Trong tửu lâu đối điện phố dài, Diệp Khuynh Thành cũng đang quan sát tình hình trên quảng trường. Quảng trường vốn vô cùng rộng lớn, nhưng tám tòa thạch bị cao đến cả trăm mét, khí thế Thiết Sơn phát ra lại như ngọn núi khổng lồ chống trời, rung động lòng người. Thêm vào đó, những mãnh thú to lớn chiếm cứ quảng trường khiến cho nơi này, vốn là biểu tượng uy nghỉ của đế quốc, biến thành một pháp trường tàn khốc.
"Tám vị Hoàng Vũ vẫn không thẩm tra được gì sao?" Tộc lão sau lưng Diệp Khuynh Thành sắc mặt ngưng trọng, thậm chí có chút sợ hãi. Tần Mệnh này thật đáng sợ, bát đại Hoàng Vũ dùng đủ mọi thủ đoạn, từ lột da xẻ thịt, châm kim toàn thân, đến tra tấn bằng mộng cảnh, nghe nói còn ngụy trang thành người thân của Tần Mệnh để lăng nhục hắn đến chết ngay trước mặt, mà Tần Mệnh vẫn cắn răng chịu đựng. Dù bọn họ không tận mắt chứng kiến, chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó thôi cũng đã thấy rùng mình.
"Nhân Hoàng luôn khống chế Tần Mệnh, để hắn tỉnh táo khi cần tỉnh táo, hôn mê khi cần hôn mê. Hắn... làm sao chịu đựng được? Cần ý chí lực đến mức nào! Tin tức đang lan rộng, chẳng mấy chốc sẽ truyền khắp đế quốc, đến cả Cổ Hải. Ta đoán Hắc Long và Hải Hoàng nghe được tin này rất có thể mất lý trí mà xông vào đây."
"Ở đây có bát đại Hoàng Vũ, bọn chúng không dám đến đâu!"
"Không dám đến chưa chắc đã tốt. Nếu Hải Hoàng gây ra biển động nuốt chửng đế quốc, nếu Hắc Long tàn sát biên cương, sẽ có bao nhiêu người mất mạng?"
“Haizz, nếu Tần Mệnh chiêu hàng thì tốt rồi."
Bọn họ chậm rãi lắc đầu, kinh hãi và lo lắng cho những hỗn loạn sắp tới. Tam đại Hoàng tộc tề tựu ở Tiên Linh, căn bản không hề nghĩ đến dân chúng đế quốc, mà chỉ xem nơi này là chiến trường, mọi thứ đều hướng đến việc bắt sống Hắc Long, Hải Hoàng, và xoay quanh bí mật đầy mình của Tần Mệnh.
"Nếu... Tần Mệnh trốn thoát..." Diệp Khuynh Thành nhìn Tần Mệnh trên pháp trường, trong lòng vừa phức tạp, đau lòng, lại vừa phẫn nộ.
"Trốn? Không thể nào."
"Ta luôn cảm thấy có gì đó không đúng. Tần Mệnh chỉ có hy vọng mới không tuyệt vọng, có hy vọng mới có động lực để kiên trì. Nếu không, Tần Mệnh không thể chống đỡ đến bây giờ. Ta luôn cảm thấy... hắn đang chờ ai đó..." Những ngày gần đây, Diệp Khuynh Thành luôn cân nhắc lại những lời Tần Mệnh nói với cô trong ngục sắt. Lúc đó cô cho rằng hắn chỉ mạnh miệng, ảo tưởng, nhưng hôm nay nhìn Tần Mệnh bị phanh thây trên quảng trường, cô bỗng thấy bất an.
"Hắn lấy đâu ra hy vọng? Ai có thể cho hắn hy vọng? Chắc hẳn tự an ủi mình thôi."
Diệp Khuynh Thành chậm rãi lắc đầu: "Ta có dự cảm, chuyện này không hề thuận lợi như tưởng tượng. Các ngươi chú ý con Chúc Long trên hoàng cung, từ sáng đến giờ, nó đã ít nhất mười lần ngước nhìn trời."
Người Diệp gia trao đổi ánh mắt, bầu trời có gì bất thường sao? Nó còn nhìn những hướng khác nhiều hơn thế.
"Ta nghi ngờ Huyễn Độc Thú ẩn giấu bí mật gì. Lý lão, về thông báo gia tộc, chuẩn bị sẵn sàng mở đại trận thủ hộ gia tộc, nhưng tuyệt đối không được để lộ tin tức."
Người Diệp gia trao đổi ánh mắt, không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn sắp xếp người về thông báo.
“Nếu Tần Mệnh thật sự bị giam ở đây, chuyện này có lẽ sẽ kết thúc như vậy. Nhưng nếu Tần Mệnh trốn thoát, những thống khổ hắn phải chịu đựng gần đây sẽ được trả lại gấp bội cho tứ đại Hoàng tộc. Thiên hạ này... thật sự sẽ loạn..." Ánh mắt Diệp Khuynh Thành phức tạp, không biết nên hy vọng Tần Mệnh sống sót rời đi, hay là...
Huyễn Độc Thú biến thành một người phụ nữ xinh đẹp, hòa lẫn vào đám đông quanh quảng trường, rồi đi vào các quán rượu, lữ điếm gần đó. Từ khi bắt được Tần Mệnh đến giờ đã hơn mười ngày, Hắc Long và Hải Hoàng biến mất không tăm tích, Thiên Vương Điện và Thiên Dực Tộc càng không có động tĩnh gì. Bọn họ từ bỏ Tần Mệnh? Không thể nào! Người khác không biết tình cảm giữa Thiên Vương Điện và Tần Mệnh, nó lại hiểu rõ!
Huyễn Độc Thú nghi ngờ các Vương Hầu của Thiên Vương Điện đã trà trộn vào Hoàng Thiên Chi Thành từ lâu, ẩn nấp ở đâu đó. Chúc Long phản bác, nói rằng toàn thành giới nghiêm, không gian phong tỏa, không ai có thể dễ dàng trà trộn vào mà không bị phát hiện.
Huyễn Độc Thú thừa nhận lực lượng phòng ngự của Hoàng Thiên Chi Thành, dù sao danh xưng Hoàng tộc thứ tám không phải hữu danh vô thực. Các Hoàng tộc vô thượng khác của Nhân Tộc dù không công khai thừa nhận danh hiệu này, cũng không phản bác.
Nhưng, nếu người ngoài không vào được, người bên trong thì sao? Huyễn Độc Thú suy nghĩ rất lâu, nghĩ đến một cách mà Thiên Vương Điện có thể lợi dụng "ngụy trang", đó là những cường giả thế gia, tông môn mà hoàng thất triệu tập từ biên cương đế quốc. Dù việc triệu tập đều được thẩm tra nghiêm ngặt, thân phận rõ ràng, nhưng chỉ cần Thiên Vương Điện muốn lợi dụng, vẫn có thể nắm bắt cơ hội, và đó là cơ hội duy nhất.
Chỉ là, Huyễn Độc Thứ không thể nói chuyện này với hoàng thất, nghi ngờ các tông tộc đế quốc chẳng khác nào nghỉ ngờ đế quốc. Hiện tại tam đại Hoàng tộc tụ tập ở Hoàng thành, tề tựu ở hoàng cung, đã khiến hoàng thất vô cùng cảnh giác, nếu thuyết phục họ bắt giữ và thẩm vấn tất cả người từ các tông tộc bên ngoài, chắc chắn sẽ gây ra bất mãn và nghỉ ngờ.
Huyễn Độc Thú quyết định tự mình điều tra, nên lặng lẽ để ý đến từng người, từ quảng trường đến quán rượu, từng bước cảm nhận từng gian phòng, quan sát từng khách nhân. Nó không muốn đánh rắn động cỏ, nên ngụy trang thành một người phụ nữ.
Không lâu sau khi Bách Lý Nạp Tinh rời quán rượu, Huyễn Độc Thú cũng vừa lúc bước vào.
"Cô nương, cửa hàng hết chỗ rồi." Mấy tên thị vệ trong tiệm nhìn Huyễn Độc Thú bước vào, dán mắt vào đôi gò bồng đảo trước ngực nàng, làm ra vẻ khoa trương "oa", thật lớn, ăn gì mà phát triển vậy.
"Ta tìm người." Huyễn Độc Thú nở nụ cười kiều mị, đầu ngón tay vuốt ve mặt một tên thị vệ, rồi ấn vào ngực hắn, dùng sức đẩy về phía trước.
Tên thị vệ kia rên lên một tiếng hưởng thụ, những thị vệ bên cạnh lập tức ồn ào trêu ghẹo.
Huyễn Độc Thú lắc lư vòng eo thon thả, đi vài vòng trong đại sảnh, rồi bước lên cầu thang.
"Tuyệt vời!"
"Với gương mặt này, vóc dáng này, ta không phải khoe chứ, một phút ta cũng không chịu nổi."
"Ta chỉ dám run rẩy hai lần ở cửa thôi."
Bọn thị vệ náo nhiệt vài câu, rồi tiếp tục nhìn quanh quảng trường.
Huyễn Độc Thú bắt đầu từ lầu hai, từng phòng từng phòng điều tra, gặp phòng nào đóng cửa còn cố ý mỉm cười, lộ vẻ quyến rũ, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, lấy cớ tìm người để nhìn vào bên trong.
Khách trong phòng đều đang nhìn quảng trường, bàn tán sự kiện này, không ai để ý đến một người phụ nữ, tùy tiện đuổi đi, rồi tiếp tục bàn luận.
Huyễn Độc Thú đi từ lầu hai lên lầu chín cao nhất, càng lên cao càng xa hoa, khách khứa cũng trở nên tôn quý. Trong đó không thiếu những công tử, tiểu thư vọng tộc, thế gia, tông môn từ biên cương đến. Huyễn Độc Thú đặc biệt chú ý quan sát những người này, thậm chí không tiếc đắc tội họ để thăm dò vài lần.
Nhưng khi nó đến tầng cao nhất, ý thức bỗng nhiên có một loại mê muội khó hiểu. Nó kỳ quái nhíu mày, cố gắng lắc đầu, không để ý, tiếp tục đánh giá bố cục xa hoa của tầng cao nhất, nhưng... ý thức vừa mới tỉnh táo lại, đột nhiên một trận mê muội đữ đội ập đến, nó lảo đảo, quỳ rạp xuống đất.
Tiếng "phù" vang vọng trong lầu chót, nhưng không ai trong các phòng để ý, thậm chí không nghe thấy.
"Ta sao vậy?" Huyễn Độc Thú lộ vẻ ngưng trọng, trong lòng kinh nghi.
"Kẹt..." Cửa phòng bên trái phía trước hé ra một khe nhỏ, Bách Lý Đạp Nguyệt nhìn ra ngoài, có tiếng gì vậy... Ồ?
Huyễn Độc Thú cố sức lắc đầu, hô hấp trở nên dồn dập. Nó cảm thấy có gì đó không ổn, cố gắng kích thích linh lực, thúc đẩy huyết dịch toàn thân chảy nhanh. Nó là Huyễn Độc Thú, giỏi ảo thuật và kịch độc, trong máu có thể thanh lý các loại độc dược. Nhưng... nó không điều động huyết dịch thì còn đỡ, hễ điều động thì toàn thân như bị rút hết khí lực, vô lực nằm rạp xuống đất.
Huyễn Độc Thú càng thở đốc, ý thức càng mơ hồ, còn có cảm giác ngạt thở, đau đớn. Nó muốn biến hình, nhưng thân thể hoàn toàn không khống chế được, muốn giãy giụa rời đi cũng không còn chút sức lực nào.
"Yêu Nhi cô nương, cô nhìn người kia... có chút kỳ lạ." Bách Lý Đạp Nguyệt nhìn người phụ nữ đang giãy giụa đau đớn trên sàn nhà, chuyện gì vậy, trúng độc sao?