Ánh mắt Khương Ngưng vừa rực lửa, vừa mông lung. Nàng cắn chặt răng, bao nhiêu lời muốn nói, cuối cùng chỉ còn lại một cái cúi chào thật sâu, rồi quỳ một gối xuống. Không ai thấu hiểu tâm trạng nàng lúc này, không ai hiểu được hơn sáu trăm năm qua, tộc Thiên Dực đã trải qua bao nhiêu trắc trở và tuyệt vọng. Cái cúi đầu sâu thẳm ấy là sự rung động trong trái tim kiên cường, là đòng máu lạnh lẽo bỗng bừng lên hơi ấm.
Tần Mệnh vội đỡ nàng đứng dậy, định giải thích sự khác biệt giữa vị vương thứ mười tám này với Vĩnh Hằng Truyền Thừa, nhưng nghĩ lại, cứ để bọn họ từ từ tìm hiểu sau vậy.
Thiên Hoang đến gặp Tần Mệnh hôm nay là coi hắn như bạn của tộc Thiên Dực, mong có một lần hợp tác, ai ngờ lại chứng kiến cảnh tượng này. Thí Thiên Chiến Thần? Chuyện sáu trăm năm trước dù bị phong tỏa nghiêm ngặt, nhưng một khi công bố, chắc chắn sẽ lan truyền khắp thiên hạ như đốm lửa nhỏ bén thành đám cháy lớn, khơi dậy vô số cường giả, và dẫn đến những cuộc chiến tranh đáng sợ.
Tần Mệnh đã gây chấn động cho thời đại này rồi, nếu thân phận Thí Thiên Chiến Thần bị lộ ra nữa, hắn không thể tưởng tượng nổi sẽ thành ra thế nào.
Thiên Hoang chợt nghĩ, liệu Tần Mệnh có cố ý đến đây, chỉ để dùng thân phận này trấn nhiếp Tứ Hoàng?
Khương Ngưng nói: "Titan Chiến Hoàng của Bát Hoang Thú Vực, Yêu Hoàng Chúc Long của Bách Luyện Thú Vực, Bạch Hoàng Vô Hồi Cảnh Thiên, đều đã đuổi đến Tiên Linh Đế Quốc. Tam Hoàng bọn họ đều có thực lực không kém Mặc Kỳ Lân. Nếu Tiên Linh Đế Quốc lại an bài thêm một vị Nhân Hoàng nữa, bợn họ đủ sức giam cầm cả vùng Hải Vực này, thậm chí phong tỏa không gian nơi đây. Hủy điệt hay phong ấn, tất cả đều do họ quyết định. Các ngươi có thể mang người đến Nhất Tuyến Thiên, nhưng giờ hãy rời khỏi đây trước, ta khuyên nên đến lục địa lánh nạn."
"Không cần trốn tránh, dù Tứ Hoàng có đến ngay bây giờ, chúng ta vẫn có thể rút lui. Ngươi đừng lo cho ta, hãy về lục địa ngay, đưa tộc Thiên Dực và tộc Ngưu Sơn di chuyển càng sớm càng tốt, tránh né mọi ánh mắt của các thế lực, cả tộc vượt biển, tiến vào Tinh Linh Hải Vực."
Khương Ngưng định khuyên thêm, điên cũng được, cuồng cũng được, nhưng không thể lỗ mãng, nhưng... vừa hé miệng đã bị câu nói sau cùng của Tần Mệnh chặn lại: "Tinh Linh Hải Vực?"
"Nơi đó, Hải Linh trấn thủ có thể sẽ không cho các ngươi vào, cứ nói là muốn gặp Vương Hầu, bất kỳ vị nào cũng được. Họ sẽ đưa các ngươi vào Tinh Linh Hải Vực, đến một hòn đảo, cứ an trí ở đó trước, chờ ta trở về rồi tính."
"Các ngươi cùng Tinh Linh đảo..." Khương Ngưng không dám tin, dù Tần Mệnh đi cùng Dương Đỉnh Phong, nhưng thân phận Dương Đỉnh Phong không được Tinh Linh đảo thừa nhận, bản thân Dương Đỉnh Phong cũng chẳng cần lo lắng việc gây phiền toái cho Tinh Linh đảo. Nàng đoán Dương Đỉnh Phong có lẽ chỉ thấy thú vị, muốn cùng Tần Mệnh làm một phen điên rồ, chứ không phải hợp tác gì cả. Cho dù có hợp tác thật, cũng không liên lụy đến Tinh Linh đảo.
Mà ý của Tần Mệnh rõ ràng là Tinh Linh đảo đã chấp nhận Tần Mệnh, thậm chí có mối liên hệ sâu sắc hơn.
"Chuyện này khá phức tạp, nói không rõ ràng trong chốc lát được. Các ngươi còn nhớ Vạn Tuế Sơn một năm trước không, có để ý thấy những vết nứt đen tối trên mặt đất và dưới biển không? Tất cả đều báo hiệu một tai họa lớn, có thể một hai năm nữa, cũng có thể ba năm năm, thời đại này sẽ hoàn toàn thông với thời đại Hậu Thiên Đình vạn năm trước, trùng lặp vào nhau, đến lúc đó sẽ có một trận đại loạn kịch biến hiếm thấy từ xưa đến nay."
"Ngươi lấy tin này từ đâu?" Thiên Hoang chau mày liên tục, tin này còn gây chấn động hơn cả tin Tần Mệnh là truyền nhân Thí Thiên Chiến Thần, thậm chí hoang đường. Hai thời không sao có thể trùng lặp, chỉ cần sơ sẩy một chút, chẳng phải là Vạn Cổ Giai Không!
"Chuẩn bị trước đi. Thông thường trong lịch sử, thời kỳ cuối của loạn thế lại là một trận đại loạn hủy diệt, Nhân Tộc liên hợp Yêu Tộc đồ sát Ma Tộc, Nhân Tộc và Yêu Tộc bùng nổ chiến tranh, có kẻ muốn khống chế cục diện, kết quả càng náo càng loạn, vạn tộc suy bại, sinh linh đồ thán, ngay cả năng lượng thiên địa cũng tiêu tán kịch liệt. Trận Nghịch Loạn thời không này có thể sẽ dẫn đến hỗn loạn lớn hơn, nhưng cũng có thể tránh cho nhiều tộc đàn bị hủy diệt, viết lại lịch sử."
"Ta về chuẩn bị, cố gắng trong vòng hai tháng đến Tinh Linh Hải Vực." Khương Ngưng đã quá lâu không có hưng phấn đến vậy, hơn sáu trăm năm ngắn ngủi, tộc Thiên Dực vậy mà lại chờ được tân sinh. Đã có Tinh Linh đảo che chở, tộc đàn nàng không cần phải trốn chui trốn lủi dưới lòng đất nữa, mà có thể quang minh chính đại đứng dưới ánh mặt trời, đứng trước mặt các tộc thiên hạ, cùng Tần Mệnh chiến thiên hạ.
"Từ từ đã." Thiên Hoang muốn thông qua Khương Ngưng để xin Tần Mệnh tha cho người, không ngờ lại náo ra sự cố ngoài ý muốn này. "Ngươi định xử trí Tiểu Thiên Tử của Tiên Linh Đế Quốc thế nào?”
"Các ngươi đến vì chuyện này?"
"Ta nợ Cuồng Lãng Sinh một ân tình, muốn xin cho hắn một con đường sống." Thiên Hoang đến Hoàng Thiên Chi Thành là vì Hoàng Huyết Thạch, và Hoàng Huyết Thạch cực kỳ quan trọng với hắn, việc có đạt được nó hay không ảnh hưởng trực tiếp đến việc hắn có thể phát huy uy lực của Bất Tử Minh Kính đến cực hạn, có thể nghênh chiến cường giả cấp bậc cao hơn hay không. Cuồng Lãng Sinh đã giúp hắn một việc, hắn nợ Cuồng Lãng Sinh một phần tình.
"Tiên Linh Đế Quốc muốn dồn ta vào chỗ chết, ta còn phải thả hoàng tử của họ?" Tần Mệnh nhìn thẳng vào mắt Thiên Hoang, hóa ra là đến vì Cuồng Lãng Sinh.
Khương Ngưng không tiện nói thêm gì, nếu Tần Mệnh chỉ là bạn của tộc Thiên Dực, nàng có thể dùng thân phận tiên tổ của tộc Thiên Dực, cùng Tần Mệnh làm một giao dịch, giúp Thiên Hoang một tay, đổi lấy mạng của Cuồng Lãng Sinh. Đó cũng là dự tính ban đầu khi đến đây. Nhưng Tần Mệnh căn bản không phải bạn của tộc Thiên Dực, mà là chủ nhân mà Tổ Huấn dạy phải thề chết đi theo, nàng không tiện ép buộc.
"Ta có thù với Kiếp Thiên Giáo, và Thí Thiên Chiến Thần trận chiến cuối cùng nhất định phải chết đưới tay Tiên Vũ của Kiếp Thiên Giáo. Tương lai ngươi thế tất phải có một trận chiến với Kiếp Thiên Giáo. Chúng ta có thể hợp tác, cùng nhau ứng phó Kiếp Thiên Giáo. Cuồng Lãng Sinh là mối uy hiếp của ngươi, còn ta có thể trở thành bạn của ngươi, tương đương với dùng ta đổi Cuồng Lãng Sinh."
Tần Mệnh cười: "Ngươi thật biết tính toán, ngươi muốn đơn thương độc mã khai chiến với Kiếp Thiên Giáo, ta tương lai cũng có thể khai chiến với Kiếp Thiên Giáo, rốt cuộc là ngươi đang giúp ta, hay là ta đang giúp ngươi?"
"Ngươi thế nào mới bằng lòng thả hắn?"
"Ngươi yên tâm, ta không có ý định giết Cuồng Lãng Sinh."
"Thật chứ?"
g vội ' vội mừng, t a khô định hắn, nh kh định thả Đừn Ôn 8 có ý ; ết hẳ ý lưn, ø cũn; 6 CÓ ÿ ø khô ôn: có ý l › n M gi gay bâ â ÿ
"Còn những Tiểu Thiên Tử khác thì sao?"
"Trước xem thái độ của Tiên Linh Đế Quốc thế nào."
Khương Ngưng mang theo tâm trạng kích động rời đi, cũng mang theo Đem Ngọc Thiền. Nàng muốn từ Đem Ngọc Thiền biết thêm về tộc Thiên Dực vạn năm sau, cũng muốn hiểu Tần Mệnh rốt cuộc là người thế nào, càng hy vọng có thể đưa Đem Ngọc Thiền đến trước mặt tộc nhân nàng, đến trước mặt tộc Ngưu Sơn, để họ cũng biết tương lai tộc Thiên Dực vẫn luôn tồn tại, và Thí Thiên Chiến Thần đã trở lại.
Thiên Hoang ở lại Nhất Tuyến Thiên, một là muốn đảm bảo Cuồng Lãng Sinh còn sống, hai là muốn tìm hiểu về những người đến từ vạn năm sau này, chứng kiến Tần Mệnh khai mở Tiên Vũ Chiến Trường. Việc có thể bị người ngoài hiểu lầm hay không, hắn căn bản không quan trọng. Từ khi bị trục xuất khỏi Kiếp Thiên Giáo, hắn không còn gì phải e ngại, cũng không có bất kỳ ràng buộc nào. Đời này hắn chỉ có một mục đích, để người của Kiếp Thiên Giáo biết năm đó họ đã sai!