Tào Quế Hương vươn tay ra nắm chặt lấy cổ tay Tần Hoài, nắn lại tư thế cầm dao cho hắn: "Cô biết nhiều năm qua con đã quen cầm dao kiểu này, nhưng tư thế này tốn sức mà hiệu quả lại kém. Lúc hạ dao không được mượt mà, lại phải gồng sức nhiều hơn, lâu đần cổ tay và khuỷu tay của con sẽ biểu tình đấy."
"Nhất định phải sửa lại ngay, nếu không sau này luyện thái rau củ (Thiết Đôn) thì con no đòn."
Tần Hoài cố gắng sửa lại tư thế, chậm rãi thái.
Chẳng bao lâu sau, Tào Quế Hương lại ra tay chấn chỉnh: "Nâng cánh tay cao lên, bây giờ con đang dùng sức ở cổ tay đấy. Lúc thái rau không được dùng lực cổ tay, bắt buộc phải dùng lực từ cánh tay."
"Dùng cẳng tay phát lực để điều khiển dao, đúng rồi, chính là như thế, lưỡi dao của con bị nghiêng vào trong rồi kìa. Lúc thái rau, lưỡi dao, khớp ngón trỏ và cánh tay phải nằm trên một đường thẳng. Con là đầu bếp Bạch Án, lực tay chắc chắn là có thừa, chỉ là bây giờ chưa quen thôi. Con phải cố gắng khắc phục thói quen cũ, làm quen với tư thế hiện tại đi."
Được một lúc, Tào Quế Hương lại sấn tới nắn lại tay cho hắn.
Cái kiểu dạy học này giống hệt cảnh phụ huynh kèm con nhỏ tập viết.
Người lớn nhìn chằm chằm căn bản chẳng phải để xem nét chữ của tụi nhỏ có đẹp hay không. Bất kể nhìn kiểu gì thì chắc chắn cũng xấu mù, không xiêu vẹo như gà bới thì cũng to nhỏ lộn xộn như vẽ bùa.
Thứ mà người lớn dán mắt vào là tư thế cầm bút của tụi nhỏ, uốn nắn từng li từng tí, không dám rời mắt nửa giây, hễ sai một ly là lập tức thò tay vào bẻ lại cho chuẩn.
Tần Hoài cảm thấy bây giờ hắn chính là đứa trẻ đó, hắn sắp quên luôn cả cách thái rau rồi.
Có "phụ huynh" Tào Quế Hương tỉnh thông đao pháp ngồi chầu chực giám sát bên cạnh, Tần Hoài chỉ thấy mình sai từ đầu đến chân, chỗ này phải sửa, chỗ kia cũng phải nắn, sửa tới sửa lui cuối cùng hắn mù tịt luôn cách thái củ cải sợi.
Kỳ lạ thật, chẳng phải hắn là thiên tài được người người nhà nhà hết lời ca tụng hay sao?
Dù Tần Hoài không phải kiểu người tự luyến, vài tháng trước hắn cũng chẳng thấy bản thân có thiên tài đến mức ấy, nhưng giờ phút này hắn cũng không nhịn được mà tự huyễn hoặc hỏi chính mình.
Đao công sao lại khoai thế này?
Đổng Sĩ, cậu lừa tôi!
Tần Hoài mang máng nhớ lại, lúc hắn hỏi Đổng Sĩ đao công có khó luyện hay không, Đổng Sĩ đã hùng hồn tuyên bố:
Đao công á, nhập môn dễ ợt, quan trọng là phải chăm chỉ khổ luyện. Hồi mới tập tành tôi cứ thấy mình siêu phàm lắm, thái bừa vài nhát là món gì cũng cân tất. Lát củ cải mỏng tang xuyên thấu ánh sáng, hay dưa chuột cắt vảy rồng (Toa Y Hoàng Qua) tôi nhắm mắt cũng thái được.
Nhưng luyện đến đoạn sau mới vỡ lẽ, cái lát củ cải mỏng tang kia cũng chia dăm bảy loại. Hàng loại bét thì dễ thái, hàng loại ba thì khoai, còn hàng loại một thì khó hơn cả lên trời.
Món dưa chuột cắt vảy rồng trông có vẻ ảo ma, đẳng cấp thế thôi, chứ thực ra người bình thường luyện vài đường cơ bản là thái được hòm hòm rồi. Mấy trò hoa lá cành thì không khó, cái khó nhằn lại nằm ở mấy thứ nhìn có vẻ phèn phèn như thịt thái sợi, thịt thái hạt lựu, thịt thái khúc, hay thịt băm nhuyễn cơ.
Kết quả là bây giờ...
Tần Hoài nhìn đống củ cải trắng thái sợi, củ cải trắng thái lát và củ cải trắng thái hạt lựu do chính tay mình xắt ra.
Rồi lại ngó sang đống hàng mẫu mà Tào Quế Hương đã thị phạm cho hắn lúc ban đầu.
Đổng Sĩ, cậu lừa tôi!
Củ cải mỏng tang loại bét, rõ ràng cũng khó thái muốn chết!
Hành trình thái củ cải của Tần Hoài kéo dài ròng rã đến tận 10 giờ tối.
Không phải vì đã thái hết củ cải, mà là do Tào Quế Hương thấy Tần Hoài nên đi nghỉ ngơi rồi.
Tần Hoài đã qua cái tuổi thanh xuân phơi phới, cày đêm mà sáng ra vẫn nhảy nhót tưng bừng rồi. Thêm vào đó, bao năm nay bán đồ ăn sáng, làm nghề Bạch Án đã giúp hắn rèn được một lịch sinh hoạt chuẩn chỉ, nên sức chịu đựng cú đêm của hắn còn cùi bắp hơn cả người bình thường.
Vệ sinh cá nhân qua loa xong xuôi, Tần Hoài gần như ngã vật ra giường là ngáy pho pho ngay.
Trong giấc mơ, Tần Hoài hóa thân thành một tay nuôi thỏ chuyên nghiệp, ngày ngày đều phải còng lưng thái củ cải làm thức ăn cho thỏ.
Lũ thỏ đó thì mồm mép kén cá chọn canh kinh khủng, con thì đòi ăn củ cải thái lát, con thì đòi củ cải thái sợi, con lại thích củ cải thái hạt lựu. Thái hỏng là chúng nó dỗi không ăn, thái không đẹp không ăn, thái không đều cũng nhịn luôn.
Tần Hoài trong mơ gần như thái củ cải không ngơi tay một giây nào. Nếu không phải điều kiện không cho phép và bản thân không có thói quen mộng du, khéo hắn đã bật đậy lết vào bếp xắt củ cải trong vô thức rồi.
Có lẽ vì ác mộng thái củ cải quá ám ảnh, sáng hôm sau Tần Hoài không tự động dậy sớm như mọi khi mà đánh một giấc thẳng cẳng đến tận 8 giờ sáng.
Tào Quế Hương cũng chẳng thèm gọi hắn dậy.
Hôm qua Trương Chử đứng hóng ở cửa bếp, chứng kiến toàn bộ quá trình Tần Hoài bị hành xác thái củ cải cả ngày, trong lòng vô cùng đồng cảm với hắn. Lúc ăn sáng, ông ấy vẫn lầm bầm với Tào Quế Hương: "Tiểu Tần hôm qua chắc bị hành cho mệt đứt hơi rồi."
"Bình thường thôi." Tào Quế Hương bình thản húp một ngụm sữa đậu nành: "Cái thời chúng ta làm học việc thì ngày nào mà chẳng mệt rã rời. Tôi nhớ dạo đó, ngày nào trời còn chưa sáng tôi đã lóc cóc đến Vĩnh Hòa Cư thái rau, cặm cụi miết đến tận tám, chín giờ tối mới được lết xác về nhà."
LVQ8371