Sau đó ông lại quay sang xin lỗi vợ: "Hôm nay tôi lú lẫn thật rồi, vừa nãy Tiểu Tần sư phụ nhắc đến mấy cái khuôn đúc gì đó, tôi còn tưởng bố cậu ấy bị lừa hơn 20 năm trước, nay cậu ấy tới tìm tôi tính sổ, giờ đầu óc vẫn còn đang quay cuồng đây này."
"Chưa rõ tình hình mà hôm nay ông đã đường đột chạy đến nhà người ta ăn bánh trôi, đến tận bây giờ tôi cũng chẳng hiểu tại sao chúng ta lại mò tới đây ăn bánh trôi nữa." Tào Quế Hương bất lực lắc đầu, "Cái tật làm việc hấp tấp của ông có chừa được không hả, con trai làm việc hấp tấp cũng y chang ông đấy."
Trương Chử kêu oan: "Tôi cũng có biết tình hình thế nào đâu, Tần Chi Thư gọi chúng ta tới thì tôi tới thôi, tôi còn tưởng năm nay thôn Tần Gia tổ chức sự kiện hay lễ hội gì đó, người qua đường đều được chia một bát bánh trôi ăn lấy lộc chứ."
Nói đoạn, Trương Chử chỉ tay về phía mấy người bên cạnh: "Bà nhìn xem, cảnh này không giống à?"
Đừng đùa, công nhận là giống thật.
Lúc Tào Quế Hương đến cũng tưởng thôn Tần Gia năm nay tổ chức lễ hội, trên đường đi bà ấy đã rút sẵn điện thoại ra, luôn trong tư thế chuẩn bị chụp vài bô ảnh múa lân múa rồng rồi.
Hai vợ chồng nhà này nói chuyện không biết ý tứ tránh người ngoài thế sao? Tốt xấu gì cũng phải hạ giọng xuống chút chứ.
Sau đó Trương Chử lại càng chẳng thèm kiêng dè, chỉ thẳng vào Tần Hoài hỏi: "Quế Hương, bà chắc chắn Tiểu Tần sư phụ có thể dùng được khuôn tôi đục chứ? Chẳng phải lúc trước bà bảo mấy cái khuôn đó chỉ có sư phụ Bạch Án chuyên nghiệp mới xài được sao?"
"Dùng được." Tào Quế Hương khẳng định gật đầu: "Ông húp một ngụm bánh trôi này xong đã tự động gọi cậu ấy là Tiểu Tần sư phụ rồi, ông nói xem có dùng được không?"
Tần Hoài cảm thấy đã đến lúc phải ra vẻ một chút rồi.
Tần Hoài ho khan vài tiếng để thu hút sự chú ý của hai người, sau đó chân thành tự giới thiệu: "Ông Trương, cháu là sư phụ Bạch Án chuyên nghiệp đấy ạ. Cháu từng lên tạp chí Tri Vị) rồi, món Điểm Tâm trên trang bìa số báo đặc biệt đầu năm nay của Tri Vị) chính là Điểm Tâm do cháu làm."
Lời này vừa thốt ra, Tần Hoài chỉ cảm thấy toàn thân sảng khoái. Kể từ khi hắn hiểu rõ giá trị của tạp chí 《Tri Vị》, hắn vẫn chưa có dịp nào để tỏ vẻ bâng quơ khoe khoang như thế này.
Sau đó Tần Hoài liền thấy Trương Chử ngơ ngác nhìn mình, ngẩn người ra một lúc rồi quay sang hỏi Tào Quế Hương: "Quế Hương, 《Tri Vị》 là cái gì thế?"
Tào Quế Hương cũng ngơ ngác không kém: "Hình như là một tờ tạp chí, tôi đây đã nghỉ hưu bao nhiêu năm rồi, chắc là một tờ tạp chí khá nổi tiếng chăng."
Trương Chử bừng tỉnh ngộ: "Thì ra là thế, Tần sư phụ đúng là có người nối dõi rồi. Tiểu Tần sư phụ quả nhiên là hậu sinh khả úy, yên tâm đi, ông Trương cháu nói lời giữ lời, cháu muốn bao nhiêu bộ khuôn cứ thoải mái nói, ông đục miễn phí cho cháu luôn, dùng loại gỗ xịn nhất!"
Màn ra vẻ thất bại thảm hại, Tần Hoài lăng lặng ngước nhìn trời xanh.
Tần Hoài đứng sượng trân trò chuyện với Trương Chử và Tào Quế Hương ở cửa bếp một lúc, rồi lại cố rặn ra vài câu với con trai con gái của họ, sau đó hắn liền quay vào trong tiếp tục làm việc.
Đám phụ bếp bên trong vẫn đang chờ Tần sư phụ quay lại chủ trì đại cục cơ mà.
Trước đây Tần Hoài vốn không quen biết nhà Trương Chử, chẳng có bất kỳ tương tác nào với họ cả. Ngoại trừ việc bố hắn Tần Tòng Văn từng đóng một khoản thuế IQ khổng lồ mấy năm trước ra, thì giữa hai bên có thể nói là con số không tròn trĩnh.
Hôm nay gặp mặt chủ yếu là nhờ ông Chi Thư cũ giật dây bắc cầu, Tần Hoài cũng chẳng có mục đích gì khác ngoài việc muốn nhờ Trương Chử đục thêm một lô khuôn mới. Kết bạn WeChat là xong, những chuyện còn lại có thể bàn bạc chi tiết sau.
Trương Chi Uẩn và Tần Lạc đã chạy tót ra ngoài sân để cãi nhau xem rốt cuộc là Nãi Nãi định hơn hay anh trai đỉnh hơn. Những người khác của Trương gia thì bưng bát đi hóng hớt Bát Quái khắp nơi, ăn xong Tứ Hi Thang Đoàn lại chia nhau ăn tiếp Tam Đinh Bao và Bánh Bao Tửu Nhưỡng.
"Mẹ, mẹ nếm thử cái bánh bao này đi, bánh bao này ngon cực!" Trương Xích Viễn hớn hở nhét bánh bao cho mẹ ruột, nhét vào tay Tào Quế Hương hai cái, còn nhét cho Trương Chử một cái.
Một bát Tứ Hỉ Thang Đoàn trôi xuống bụng là Tào Quế Hương cơ bản đã no rồi. Bà ấy vừa mới xào hai món ở nhà trưởng thôn nơi ngày xưa bà ấy làm thanh niên trí thức, lót dạ vài miếng rồi mới qua đây, hiện tại chẳng còn bụng dạ nào để ăn bánh bao nữa, nên chỉ cắn sương sương một miếng nhỏ.
Chỉ đúng một miếng, Tào Quế Hương lại kinh ngạc lần nữa.
Cái chuyện thưởng thức Điểm Tâm này ấy mà, người ngoài nghề thì ăn cho vui miệng, còn người trong nghề thì ăn để soi kỹ thuật.
Lúc ăn Tứ Hi Thang Đoàn, Tào Quế Hương đã nếm ra được khả năng nêm nếm xuất sắc của Tần Hoài. Phần nhân của bánh trôi nhân đậu đỏ và nhân vừng đường vô cùng nổi bật, nhân thịt thì hơi kém cạnh một chút, nguyên liệu của Bách Quả Hãm lại quá đổi phong phú, mang một phong cách rất riêng, tổng thể kết hợp lại vô cùng đạt chuẩn.
Chỉ qua một phần Tứ Hỉ Thang Đoàn, Tào Quế Hương đã có thể khẳng định Tần Hoài không phải là một sư phụ Bạch Án Điểm Tâm tầm thường. Hắn chắc chắn đã được danh sư chỉ điểm, nắm trong tay công thức Điểm Tâm cực đỉnh, cộng thêm việc khổ luyện qua năm tháng thì mới có được tay nghề nhường này ở độ tuổi trẻ như vậy.
Một miếng Tam Đinh Bao nuốt xuống bụng, Tào Quế Hương lại nếm ra được trình độ nhào bột xuất thần của Tần Hoài.
LVQ8371