Âu Dương uống một ngựm Đồ Uống Dừa.
"Vãi chưởng."
"Mình sắp giàu to rồi?!"
Năm phút sau, tin tức Tiểu Tần sư phụ đã trở về nhanh như chớp giật, hiện đang cùng Âu Dương thử nghiệm món mới tại quán Tiểu Âu Trà Chanh Giã Tay, hoan nghênh cả khách quen lẫn khách mới đến nếm thử đã lan truyền khắp hội thực khách của Vân Trung Thực Đường.
Giới văn phòng được phen náo loạn, cảm thấy cuộc sống rốt cuộc cũng có ánh sáng.
La Quân vừa đọc được tin Tần Hoài trở về: 2
Thằng nhãi họ Tần kia, 4 giờ chiều nay cậu có tới nhà tôi mở tiệc trà nữa không hả?
Chôm xong trái cây là lặn mất tăm luôn đúng không? Thế chẳng hóa ra đĩa trái cây Trương Thục Mai gọt sẵn coi như đổ sông đổ biển à.
Trong lòng Tiểu Tần sư phụ còn nhớ vụ tiệc trà của La Quân không?
Đương nhiên là nhớ rồi.
Tần Hoài không chỉ nhớ y lịch hẹn 4 giờ chiều, mà còn nhẩm tính kỹ các loại trái cây nhà La Quân. Hắn định chạy ra cửa hàng tiện lợi mua hai chai sữa chua, chôm thêm ít đá bào từ quán của Âu Dương mang sang làm trái cây đầm cho mọi người.
Còn về phần khách khứa trong quán Tiểu Âu Trà Chanh Giã Tay...
Không sao, có Âu Dương lo rồi.
Công thức Tào Quế Hương đưa thoạt nhìn có vẻ hơi ảo, nhưng thực tế lúc bắt tay vào làm lại cực kỳ đơn giản, mà uống vào thì lại ngon bá cháy.
Đặc biệt là món Đồ Uống Dừa pha trộn từ mấy loại nước với nhau, hương vị tuyệt cú mèo. Vừa uống đã nhận ra ngay vị nước dừa của thương hiệu nổi tiếng nọ, nhưng lại có chút khác biệt tinh tế, thanh mát hơn, đậm đà hơn.
Khiến người ta uống xong lại muốn uống nữa, đúng là muốn ngừng mà không được.
Chính Âu Dương cũng nã liền tù tì ba ly, no căng bụng rồi mới lạch bạch đi làm việc khác.
Nếu không có gì bất trắc, quán Tiểu Âu Trà Chanh Giã Tay chắc chắn sẽ không lỗ vốn.
Nhưng xét đến việc Ông Chủ của quán này là Âu Dương, thì vẫn có 0.1% khả năng xảy ra biến cố.
4 giờ đúng, Tần Hoài xách một thùng đá (loại thùng đựng trà sữa), 6 túi sữa chua nguyên vị mua ở cửa hàng tiện lợi và 4 thùng trà trái cây to đùng xuất hiện trước cửa nhà La Quân.
Nhấn chuông cửa.
Trương Thục Mai ra mở cửa.
Trương Thục Mai thấy Tần Hoài đến thì tỏ ra rất niềm nở, bà xách chiếc túi vải canvas để trên tủ giày, nói lớn với La Quân vẫn đang dán mắt vào màn hình TV trên sofa: "La tiên sinh, Tiểu Tần sư phụ đến rồi, tôi ra tiệm mua chút trái cây nhé."
La Quân khẽ gật đầu.
Trương Thục Mai hớn hở xách túi vải đi dạo phố.
Cửa vừa đóng lại, La Quân mới hơi xoay người, ném cho Tần Hoài một ánh mắt. Cái nhìn chứa đựng ba phần khinh bi, năm phần bắt bẻ cùng hai phần cay nghiệt, trông còn phản diện hơn cả nhân vật phản diện.
"Ây da, Tiểu Tần sư phụ trăm công nghìn việc mà vẫn có thời gian rảnh ghé thăm hàn xá của tôi cơ à. Tôi còn tưởng cậu coi chỗ này là chợ đầu mối trái cây, tạt qua gom chút hàng không thèm trả tiền rồi đi thẳng luôn rồi chứ."
Tần Hoài chớp mắt là hiểu ngay, trọng điểm của câu nói này nằm ở hai chữ "thời gian rảnh", làm nổi bật sự phẫn nộ tột độ của La Quân trước việc Tần Hoài về muộn mấy ngày, khiến ông vừa không có Trà Trần Bì để uống, vừa chẳng có Điểm Tâm để ăn.
Tần Hoài vội vàng dâng lên 4 ly trà trái cây, đặt thùng đá và sữa chua lên bàn ăn, cười xòa: "Đâu có ạ, cháu cất công đi pha trà trái cây cho ông đấy chứ."
La Quân trực tiếp chuyển tiếp tin nhắn trong nhóm cho Tần Hoài.
Tần Hoài mặt không biến sắc tim không đập loạn, tiếp tục bốc phét: "Chính là cháu sang quán của Âu Dương cố ý làm riêng cho ông đấy. Ông không biết đâu, đêm Giao thừa Âu Dương pha Trà Chanh Giã Tay cho người nhà uống, kết quả tiễn cả nhà vào viện cấp cứu luôn."
"Tuy ông là Tất Phương, sức khỏe trâu bò hơn người thường, nhưng chẳng phải bây giờ độ kiếp thất bại rồi sao? Xét từ góc độ sinh học... chí ít là nhìn vào bệnh án của bệnh viện, hiện tại ông là một ông lão 92 tuổi. Giờ cháu mà pha ly trà trái cây tiễn ông vào viện, xui xẻo hơn là tiễn ông đi đầu thai sang kiếp sau luôn, thế thì tội lỗi của cháu tày đình mất."
Tần Hoài vừa dứt lời, cửa nhà mở ra, Trần Huệ Hồng và Khuất Tĩnh một trước một sau bước vào. Có thể thấy dạo gần đây mối quan hệ giữa Trần Huệ Hồng và La Quân thăng tiến vượt bậc, Tất Phương và Thảo Mộc Tinh Quái đã kết thành tình bạn thắm thiết — chị ấy có luôn cả chìa khóa nhà La Quân rồi.
"Tội lỗi tày đình cái gì cơ, hình như chị còn nghe thấy kiếp sau kiếp trước gì nữa. Tiểu Tần, có phải em lại đụng trúng Tinh Quái mới nào ở bên đó không hả? Chị đã bảo sao tự dưng em lại về muộn thế này, Tĩnh Tĩnh người ta đi giao lưu xong xuôi hết rồi mà em vẫn bóng chim tăm cá." Trần Huệ Hồng oang oang cái miệng liến thoắng hỏi.
Khuất Tĩnh đi theo sau Trần Huệ Hồng vào nhà, trên tay còn bưng một cái nồi nhỏ chuyên dùng để đun nấu, nghe Trần Huệ Hồng nói vậy vội vàng giải thích: "Thật ra theo lịch trình của bệnh viện thì cuối tháng Ba tôi mới về. Nhưng đầu năm khoa chúng tôi có hai bác sĩ xin nghỉ việc, tạm thời chưa tuyển được người mới, tôi lại chủ động xin kết thúc chuyến giao lưu sớm nên mới về trước thời hạn đấy."
"Trần Huệ Hồng, chị nói nhỏ một chút được không, gào thêm hai câu nữa là trên lầu biết cái phòng này toàn thứ không phải người đấy." La Quân vẻ mặt ghét bỏ nói, chỉ tay vào bếp, "Đĩa trái cây ở bên trong."
Tần Hoài vội vàng đi lấy.
Tiện thể tự tay cắt chút trái cây, dùng sữa chua làm một tô trái cây dầm.
LVQ8371