thì bưng từng món lên bàn.
Nói ra thì hơi xấu hổ, nhưng có vài món Tần Hoài còn chẳng biết tên là gì.
Nhưng không sao, có người biết là được.
Mỗi lần Tần Hoài bưng ra một món, Trương Chi Uẩn lại gân cổ lên kích động báo tên món ăn.
"Hoàng Muộn Ngư Sí!"
“lôm lớn hai màu”
"Sài Bả Áp Tử (Vịt cuộn củi)!"
"Bào ngư sốt dầu hào!"
"Gan vịt kho tàu!"
"Gà hấp nấm rơm!"
"Đậu hũ gạch cuaf”
"Niễng xào trứng tôm!"
"Oa, còn có cả canh gà mái già hầm nữa!"
"Có phải cháu nhớ nhầm ngày rồi không? Thật ra hôm nay mới là mùng một Tết đúng không!" Trương Chi Uẩn đã phấn khích đến mức sắp ngất lịm đi.
Tần Lạc chưa từng ăn mấy món này, không hiểu vì sao Trương Chi Uẩn lại kích động đến thế. Cô bé chỉ biết dán mắt vào bàn thức ăn, thầm nuốt nước bọt ừng ực trong lòng, đồng thời cố gắng khống chế để nước dãi không chảy ròng ròng ra mép.
Trương Tư Vũ, con gái của Tào Quế Hương nhìn thấy mâm cơm này cũng sốc toàn tập, len lén hỏi Trương Chử: "Bố, chẳng phải bố bảo mẹ không định nhận đồ đệ sao?"
"Nấu nguyên một bàn tiệc thế này, khéo mẹ định nhận con trai nuôi cũng nên?"
Lời của Trương Tư Vũ vô tình lọt vào tai Thường Thanh Thanh, Thường Thanh Thanh vô cùng hoảng hốt, quay ngoắt sang nhìn Tần Lạc: "Thế chẳng hóa ra em phải gọi chị là cô nuôi sao?!"
Trương Chử: ...
"Nói vớ vẩn gì đấy? Mẹ con chỉ là đang vui nên mới nấu thêm vài món thôi, mọi người mau ngồi vào bàn ăn cơm đi. Tiểu Tần à, cháu cũng đừng bận rộn nữa, nãy giờ phụ trong bếp chắc cũng mệt rồi, mau ngồi xuống ăn cơm thôi."
Trương Chử ngoài miệng thì nói vậy, nhưng tay lại bất giác gãi gãi mái tóc lưa thưa của mình.
Quế Hương bị sao thế nhỉ? Sao bữa cơm đạm bạc mà lại làm thịnh soạn thế này, chẳng phải bà ấy bảo không nhận đồ đệ sao?
Trên bàn chỉ có ngần này món, là do hôm qua ông ấy không mua được Đại Ô Tham và tổ yến loại xịn, nếu không hôm nay trên bàn khéo lại có thêm hai món nữa rồi.
Trương Chử đưa mắt nhìn Tần Hoài.
Bỏ xừ, hai hôm trước vì muốn ăn bớt chút tiền mua gỗ nên ông ấy không đặt loại gỗ tốt nhất.
LVQ8371