Trong nháy mắt, Hỏa Kỳ Lân không rõ đầu mình nhỏ lại hay miệng đối phương to ra, chỉ biết rõ ràng cảm nhận được hàm răng sắc nhọn cắn vào đầu mình. Răng nanh băng lãnh và đáng sợ, cọ xát lớp vảy trên đầu nó. Chỉ trong một thoáng kinh hoàng, cái đầu to lớn mang theo lực xung kích mạnh mẽ rhét thắng vào miệng đối phương, tiếp theo là thân thể, tứ chị, rồi đến cái đuôi.
Hỏa Kỳ Lân giãy giụa, nó thực sự giãy giụa, nhưng...
Hắc y nhân nuốt trọn Hỏa Kỳ Lân, chậm rãi nhai vài ngụm, nhổ ra một túm lông dính lửa, rồi hít sâu một hơi, nuốt hết đám liệt hỏa trên trời. Trông gã chẳng khác nào vừa ăn xong bữa thịt, lại húp thêm bát canh.
"Ngọa tào!!" Đám mãnh thú còn lại giật mình, la hét, vội vã bỏ chạy khỏi chỗ Mặc Kỳ Lân. Cái quái gì thế này? Nuốt sống Hỏa Kỳ Lân?
Ở xa, nhiều người chứng kiến cảnh này, không khỏi hít một hơi lạnh, vội túm lấy đồng bạn: "Nhìn kìa! Mau nhìn! Nhìn bên đó!"
“Nhìn cái gì?” Những người này vốn đang hồi hộp và phấn khích dõi theo ba "đại đương” ở đằng xa, biển lửa ngút trời, sóng lớn cuồn cuộn, Mặc Kỳ Lân thì sục sôi Hắc Vụ đáng sợ, tiếng ù ù vang vọng, đỉnh tai nhức óc. Trận chiến đặc sắc sắp điễn ra, họ sắp được chứng kiến một vị hoàng vẫn lạc.
"Nhìn chỗ kia! Cái thứ kia nuốt Hỏa Kỳ Lân và cả Long Tước!"
"Cái gì?"
Phía trước, ba "đại dương" vẫn đang căng thẳng giằng co. Mặc Kỳ Lân và Yến Hoàng đã thống nhất ý kiến, cũng theo lời Khấu Ngao, đại chiến sắp bùng nổ.
Đám mãnh thú Bách Luyện Thú Vực kinh hãi xông lên, đâm vào màn sương đen dày đặc quanh Mặc Kỳ Lân. "Kỳ Lân Hoàng! Không hay rồi! Kỳ Lân Hoàng..."
“Rầm rầm rầm!" Hắc Vụ quanh Mặc Kỳ Lân hóa thành hơn mười đạo hắc ám trọng quyền, đánh bay đám mãnh thú. Nó không thể chịu được việc bị làm phiền khi đang bàn chuyện. đại sự.
"Kỳ Lân Hoàng! Nhìn đằng sau!" Dù bị đánh bay, đám mãnh thú vẫn khàn giọng gào thét.
Mặc Kỳ Lân quay đầu lại. Đằng sau? Có gì sao?
Hắc y nhân cầm một mẩu xương vỡ, dùng nó xỉa răng, chậm rãi bước tới, trông có vẻ chậm chạp, nhưng mỗi bước chân tựa như vượt qua không gian, chí ít cũng phải hơn ngàn mét. "Các ngươi quá đáng rồi, đôi mắt chính nghĩa này của ta không thể chịu được nữa, thôi thì để ta bắt nạt các ngươi vậy."
"Ngươi là ai?" Mặc Kỳ Lân ban đầu thấy kỳ quái, rồi cảm nhận được một luồng nguy hiểm mãnh liệt và băng lãnh.
"Tiểu Hắc, xích ra một bên, tránh đường." Hắc y nhân đi lên phía trước, phẩy tay bảo Mặc Kỳ Lân tránh ra.
Hàng triệu ánh mắt đổ dồn về phía này. Chuyện gì xảy ra vậy? Từ đâu xuất hiện một nhân vật mạnh mẽ như vậy? Tiểu Hắc? Tránh đường? Quá bá đạo!
"Ngươi là ai?" Lệ khí cuồn cuộn trong mắt Mặc Kỳ Lân, sát phạt chi khí khuấy động Hắc triều.
"Ngươi tránh ra trước đi, ta đi qua rồi nói."
"Ta hỏi! Ngươi! Là! Ai!" Mặc Kỳ Lân gầm lên giận dữ, phát ra một tiếng gầm uy nghiêm bá khí, chấn động cả bầu trời. Tất cả Linh Yêu kêu rên lùi lại, không chịu nổi cỗ uy thế này.
Hắc y nhân bị sóng âm bao phủ, quần áo tung bay, nhưng vẫn đứng im bất động, lạnh lùng nhìn Mặc Kỳ Lân. Ba giây bình tĩnh quỷ dị trôi qua, gã đột nhiên há miệng, đáp lại bằng một tiếng rít, nhưng cùng với tiếng gầm vang vọng, toàn thân gã huyết nhục hài cốt giãy giụa kịch liệt, răng rắc loạn xạ. Một cỗ hắc ám ngập trời sôi trào cuồn cuộn, trước ánh mắt kinh hãi của mọi người, gã hóa thành một con Hắc Long khổng lồ. Tiếng rít cũng biến thành Long Ngâm vang vọng.
"Ngọa tào!!" Cả trường kinh hô, hàng triệu tiếng chửi thề đồng loạt vang lên với âm lượng chấn động và cao vút.
"Rống!!" Hắc ám tràn ngập, Hắc Long cuồn cuộn, bá khí gầm gừ về phía Mặc Kỳ Lân.
Mặc Kỳ Lân kinh hãi lùi lại mấy ngàn thước, không thể tin nổi nhìn phiến không gian Hắc Ám rộng lớn và con Hắc Long khổng lồ ẩn hiện bên trong.
Hắc Long thực sự quá lớn, vảy nặng nề như áo giáp, đôi mắt đỏ rực như Yêu Nguyệt, mang đến cho tất cả mọi người một sự rung động thị giác vô song, thậm chí còn có một sự rung động phát ra từ Linh Hồn.
Nhất là những Linh Yêu và Ác Điểu, trong vô tận sợ hãi và gào thét, chúng phủ phục xuống đất, nhưng vẫn không kìm được ngẩng đầu nhìn phiến hắc ám mênh mông.
Yến Hoàng, Hải Hoàng, Khấu Ngao, và tất cả mọi người hốt hoảng lùi lại hai bước, kinh hãi nhìn con ác thú hắc ám nối liền với bầu trời.
"Hắc Long?"
"Bách Luyện Thú Vực?"
"Khí tức cấp bậc Yêu Hoàng!"
"Bách Luyện Thú Vực từ lúc nào bồi đưỡng ra một con Hắc Long như vậy?"
Đám người hoàn toàn náo động, kinh hô nổi lên khắp nơi, các loại tranh luận. Hắc Long ở nhiều Yêu Tộc còn được gọi là "Yêu Long", "Nghiệt Long", mỗi lần xuất hiện đều gây ra hỗn loạn trong Yêu Tộc, thậm chí còn bị Long Tộc chém giết hoặc trục xuất. Nhiều năm trước, Bách Luyện Thú Vực nghe nói có một con Hắc Long, Long Tộc đã nuôi nó dậy, muốn luyện hóa huyết nhục, xua tan nguyền rủa, kết quả không biết vì lý do gì, lại để nó trốn thoát. Đến giờ nó vẫn thường xuyên xuất hiện ở một số nơi trong Cổ Hải, làm xằng làm bậy.
Nhưng con hắc long trong truyền thuyết kia chỉ khoảng Thiên Vũ Cảnh trung giai, tuyệt đối không có uy thế như vậy, càng không có hình thể khổng lồ như vậy.
Mặc Kỳ Lân càng thêm rung động. Bách Luyện Thú Vực có trốn một con Hắc Long, nhưng cảnh giới và khí thế của nó như thế nào thì nó rõ nhất, và nó cũng là người phụ trách truy tra. Nó có thể khẳng định chắc chắn con Hắc Long trước mắt không phải con kia, nhưng... Con Hắc Long Hoàng Vũ Cảnh này từ đâu ra? Sao Bách Luyện Thú Vực không có tin tức gì?
Hắc Long đã đáng sợ, trưởng thành đến cấp bậc Yêu Hoàng còn kinh khủng hơn, đối với Bách Luyện Thú Vực mà nói, đây là một kiếp nạn.
Tần Mệnh và những người khác cũng rung động đề khí, bị Hung Ủy ngập trời chấn động khiến khí huyết không thông. Hôm nay thật sự là hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, hết đợt này đến đợt khác còn đặc sắc hơn. Ngay cả Hắc Long cấp Yêu Hoàng cũng đến.
Tần Mệnh từng gặp Hắc Long ở thời đại Thiên Đình, nhưng lần đó chỉ là hồn thể, không chân thực như bây giờ, cơ hồ ngay trước mắt.
"Đã là Kỳ Lân tốt lại không làm, lại đi làm chó! Nhất định phải sủa hai tiếng mới chịu tránh đường!" Hắc Long chiếm cứ trong bóng tối, thân hình khổng lồ gần như hòa làm một thể với hắc ám, cặp huyết mâu lớn như Yêu Nguyệt lóe ra ánh sáng tử vong và tai họa đáng sợ.
Mặc Kỳ Lân dũng động cường lực uy thế, giằng co với Hắc Long, nhưng lại không biết nên nói gì. Giờ phút này, trong lòng nó ngoài rung động vẫn là rung động.
"Ta vốn không ưa kẻ mạnh hiếp yếu, vậy đi, chúng ta đổi cách chơi." Thanh âm Hắc Long mang theo chút ngả ngớn, nhưng mọi người nhìn bộ dáng thần võ đáng sợ của nó, cảm thụ được khí tức hắc ám băng lãnh, thì ngay cả thanh âm ngả ngớn cũng trở nên nguy hiểm và tàn bạo.
Không ai đáp lại, Mặc Kỳ Lân, Yến Hoàng, Hải Hoàng đều sẵn sàng nghênh chiến, rung động trước thân phận Hắc Long, càng ngờ vực mục đích đến đây của nó.
"Cách chơi vừa rồi là Yến Hoàng, mực chó, Bạch Hoàng muốn cùng nhau giết Hải Hoàng, đúng không? Chúng ta đổi cách chơi, Yến Hoàng sang một bên đợi, ta cùng Hải Hoàng giết mực chó."
Vừa mở miệng đã gọi là mực chó, khiến nhiều người giật giật khóe mắt, nhưng sát khí trong lời nói lại khiến không ít người hãi hùng khiếp vía.
"Yến Hoàng, có ý kiến gì không?" Hắc Long khổng lồ quan sát Yến Hoàng trong ngọn lửa ngút trời.
"Nghiệt súc! Đây là Tiên Linh Đế Quốc, không phải nơi ngươi đến giương oai!" Yến Hoàng bá đạo đáp trả.
"Ta nói lại lần nữa, ngươi ở bên cạnh đợi, nếu không hôm nay là Tiên Linh Đế Quốc, ngày mai có khi thành Tiên Linh Cố Quốc!"