Lão nhân đứng sau lưng Phạm Dương giật mình kinh hãi. Tần Mệnh? Sao hắn lại ở đây? Sao hắn có thể ở đây!
Nhìn khuôn mặt quen thuộc trước mặt, lão nhân bất chợt nhớ lại đêm Hoàng Thiên Chi Thành sụp đổ, nhớ lại khoảnh khắc Tần Mệnh đứng trên không trung, định đoạt vận mệnh các thế gia trong thành. Lão ta vốn tưởng sẽ không bao giờ gặp lại Tần Mệnh, thậm chí không muốn gặp lại hắn. Nhưng... nhưng... Lão nhân bắt đầu lo lắng cho Phạm Dương. Rốt cục hạ quyết tâm dấn thân vào Chiến Trường Hồng Hoang, lại đụng phải khắc tinh Tần Mệnh.
Đường Chiến là một gã đàn ông gầy gò, âm trầm. Ánh mắt sắc bén của hắn lướt qua Tần Mệnh, Dương Đỉnh Phong, và con Bạch Hổ kia. Hắn có thực lực Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên, đủ để thống trị một vùng biển, dẫn dắt một đại tộc. Ngay cả Phạm gia cao ngạo cũng vô cùng tôn kính hắn. Nhưng... Nhìn ba người Tần Mệnh trước mặt, vẻ mặt hắn tuy lạnh lùng, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác bất lực khó tả, và bắt đầu lo lắng cho Phạm Dương.
Biểu hiện của đám người Thanh Ngục và Huyết Ngục càng đặc sắc hơn. Dù họ sống lâu năm dưới đáy biển sâu, nhưng vẫn biết chút ít về những chuyện bên ngoài, nhất là Tần Mệnh – cuồng nhân chiến tranh đang dần náo động Cổ Hải hơn một năm nay!
Thảo nào trước đó họ cảm thấy quen thuộc, chỉ là không ai nghĩ đến Tần Mệnh!
Nhưng kẻ điên trong truyền thuyết này lại đễ tính đến vậy sao? Bọn hắn khiêu khích hết lần này đến lần khác trong quán rượu, vậy mà hắn còn chủ động nhường nhịn, thật khó tin.
"Bách Luyện Thú Vực có Hắc Long chơi cùng rồi, thêm ta cũng chẳng sao, thiếu ta cũng không sao. Ta ra ngoài mở mang kiến thức thôi. Thời loạn lạc này cũng gần hai năm rồi, nhiều nơi ta còn chưa đặt chân đến." Tần Mệnh cười nhạt, "Thú vị đấy, lại đụng phải Phạm Dương. Xem ra là muốn thông qua Chiến Trường Hồng Hoang để chứng minh năng lực, về tranh giành quyền thừa kế đế quốc."
Phạm Dương nghẹn họng, "Chơi?" Ngươi gọi chiến trường Bách Luyện là chơi? Tứ đại hoàng tộc liên thủ, lại còn ở ngay lãnh địa Long tộc, luôn bị truy quét tứ phía, bất kỳ sơ sẩy nào cũng có thể bị tiêu diệt, mà ngươi lại nhàn nhã đi dạo mở mang kiến thức?
"Ồ, tay mọc lại rồi à? Phạm gia không hổ là gia tộc cường thịnh của đế quốc, tay đứt mà còn mọc lại được."
Tần Mệnh không nhắc thì thôi, nhắc đến Phạm Dương lập tức biến sắc, vô cùng khó coi. Đó là sỉ nhục của hắn, là sỉ nhục Tần Mệnh để lại cho hắn!
"Hắn là Tần Mệnh! Các ngươi còn muốn cho hắn vào Chiến Trường Hồng Hoang?" Lão nhân sau lưng Phạm Dương đột ngột quát lớn với lão nhân sau quầy. Tên điên này chắc chắn không phải đi đạo, mà có mục đích gì đó. Tính cách của Tần Mệnh thiên hạ đều biết, hắn mà vào Chiến Trường Hồng Hoang, người bên trong chẳng phải gặp họa sao?
Lão nhân cũng bất ngờ, Tần Mệnh rõ ràng đang đối đầu với các hoàng tộc, sao lại đến Chiến Trường Hồng Hoang? Cường nhân này mà ném vào Chiến Trường Hồng Hoang, vô vàn dãy núi nơi đó sẽ thành bãi săn của hắn. Nhưng, từ chối sao? Chiến Trường Hồng Hoang chưa từng từ chối ai vì uy hiếp của người đó quá lớn. Nếu thật sự từ chối, chẳng phải phá hỏng quy củ từ xưa đến nay của Chiến Trường Hồng Hoang, thậm chí tương đương với tuyên cáo với thiên hạ rằng Đại Hỗn Độn Vực e ngại Tần Mệnh!
Dương Đỉnh Phong cười ha hả: "Chiến Trường Hồng Hoang bao giờ đổi thành vườn trẻ vậy? Hay là treo một tấm biển trước cửa, 'Người nguy hiểm cấm vào'? Hoặc là 'Trẻ em phải có người lớn đi cùng'?"
Dương Đỉnh Phong nói, còn cố ý liếc Phạm Dương.
Mặt Phạm Dương lập tức trắng bệch, lão nhân bên cạnh vội nhắc nhở người sau quầy: "Đừng trúng kế khích tướng, Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong chắc chắn không có ý tốt."
"Những kẻ đã vào đó ai mang ý tốt? Nhiếp Viễn vào đó không phải để giết người? Nguyệt Thiền tiên tử vào đó không phải để giết người? Mộ Dung Thiên Tư không ở yên trong Bát Bảo Lưu Ly Tông, chạy đến Chiến Trường Hồng Hoang làm gì?" Dương Định Phong chẳng buồn đôi co với hắn, nhìn lão nhân sau quầy: "Ký Sinh Tử Lệnh ở đâu?"
Lão nhân không trả lời ngay. Chiến Trường Hồng Hoang không quan tâm thân phận của ai, càng không để ý mục đích, chỉ cần không phá hoại Đại Hỗn Độn Vực, đều có thể ký Sinh Tử Lệnh, đến Chiến Trường Hồng Hoang xông xáo. Nhưng việc của Tần Mệnh quá đặc thù, lại rất nghiêm trọng. Một khi tin tức lan ra, tứ đại hoàng tộc và các thế lực phụ thuộc, thậm chí những thế lực cường đại khác, cùng Ma Tộc các loại, đều có thể phái lượng lớn cường giả tiến vào Chiến Trường Hồng Hoang. Đến lúc đó, Chiến Trường Hồng Hoang thật sự biến thành chiến trường.
Chờ đã! Chẳng lẽ Tần Mệnh cố ý muốn nghênh chiến tứ đại hoàng tộc ở Chiến Trường Hồng Hoang? Môi trường nơi này đặc thù, lại tương đối an toàn, cao nhất chỉ chấp nhận Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên. Hơn nữa, nếu lưu danh trên thạch bi, Đại Hỗn Độn Vực sẽ đảm bảo an toàn cho hắn rời đi. Nơi này... Nơi này quả thực là chiến trường được chuẩn bị cho Tần Mệnh!
Lão nhân âm thầm đề khí, nhìn sâu vào đôi mắt màu vàng óng của Tần Mệnh. Không sai, chắc chắn là vậy, hắn muốn thách đấu các thiên tài đỉnh cấp của tứ đại hoàng tộc ở Chiến Trường Hồng Hoang! Không hổ là Chí Tôn chân chính thời Thiên Đình, không hổ là người thừa kế Vương Đạo khuấy đảo phong vân thiên hạ. Nhưng, nơi này dù thích hợp để Tần Mệnh thách đấu, nhưng nếu các hoàng tộc chọn lựa tinh anh và tử sĩ chen chúc vào, ba người bọn hắn có gánh nổi không? Thật là một cảnh tượng kinh khủng, một chiến trường tử vong!
Lão nhân nghĩ đến mục đích thực sự của Tần Mệnh, Phạm Dương và những người khác cũng như bừng tỉnh, mắt ai nấy đều kinh ngạc và rung động, nhìn chằm chằm Tần Mệnh. Bọn hắn muốn coi Chiến Trường Hồng Hoang như khu săn bắn, dẫn các cường giả hoàng tộc tề tựu về Đại Hỗn Độn Vực? Đây là kế hoạch điên rồ gì vậy!
Mọi người trong cổ điện đều trao đổi ánh mắt, biểu lộ và tâm tình vô cùng phức tạp. Dạ Ma tộc ở Ma Vực kiềm chế các tộc chủ của tứ đại hoàng tộc, Hắc Long Hải Hoàng ở Bách Luyện Thú Vực kiềm chế lực lượng tỉnh nhuệ của tứ đại hoàng tộc, Tần Mệnh lại đến Chiến Trường Hồng Hoang thách đấu thiên tài và mãnh thú huyết mạch của tứ đại hoàng tộc. Ba khu chiến trường, kiềm chế toàn diện, ba khu chiến trường, gắn chặt với nhau. Đây là muốn ăn thua đủ với tứ đại hoàng tộc sao?
Họ đều nhìn Tần Mệnh với ánh mắt khác thường, có một sự kính sợ dâng lên từ đáy lòng, càng có một sự kiêng kỵ sâu sắc. Kẻ mạnh vẫn là kẻ mạnh, không phải hạng tầm thường.
Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng từ phía sau truyền đến, phá vỡ bầu không khí ngưng trệ. "Đại Hỗn Độn Vực không xét thân phận, không luận mục đích. Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên trở xuống, đủ điều kiện thì có thể ký Sinh Tử Lệnh, vào Chiến Trường Hồng Hoang."
Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong nhìn sang, lại là người phụ nữ đã gặp ở quán rượu ban ngày.
"Tần Mệnh, hạnh ngộ." Làn da người phụ nữ trắng nõn như ngọc, khí chất tao nhã cao quý mang một vẻ tiên khí thần bí, xuất trần thoát tục, linh động phi phàm. Nàng đã chờ ở đây từ sáng, chỉ để xem người đàn ông mà nàng thấy là tai họa kia rốt cuộc là ai. Đã nghĩ đến rất nhiều người, nhưng vẫn không thể liên tưởng đến Tần Mệnh. Mấy ngày nay nàng ra ngoài mới nghe nói Tần Mệnh bị nhốt ở Bách Luyện Thú Vực, bây giờ lại đến Chiến Trường Hồng Hoang.
"Thời Thiên Đình cũng có một cái Thiên Cực Các, cũng có một đám người như ngươi có thể đoán trước tương lai. Bất quá bọn họ gọi Cửu Tiêu Thiên Cực Các, uy chấn ngũ đại Thiên Đình, chế định trật tự, giữ gìn ổn định, danh xưng... Thiên Đình Chỉ Chủ.” Một câu của Tần Mệnh phảng phất như đự ngôn về tương lai của Thiên Cực Các. Nghĩ đến thân phận đến từ vạn năm sau của Tần Mệnh, lời đự ngôn này càng chân thực và đáng tin.
Trong cổ điện lập tức vang lên tiếng bàn tán.
"Đại Hỗn Độn Vực đã tồn tại từ lâu?" Thiếu nữ cất giọng linh động êm tai.
"Vậy thì không rõ, thời Thiên Đình, nơi này được gọi là Thánh Linh Vực." Tần Mệnh thật sự không hiểu rõ Thánh Linh Vực, càng không biết nó là một sự tồn tại như thế nào, lại có bao nhiêu thế lực bí ẩn sinh tồn ở đó.
Thiếu nữ hỏi: "Ngươi định vào Chiến Trường Hồng Hoang sao? Nếu không ngại, ta muốn mời ngươi đến Thiên Cực Các ngồi chơi, trò chuyện về những chuyện chưa từng có ở thời Thiên Đình."
"Chờ ta ra khỏi Chiến Trường Hồng Hoang cũng không muộn."
Thiếu nữ không ép, khẽ gật đầu với lão nhân sau quầy: "Liêm già, mời dẫn bọn họ ký Sinh Tử Lệnh."
Lão nhân lấy ra một quyển sách cổ dày cộp, lật đến trang đầu tiên. Quyển sách cổ này dành cho những người có thân phận đặc thù, có khả năng lưu danh Cổ Bi. Từ xưa đến nay đã ghi hơn vạn tên, chỉ có số ít sống sót rời đi, lưu danh Cổ Bi đếm trên đầu ngón tay. "Xin dùng máu tươi viết tên mình, quyển sách cổ này sẽ giữ lại dấu ấn máu của các ngươi, ít nhất là ngàn năm."