"Hàng người xếp từ sáng đến tối không lúc nào ngơi, nếu không nhờ Tiểu Tần sư phụ đi cửa sau cho tôi và bà xã, hai thân già này có đứng gãy lưng cũng chưa chắc giành lại được đám thanh niên kia đâu.”
"Chẳng phải các ông cũng từng chứng kiến rồi sao, lão Tiền, lão Hứa, hai ông đều từng lóc cóc đi xếp hàng mua Điểm Tâm lúc 5 giờ sáng đấy thôi."
Vương Căn Sinh trình bày xong một cách rất công bằng và khách quan, nhưng lông mày của ba người kia lại càng nhíu chặt hơn.
"Vậy Vương Lão Căn này, ông thấy Tứ Hỉ Thang Đoàn ngon hơn hay Tinh Phẩm Tam Đinh Bao ngon hơn?"
"Chắc chắn là Tứ Hỉ Thang Đoàn rồi, rốt cuộc ba người các ông bà bị làm sao vậy? Nếu thấy trong người không khỏe thì cứ đến bệnh viện khám đi, đừng có cố gượng ở đây."
Tiền đại gia tiếp tục nhíu mày, nhíu mãi cho đến khi Vương Căn Sinh phải rút điện thoại ra, chuẩn bị gọi cho con cái của bọn họ để tóm ba ông bà lão cứng đầu này tống vào bệnh viện, ông ấy mới chậm rãi mở miệng:
"Tứ Hỉ Thang Đoàn tuy không bằng Quả Nhi nhưng lại ngon hơn Tam Đinh Bao."
Hứa Đồ Cường bổ sung: "Hơn nữa tốt nhất là ăn tại quán, bởi vì món này khó gói mang về."
Đinh Nãi Nãi phụ họa: "Tam Đinh Bao của Hoàng Ký 5 giờ sáng đã bắt đầu phải xếp hàng rồi."
Vương Căn Sinh chợt hiểu ra ba người họ đang cau mày vì điều gì, và đang lo lắng về cái gì.
Vương Căn Sinh yếu ớt hỏi: "Chẳng lẽ sau này chúng ta cũng phải... ra ngoài xếp hàng từ 5 giờ sáng chờ vào quán ăn Tứ Hi Thang Đoàn sao?”
Không một ai trả lời ông.
Vương Căn Sinh vội vàng dừng việc lướt tìm số điện thoại của con cái ba ông bà lão cứng đầu kia, chuyển sang gọi thẳng cho vợ mình.
"Quyên à, đúng rồi, hôm nay có Tứ Hỉ Thang Đoàn. Lát nữa bà gọi cả con trai với con gái qua đây nhé? Đừng để lát nữa, qua luôn bây giờ đi, tôi sợ trễ chút nữa là hết phần đấy."
Rất nhanh sau đó, các thực khách đang dùng bữa tại Vân Trung Thực Đường thi nhau gọi điện thoại kéo người nhà đến. Còn chưa tới 7 giờ mà sảnh tầng một đã chật kín chỗ, ngay cả tầng hai cũng đã lấp đầy một nửa.
Phải biết rằng, ngay cả vào giờ cao điểm bữa tối ngày thường thì lượng khách cũng chỉ đến mức này là cùng.
Đó là còn chưa kể một bộ phận các ông bác bà thím thấy quán đông khách quá, đã tự giác ngừng buôn dưa lê rồi nhường chỗ rời đi.
Hoàng Tịch nhạy bén nhận ra sáng nay chắc chắn sẽ là một trận chiến khốc liệt. Sau khi xin ý kiến Tần Hoài và chốt xong mức lương tăng ca, cô lập tức nhắn tin cho từng nhân viên đang có lịch nghỉ ngày hôm nay, hỏi xem họ có thể đến làm việc được không.
Lúc Lý Hoa đến quán, hắn cảm thấy như bầu trời sụp đổ.
Chẳng phải hắn đã đến chỗ làm sớm hẳn nửa tiếng rồi sao? Tên họ Bùi đang nhào bột trong bếp kia là tình huống gì vậy?
Nhà ở gần thì ngon lắm sao? Rốt cuộc là cậu ta đến làm từ mấy giờ thể?
Rõ ràng hôm qua lúc tan làm đã giao kèo là hôm nay không chơi trò cày cuốc nữa cơ mà?
Lý Hoa hớt hải lao vào phòng thay đồ, rồi phi thẳng vào bếp sau.
Vừa bước vào bếp, hắn đã phải chứng kiến một cảnh tượng khiến cõi lòng tan nát.
Bùi Hành vừa nãy còn đang nhào bột trước bàn bếp giờ đã đứng tò tò bên cạnh Tần Hoài. Tần Hoài đang nhào bột, động tác cực kỳ chậm rãi, thậm chí cứ nhào một cái là hắn lại dừng lại một nhịp để giảng giải.
Mặc dù nội dung giảng giải nghe chăng đọng lại được tí thông tin hữu ích nào.
"Chính là cảm giác này, cậu cảm nhận được không? Trông thì có vẻ dùng lực rất mạnh, nhưng thực chất lúc nhào bột lại là dùng một lực rất nhẹ nhàng miết lên khối bột."
"Khối bột cậu vừa nhào tuy có khá hơn trước một chút, nhưng vẫn chưa nhào tới độ, đó là do cậu cố tình dùng quá nhiều sức. Nhào bột không cần dùng sức trâu như vậy, đây cũng chẳng phải là dùng xảo kình, mà chủ yếu là dựa vào cảm giác, cậu hiểu cái cảm giác tôi đang nói là gì chứ?"
Bùi Hành bày ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ. Cái biểu cảm này Lý Hoa đã quá quen thuộc rồi, bất cứ học đồ nào xuất thân từ Tri Vị Cư cũng rành rẽ nhất cái trò diễn nét mặt này.
"Tôi hình như ngộ ra được một chút rồi, cảm ơn Tiểu Tần sư phụ, để tôi về tự mình nghiệm lại xem sao."
Lý Hoa: I
Lại là cái văn mẫu này! Bất cứ học đồ Tri Vị Cư nào mỗi khi được đại sư phụ chỉ điểm đều lôi cái văn mẫu chết tiệt này ra xài!
Bùi Hành xoay người lại, thấy Lý Hoa đến bèn làm ra vẻ bâng quơ nói: "Lý Hoa tới rồi đấy à, cậu tới đúng lúc lắm, bếp đang bận sấp mặt đây, đang thiếu người phụ."
Lý Hoa: !
Lại là cái thói dìm hàng mách lẻo này! Mấy tên thánh cày cuốc của Tri Vị Cư toàn dùng cái trò này để đâm chọt người khác!
Bùi Hành, cậu còn dám bảo mình không phải là thánh cày cuốcl
Tần Hoài thấy Lý Hoa tới thì cũng rất vui. Tố chất của đám phụ bếp được tuyển vào Vân Trung Thực Đường đều quá đỗi bình thường, căn bản không có cửa so sánh với Hoàng Ký. Kỹ năng đao công của bọn họ cũng rất nhạt nhòa, chỉ dừng ở mức phụ bếp của các quán ăn thông thường.
Đao công của Bùi Hành khá ổn, nhưng đao công của Lý Hoa lại càng xuất sắc hơn.
"Lý Hoa cậu tới rồi à, tới đúng lúc lắm. Tôi vừa gửi ảnh chụp nhân thịt và yêu cầu qua cho cậu đấy, cậu chịu khó băm giúp tôi một mẻ nhân thịt trước nhé. Người có đao công tốt nhất nhà ăn chúng ta chính là cậu đấy, tôi chỉ chờ mỗi cậu tới thôi." Tần Hoài mừng rỡ nói.
Lý Hoa đắc ý đi ngang qua Bùi Hành, quay ngoắt đầu lại, quăng cho cậu ta một ánh mắt kiểu: tới sớm thì đã sao, đao công của anh đây mới là đỉnh chóp.
LVQ8371