Tần Mệnh ý thức chìm trong Vĩnh Hằng Vương Cung, nhìn bốn người Cuồng Lãng Sinh sắc mặt âm trầm: "Hoàn cảnh chỗ ta cũng không tệ lắm, phải không?”
"Ngươi còn sống, đúng là kỳ tích." Đáy mắt Cuồng Lãng Sinh sát ý lóe lên như điện, chưa bao giờ mãnh liệt đến vậy, chỉ muốn giết người này. Nhưng hắn bị thương quá nặng, Không Gian Giới Chỉ bị tước đoạt, lại bị nhốt trong cung điện này. Rõ ràng Linh Hoa Linh Quả bày đầy mà không được đụng tới, năm ngày qua, thực lực khôi phục chưa được một nửa.
"Tiên Linh Đế Quốc còn chưa tới, cũng thật lạ, xem ra là không có ý định bảo đảm vị hoàng tử này."
"Ngươi muốn gì, ra điều kiện đi!" Khấu Thanh Dương u ám nhìn Tần Mệnh. Rơi vào tay kẻ này, hắn thật không cam tâm, rõ ràng hắn mới là người đi săn Tần Mệnh, kết quả mình lại thành con mồi. Là truyền nhân được Bạch Hoàng yêu thích nhất, hắn thật không ngờ có ngày này.
"Giữa chúng ta không có gì để nói. Chỉ là ta đến thăm các vị sống thế nào, tiện thể... mời Diệp Thanh Thần cô nương sang cung điện bên cạnh ngồi chút."
Thương Ốc đứng dậy, nghênh đón ánh mắt Tần Mệnh: "Đừng giở trò gì. Ngươi giữ chúng ta không giết, chẳng phải là dùng để uy hiếp Tiên Linh Đế Quốc? Có điều kiện gì cứ nói, có yêu cầu gì hiện tại nói luôn. Ta biết Tiên Linh Đế Quốc và người Hoàng tộc khác đã lên. đường, thời gian ngươi không còn nhiều."
"Ngươi quá coi trọng mình, cũng quá coi thường quyết tâm của Tiên Linh Đế Quốc. Dù ta giao các ngươi ra, mặc kệ hứa hẹn gì, đòi điều kiện gì, Tiên Linh Đế Quốc cuối cùng cũng sẽ không tha cho ta, vẫn sẽ giết. Nếu ta dùng các ngươi để uy hiếp bảo mệnh, Tiên Linh Đế Quốc trong tình huống không thể song toàn, sẽ chỉ chọn một – từ bỏ các ngươi!
Các ngươi, cái gọi là Tiểu Thiên Tử, bất quá là người có thiên phú mạnh nhất dưới Hoàng Vũ trong đế quốc mà thôi. Các ngươi chết, sẽ có Tiểu Thiên Tử khác kế nhiệm, chỉ kém hơn một chút thôi, không ảnh hưởng lớn đến tương lai đế quốc. Hơn nữa, biết đâu Hắc Long và Hải Hoàng còn có thể tạo ra một Hoàng Vũ mới, coi như tổn thất không lớn."
Tần Mệnh chậm rãi nói, mỉm cười: "Còn cần ta nói rõ hơn không?"
Diệp Thanh Thần, Thương Ốc, Cuồng Lãng Sinh sắc mặt âm trầm, ngưng trọng nhìn Tần Mệnh, không nói nên lời. Lời này cay nghiệt, nhưng đều là sự thật. Họ chết, thì đáng tiếc, nhưng trong ức vạn dân của đế quốc, không thiếu người có thể thay thế, chỉ là tuổi ít hơn, thiên phú kém hơn một chút, nhưng vẫn là hạng người kinh tài tuyệt diễm, đủ để gánh vác tương lai đế quốc.
Trước vinh nhục của đế quốc, tác đụng của họ không quá lớn. Đế quốc muốn bảo đảm họ, hy vọng bảo đảm họ, nhưng nếu bất đắc đi phải lựa chọn, đế quốc chắc chắn không chút đo dự bỏ rơi họ. Đây là hiện thực, tàn khốc đến đẫm máu.
"Ta bắt các ngươi, không phải để áp chế đế quốc. Giữ các ngươi lại, cũng không có mục đích gì. Diệp Thanh Thần cô nương, mời?" Tần Mệnh đưa tay.
"Có chuyện gì nói ở đây!" Thương Ốc chắn trước mặt Tần Mệnh, trừng mắt. Dù bị giam trong cung điện u ám này, Bá Vương chiến mạch vẫn tản ra khí tràng cường thịnh, bá đạo, rung động cả cung điện.
"Mời!" Tần Mệnh không nhìn Thương Ốc, lần nữa đưa tay, mở rộng cửa điện bị phong ấn.
"Ta đang nói chuyện với ngươi!" Thương Ốc phẫn nộ nhìn Tần Mệnh, khí thế càng lúc càng mạnh, một luồng khí lãng kinh khủng sắp bộc phát.
Tần Mệnh giơ tay lên, chỉ vào mặt Thương Ốc: "Ở Tiên Linh Đế Quốc, ngươi là Tiểu Thiên Tử, ở đây, ngươi là tù binh của ta. Nhắc nhở một câu, thu hồi cái gọi là cao ngạo, làm gì cũng phải nghĩ rõ hậu quả. Ta không muốn giết ngươi, không có nghĩa là sẽ không. Ta có thể cho ngươi sống, cũng có thể khiến ngươi sống không bằng chết."
Cuồng Lãng Sinh nắm lấy vai Thương Ốc, lạnh lùng: "Nhẫn!"
Ở đây đấu với Tần Mệnh vô nghĩa, huống chi hắn chỉ là ý niệm biến thành.
Thương Ốc phẫn nộ muốn bùng nổ, nhưng bị cưỡng ép kìm lại. Họ không rõ tình hình bên ngoài, càng không biết đây là lao ngục gì. Nhưng rơi vào tay Tần Mệnh, hắn có đủ thủ đoạn khiến họ chịu nhục, sống không bằng chết.
Khấu Thanh Dương cũng nhẫn nhịn cơn giận. Nếu là kẻ địch khác, hắn còn có thể uy hiếp vài câu, nhưng là Tần Mệnh? Sẽ không ăn chiêu đó, ngay cả Cổ Thiên Thần cũng dám giết, còn gì không dám làm.
"Ta đi với ngươi!" Diệp Thanh Thần đứng dậy, rời khỏi cung điện.
"Các vị ở đây đợi cho tốt, sẽ có ngày rời đi." Ý thức thể Tần Mệnh càng lúc càng mờ.
"Ngươi thật sự sẽ thả chúng ta?" Cuồng Lãng Sinh cố giữ tỉnh táo.
"Có thể năm năm, có thể mười năm."
"Hừ! Ngươi sống được lâu vậy sao?"
"Nếu ta chết, các ngươi sẽ rời đi, nếu ta thắng, các ngươi cũng sẽ rời đi. Mười năm, coi như một cuộc lịch luyện đặc biệt đi, đừng vọng tưởng phản kháng, nếu không..." Ý thức thể Tần Mệnh hoàn toàn tiêu tan.
Thương Ốc, Cuồng Lãng Sinh, Khấu Thanh Dương đứng tại chỗ, nắm chặt nắm đấm. Họ đợi năm ngày, cuối cùng cũng đợi được Tần Mệnh, tưởng rằng lại là một cuộc thương lượng, đàm phán, ai ngờ lại nhận tuyên án vô tình, khô khốc này. Tần Mệnh căn bản không coi họ ra gì, thái độ thờ ơ khiến sự kiêu ngạo mà họ cố gắng duy trì bị đả kích nặng nề.
"Làm sao bây giờ? Ta không muốn bị nhốt ở đây mười năm!" Thương Ốc thở mạnh, nắm tay kêu răng rắc. Hắn chọn đầu hàng Dương Đỉnh Phong vì muốn nhanh chóng trở về, có ngày tự tay báo thù, chứ không phải thật sự muốn làm tù binh.
"Cứ nhẫn nại, chờ cơ hội!" Cuồng Lãng Sinh càng không muốn ở lại đây, nhưng khi chưa có cơ hội thích hợp, chỉ có thể nhẫn. Coi như phá hủy nơi này, cưỡng ép giết ra ngoài, thì chờ đợi là gì? Vẫn là bị đám người bên cạnh Tần Mệnh bắt lại, trấn áp, đến lúc đó còn thảm hại hơn.
Ít nhất bây giờ vẫn có một cung điện tươm tất, còn có thể ngồi yên tĩnh.
"Vì sao Tần Mệnh không giết chúng ta?" Khấu Thanh Dương không tin Tần Mệnh tốt bụng vậy, luôn cảm thấy có âm mưu gì.
"Tự phụ! Tự cao! Hắn không coi chúng ta ra gì, cũng là không coi đế quốc ra gì. Hắn sẽ bại thảm hại!" Thương Ốc âm trầm, mang theo oán hận.
Trong cung điện bên cạnh, ý thức thể Tần Mệnh lại thành hình.
"Uổng muội muội ta tin tưởng ngươi như vậy!" Diệp Thanh Thần mặt lạnh như băng, Cực Hàn áo nghĩa kịch liệt dao động, khiến cung điện kết một lớp băng sương.
"Diệp đại tiểu thư, hai chữ tin tưởng không đáng. Giữa chúng ta không có tình nghĩa gì, chỉ là lợi dụng nhau mà thôi, thêm nữa thì là Diệp Khuynh Thành công chúa cho ta chút ân huệ. Ta, Tần Mệnh, nhận ân huệ này, cũng sẽ trả lại. Ta cam đoan, chỉ cần tương lai Diệp gia không chủ động tổn thương ta và người của ta, ta tuyệt không đụng đến Diệp gia."
Diệp Thanh Thần hừ lạnh, không tin lời Tần Mệnh: "Oán muội muội ta mù mắt!"
Tần Mệnh không tranh cãi: "Ta muốn mượn Diệp cô nương một món đồ."
"Đồ gì?"
"Áo nghĩa của cô!"
"Cái gì?" Diệp Thanh Thần giật mình.
"Ta muốn Cực Hàn Áo nghĩa của cô.”
Diệp Thanh Thần hừ lạnh, suýt bật cười: "Áo nghĩa chỉ có thể lĩnh ngộ, không thể chiếm đoạt. Dù ngươi tước đoạt từ ta, cũng đừng hòng làm của riêng."
"Người khác không thể, ta có thể!"
"Ngu xuẩn! Không ai chống lại được Thiên Đạo!"
"Ta mượn Cực Hàn áo nghĩa của cô dùng vài năm, tương lai sẽ trả lại."
"Đừng nói lời ngu ngốc đó, có mục đích gì cứ nói thẳng." Diệp Thanh Thần nghi ngờ nhìn Tần Mệnh, rốt cuộc muốn gì?
"Đắc tội!" Mắt Tần Mệnh đột nhiên biến thành màu vàng kim, bên trong lan tỏa vô số văn ấn kim sắc, hướng toàn thân ý thức thể khuếch tán. Một luồng thiên uy kinh khủng tràn ngập cung điện, chấn động băng sương, mang đến cho Diệp Thanh Thần áp lực to lớn.
Diệp Thanh Thần biến sắc, lùi lại, nhưng vết thương của nàng quá nặng, động tác lớn khiến vết thương toàn thân rách toạc, mặt trắng bệch.
Trong cung điện bên cạnh, ba người Cuồng Lãng Sinh lập tức bừng tỉnh, nhíu mày cảm nhận dao động kịch liệt từ vách bên.