Khuất Tĩnh đi theo sau Tần Hoài vào bếp, trong cái nồi nhỏ trên tay cô ấy là Canh Niên Cao vừa mới nấu xong, à không, chưa nấu xong hắn, phải mau chóng múc ra, ủ thêm lúc nữa là Niên Cao nát thành cháo mất.
Tần Hoài đánh giá sắc mặt Khuất Tĩnh một chút.
Cô ấy có hơi đen đi một chút.
Trước đó Khuất Tĩnh vì muốn ngụy trang bản thân bị dị ứng tia cực tím nặng nên quanh năm không ra nắng, ra ngoài cũng phải trùm kín mít, làn da trắng bệch đến dọa người.
Thêm vào đó, việc tự hành hạ bản thân luôn gây mất máu khiến từ môi đến mặt cô ấy đều nhợt nhạt, có lúc trắng bệch như tờ giấy, người ngoài liếc mắt một cái là biết ngay sức khỏe cô gái này chắc chắn không tốt.
Sau này tâm lý của Khuất Tĩnh tốt lên, hành vi tự rạch tay cũng thưa dần, nên rất hiếm khi thấy cô ấy trắng bệch vì thiếu máu nữa. Sau khi tinh lại, cô ấy càng được tẩm bổ nên da đẻ có sức sống hơn, môi cũng hồng hào lên ^% ¬~ rất nhiều.
Hiện tại thì đen đi thấy rõ.
Tần Hoài biết rất nhiều cô gái đều theo đuổi làn da trắng sáng, đi thẩm mỹ, bôi kem chống nắng, che ô. Ngay cả Tần Lạc sau khi lên lớp tám, mùa hè ra ngoài chơi cũng biết bôi chút kem chống nắng, kẻo qua một kỳ nghỉ hè lại đen nhẻm như cục than.
Nhưng hắn cảm thấy Khuất Tĩnh đen đi một chút trông lại càng xinh.
Màu da trước kia của cô ấy quá trắng, trắng đến mức thiếu sinh khí. Lúc đeo khẩu trang thì không sao, chứ tháo ra một cái là nổi bần bật giữa đám đông, đặc biệt đến mức liếc mắt một cái là nhận ra ngay.
Khuất Tĩnh của hiện tại đã nghiễm nhiên mang dáng vẻ của một người bình thường.
Trên tay không còn đeo găng nữa, tuy vẫn mặc áo dài tay nhưng từng cử chỉ hành động đều giống hệt một người bình thường.
"Tết năm nay, tôi đã gặp bác cả và chú ba của tôi." Khuất Tĩnh đột nhiên lên tiếng.
Động tác trộn trái cây dầm của Tần Hoài khựng lại, hỏi: "Tết cô đến viện dưỡng lão làm tình nguyện viên à?"
"Ừ." Khuất Tĩnh gật đầu, "Bố mẹ rủ tôi đi cùng, đúng lúc bệnh viện cũng có đợt hoạt động này nên tôi chủ động xin đi luôn."
"Chú ba bảo, tôi rất giống một người cháu gái đã qua đời nhiều năm của chú ấy." Khuất Tĩnh mỉm cười nói, "Chú ba kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện trước kia của tôi."
"Đời trước tôi cứ sống ngơ ngơ ngác ngác, có rất nhiều chuyện bản thân cũng chẳng nhớ. Tôi không hề biết trong mắt chú ba mình lại giỏi giang đến vậy, chú bảo hồi trước tôi đi học, lần nào thi cũng đứng nhất lớp, thi vào cấp ba thì thủ khoa toàn thành phố, thi đại học cũng lọt top 10 thành phố."
"Tôi nhớ rõ ràng hồi thi vào cấp ba mình chỉ đứng nhất trường và lọt top 10 thành phố thôi, chú ba còn tự tô hồng thêm trong ký ức của chú ấy nữa."
"Chú ấy nhớ tôi thích mặc váy, thích vẽ tranh, hồi cấp hai vì muốn làm nữ thanh niên văn nghệ nên đua đòi làm thơ, lên cấp ba thì rủ rê bạn bè đi học thổi sáo, kết quả học suốt hai tháng trời mà chẳng thổi nổi một bản nhạc hoàn chỉnh."
"Chú ba còn nhớ rõ cái ngày tôi đỗ Học viện Y Thủ Đô, bố tôi vui sướng đến mức nốc cạn nửa chai rượu trắng, say khướt nguyên đêm ngủ một giấc đến tận chiều hôm sau mới tỉnh."
"Ngay cả chuyện hồi năm nhất đại học tôi muốn xin vào câu lạc bộ văn học, nhưng vì làm thơ đở tệ nên người ta không nhận, thế là buồn bã viết một bức thư khóc lóc kể khổ với bố mẹ, chú ấy cũng nhớ rõ mồn một.”
Khuất Tĩnh nhẹ nhàng kể, tay từ từ múc Canh Niên Cao ra bát.
"Chú ba nói với tôi, cháu gái của chú ấy rất xuất sắc, nhưng chính vì quá xuất sắc nên mới bị trời cao đố kỵ, chẳng biết tại sao tự dưng lại hóa điên."
"Chú ấy, bác cả và bố mẹ tôi đã nghĩ đủ mọi cách, chạy chữa khắp các bác sĩ, nhưng đều không khỏi. Về sau, bố mẹ tôi cùng đường nên bắt đầu cầu thần bái Phật, mẹ tôi lén lút thắp hương, thỉnh không biết bao nhiêu là bùa chú."
"Những chuyện này tôi hoàn toàn không biết, mẹ tôi trước nay vốn chẳng bao giờ tin vào mấy trò mê tín dị đoan đó, bình thường ở nhà bà hay càm ràm nhất là chuyện bệnh nhân này bệnh nhân kia ốm đau không chịu đến bệnh viện, lại đi tin mấy bà đồng dưới quê rồi uống nước bùa nước ngải."
"Sau khi tôi tự sát, có rất nhiều người khuyên bố mẹ tôi nhân lúc còn đẻ được thì đẻ thêm đứa nữa. Nhưng bố mẹ tôi khăng khăng đòi nhận con nuôi từ họ hàng, lại còn nhất quyết phải nhận nuôi một bé gái."
"Chú ba kể nguyên văn lời bố tôi lúc đó là: Tôi đã từng có một đứa con gái tuyệt vời nhất rồi, giờ đẻ thêm đứa nữa, vị trí của đứa bé đó trong lòng tôi cũng chẳng thể sánh bằng Thần Ái, như thế là không công bằng với đứa bé đó, mà cũng không công bằng với cả Thần Ái."
"Thế nên ông thà nhận con nuôi, bởi vì chỉ có như vậy Thần Ái mới mãi là đứa con ruột duy nhất của họ."
"Cho nên tôi đã làm một chuyện không nên làm." Khuất Tĩnh cúi gầm mặt, "Tần Hoài, tôi chỉ kể cho cậu nghe thôi, cậu tuyệt đối đừng nói với Hồng tỷ và La tiên sinh nhé, họ mà biết chắc chắn sẽ mắng tôi chết."
"Cô làm gì cơ?" Tần Hoài hỏi.
"Tôi bảo với bố mẹ là tôi từng có một giấc mơ, trong mơ tôi nghe bạn học khoe được bố mẹ dẫn đi vườn bách thú Bắc Kinh xem sư tử và hổ lớn, tôi liền kể chuyện này với bố mẹ trong mơ, bố mẹ hứa đợi tôi đỗ đại học trên thủ đô sẽ dẫn tôi đi, nhưng sau đó vì lỡ đở lịch trình nên cuối cùng lại không đi được.”
Tần Hoài nghe xong cũng sửng sốt, nghĩ thầm Khuất Tĩnh quả nhiên là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi, thế mà dám giấu mọi người làm ra quả đại sự cỡ này.
"Vậy... Vậy bố mẹ cô phản ứng thế nào?"
LVQ8371