“Nhất Tuyến Thiên Hải Vực đại bạo động!”
"Phạm vi thế này chắc chắn không phải do ai xâm nhập mà ra, rất có thể là Hải Hoàng đã khởi động tất cả đại trận ở Nhất Tuyến Thiên."
"Lập tức trở về báo cáo, Hải Hoàng đang ở Nhất Tuyến Thiên!"
"Hải Hoàng chẳng lẽ muốn nghênh chiến Hoàng tộc tại Nhất Tuyến Thiên sao? Quá tự phụ!"
"Hải Hoàng ở đó, Hắc Long chắc chắn cũng ở đó, bọn họ ở đó, Tần Mệnh nhất định cũng ở nơi đây."
Vừa lúc đó, rất nhiều Tân Tu đuổi tới gần Nhất Tuyến Thiên, liên tiếp hiện thân, từ xa xa nhìn về phía Hải Vực, mơ hồ thấy vô số sóng lớn ngập trời, các loại vòng xoáy như những con cự long đang văn vẹo, thanh thế to lớn, rung động cả vùng thiên hải, khuấy đảo triệt để lớp sương mù vốn đã yên bình hơn sáu trăm năm.
Dù đứng ở khoảng cách rất xa, họ vẫn có thể cảm nhận được nguồn năng lượng kinh khủng đang bạo động bên trong, khiến ai nấy đều hãi hùng khiếp vía.
Vốn họ còn đang nghĩ cách tiếp cận nơi đó, tìm cách xác định xem Hải Hoàng có thực sự ở bên trong hay không, thì giờ đây, có thể kết luận ngay lập tức!
"Nhanh nhanh nhanh, đi Tiên Linh Đế Quốc! Tin tức mà chậm thì chẳng còn giá trị!" Đám tán tu tản ra như chim vỡ tổ, ai nấy đều muốn là người đầu tiên chạy đến Tiên Linh Đế Quốc. Với tình hình hiện tại của Tiên Linh Đế Quốc, ai mà có thể cung cấp vị trí của Tần Mệnh đầu tiên, phần thưởng chắc chắn sẽ vượt quá sức tưởng tượng.
Sâu bên trong Nhất Tuyến Thiên Hải Vực, không gian bị giam cầm hoàn toàn bạo động, sóng lớn cuồn cuộn, va chạm cuồng liệt, bọt nước nổ tung đầy trời, mặt biển rung chuyển hỗn loạn, tựa như có mãnh thú kinh khủng nào đó đang cuộn mình dưới đáy biển, phóng thích nguồn năng lượng cường đại.
"Lài lùi lùi! Tất cả mọi người, rút khỏi vùng biển này!" Hải Hoàng tạo ra sóng lớn, bao bọc lấy từng người, theo mặt biển cuồn cuộn, thối lui ra ngoài mấy chục đặm.
"Xảy ra chuyện gì..." Đồng Hân vừa mới mở miệng, biểu lộ lập tức trở nên kinh hãi tột độ.
Không gian trước mắt với bán kính hơn ba mươi dặm đang vặn vẹo hoàn toàn, như thể một quả cầu nước bị một nguồn năng lượng nào đó nắm chặt và xé rách, phạm vi quá lớn, lại còn vặn vẹo vô cùng kịch liệt, dường như bên trong ẩn chứa một loại lửa giận, muốn phá nát hoàn toàn vùng không gian đó.
"Chuyện gì thế này, lại là do Thí Thiên Chiến Thần để lại?" Họ tận mắt chứng kiến những tảng đá lớn, ngọn núi bị nghiền nát, những cột sóng lớn tách rời, hết màn này đến màn khác đánh thẳng vào mắt họ, kích thích tâm hồn họ. Họ muốn nhìn rõ tình hình của Tần Mệnh, nhưng ngoài ánh kim quang đang vỡ vụn ở sâu bên trong, họ không thể thấy bất cứ thứ gì.
"Không sao! Không sao! Hắc Long thực lực rất mạnh, dù thật sự có chuyện bất trắc xảy ra thì vẫn có thể trốn được!" Hải Hoàng an ủi họ.
Nguyệt Tình gần như đồng thời nắm chặt tay trái, cảm nhận tình hình của vương ấn, xác định sinh mệnh của Tần Mệnh vẫn còn, vẫn còn cường thịnh.
Sâu trong không gian vặn vẹo, cái cây cứng cáp kia giống như một con cự thú thức tỉnh, vặn vẹo kịch liệt, giãy dụa, đồng thời lớn lên với tốc độ kinh người, từ độ cao gần trăm mét tăng vọt lên ba bốn trăm mét, mỗi đầu cành cây cũng bắt đầu mở rộng ra xung quanh, to như sóng lớn, lá cây càng thêm sáng chói.
Tần Mệnh đứng trên vai tượng Thí Thiên Chiến Thần, phóng thích năng lượng vương đạo bành trướng, cộng hưởng với đại thụ, đánh thức nguồn năng lượng mà Thí Thiên Chiến Thần phong ấn để lại khi rời khỏi nơi này. Đại thụ ngày càng khổng lồ, lấp đầy tầm mắt của Tần Mệnh, khuếch tán về phía hắn và pho tượng, cuối cùng nuốt chửng tất cả, mấy ngàn cành cây tráng kiện quấn quanh lẫn nhau, chằng chịt.
"Đây không phải cây, đây là... Hồn?" Tiểu Tổ kinh ngạc trừng đôi mắt đen láy, cái cây này lại là ảo ảnh? Đến giờ nó mới mơ hồ nhìn ra được, đây quả thực là vô số linh hồn xen lẫn thành xiềng xích linh hồn, lít nha lít nhít, có nhân loại, có Linh Yêu, lại có cả cự thú, mỗi một linh hồn là một mắt xích, số lượng lên tới hơn trăm triệu.
Linh hồn này từ đâu đến?
Chẳng lẽ là do Thí Thiên Chiến Thần chém giết cả đời mà ra?
Tần Mệnh không thấy hồn, mà thấy vô tận giết chóc, là Thí Thiên Chiến Thần chém giết cường địch, vây quét để thoát khỏi trùng vây, là Thí Thiên Chiến Thần gầm thét bầu trời, là thiên tai Thiên Kiếp phô thiên cái địa bao phủ lấy hắn.
Không biết qua bao lâu, cành cây ngừng quấn quanh, cảnh tượng huyễn diệt, tiếng oanh minh kịch liệt cũng dần biến mất.
Tần Mệnh và Tiểu Tổ đều hoảng hốt một hồi, mới dần dần hoàn hồn. "Vừa rồi thế nào? Là ảo giác?"
Tiểu Tổ nhíu mày: "Ngươi thấy gì?"
"Thí Thiên Chiến Thần cả đời. Ngươi thì sao?"
"Đàn bà, một đám đàn bà."
"Cái gì?"
"Đang tắm, trắng bóng một mảnh."
"Tránh ra một bên đi."
Thí Thiên Chiến Thần vung quyền chấn khai những cành cây nặng nề, một mảng lớn ánh sáng mê kỳ đị chiếu vào.
"Đây là Tiên Vũ chiến trường?" Tần Mệnh bước ra khỏi thông đạo vỡ vụn, trước mặt hiện ra một không gian tan hoang, các loại ánh sáng mê kỳ dị phất phới như dải lụa màu, không thấy bến bờ. Nơi đây trôi nổi những tảng đá lớn, núi cao vỡ vụn, thậm chí còn có nhiều pho tượng mãnh thú khổng lồ, chúng im ắng ngưng kết ở đó, có thứ đã khô kiệt, có thứ mọc ra đại thụ, mang đến chút sinh cơ cô độc.
Đây là chiến trường Thí Thiên Chiến Thần đối kháng Thiên Đạo, cũng là trận chiến cuối cùng của Thí Thiên Chiến Thần. Bây giờ, nơi này giống như một vùng phế tích, một mảnh đất bị vứt bỏ, dường như không còn tồn tại trên thế giới này.
"Thiên Đạo đã dùng phương thức gì để sát vương?"
"Thí Thiên Chiến Thần khiêu chiến Thiên Đạo, sao lại bị các tộc vây quét?"
Tần Mệnh đứng trên một tảng đá lớn, nhìn về phía xa xăm, nơi ánh sáng mê cuồn cuộn quấn quanh, hóa thành một người đàn ông uy nghiêm, hiện ra tư thế chiến đấu, ngửa đầu gào thét, bảy đạo Cự Kiếm vờn quanh, xen lẫn thành một sát trận tử vong, xông về phía trước. Nhưng rất nhanh ánh sáng mê sụp đố, tiêu tan trong không gian phế tích.
Không lâu sau, ở một hướng khác, ánh sáng mê lại hội tụ, biến thành một con Cự Long dài vài trăm mét, nhưng nó chỉ còn một nửa thân thể, bị chém ngang, kêu gào thống khổ; một mảnh ánh sáng mê giao hội trước mặt Tần Mệnh, biến thành một Ma Ảnh khổng lồ, dù chỉ được tạo thành từ ánh sáng mê rực rỡ, vẫn có thể cảm nhận được ma uy ngập trời, sát khí ngút ngàn; một người đàn ông hùng tráng, cao hơn 30 mét, khí lãng đáng sợ sôi trào, đầu tiên biến thành một con Man Thú Hoang Cổ, vung tay về phía trước với tư thái cuồng dã, như muốn lật tung cả một vùng núi, dường như có thể thấy biểu hiện dữ tợn của hắn, nghe được tiếng gào thét vượt thời không của hắn.
Những cái bóng không ngừng xuất hiện này chính là ý niệm chiến đấu còn sót lại của những cường giả năm xưa, vĩnh viễn lưu lại nơi này. Dù chỉ xuất hiện trong chốc lát, chúng dường như đưa Tần Mệnh và những người khác trở về sáu trăm năm trước, tự mình trải nghiệm trận chiến đỉnh cao đại diện cho thương sinh. Không chỉ Tiên Vũ vây quét Thí Thiên Chiến Thần, vô số cường giả còn nghênh chiến Thiên Dực Tộc, Ngưu Sơn Tộc, Phong Mị Tộc.
"Thiên Đạo... Thiên Đạo... Cái gì gọi là Thiên Đạo... Thiên Đạo lại là gì?" Tần Mệnh khẽ nói, tâm tình lại bình tĩnh lạ thường, không thương cảm như tưởng tượng, cũng không hề chấn động.
Tiểu Tổ nhìn quanh, cũng lẩm bẩm: "Vương Đạo! Bá đạo! Thiên Đạo! Vương Đạo là coi trọng con gái nhà ai thì xông lên! Bá đạo là, mặc kệ nàng có theo hay không, cứ làm tới! Thiên Đạo là... Này cô nương, đến lượt cô hiến thân, ngồi lên đi, tự mình vận hành."
Mặt Tần Mệnh đen lại: "Có thể nói chuyện chính sự không?"
Tiểu Tổ nhảy lên đầu Tần Mệnh, gõ một cái rồi nhìn quanh: "Thiên Đạo hư vô phiêu diêu, không phải thực thể, mà là một loại trật tự, không thể trực tiếp nhúng tay vào chuyện của thương sinh, mà phải thông qua một con đường đặc biệt nào đó để duy trì sự diễn biến và phát triển của Thiên Địa Vạn Vật. Nếu không thì tại sao nó không trực tiếp giáng một đạo Thiên Phạt đánh chết ngươi khi phát hiện ra ngươi?"
"Áo nghĩa truyền thừa đại diện cho Thiên Đạo, thương sinh lại là Tử dân của Thiên Đạo. Vĩnh Hằng Vương Đạo khiêu chiến Thiên Đạo, chẳng lẽ là chống lại tất cả cường giả trong thiên hạ?" Tần Mệnh luôn có rất nhiều nghi vấn, và có lẽ có thể tìm thấy một vài câu trả lời ở đây.
"Sai! Áo nghĩa truyền thừa đến từ Thiên Đạo, nhưng thương sinh thiên hạ chắc chắn không phải do Thiên Đạo biến thành, Thiên Đạo là trật tự, là một sự thống trị, chứ không phải thực thể. Đơn giản mà nói, hãy so sánh thiên địa này với một quốc gia, Thiên Đạo là hoàng quyền, có thể giao quyền lợi cho ai, có thể bổ nhiệm ai làm chư hầu đại tướng, có thể uy hiếp vạn dân, nhưng... Con dân thiên hạ đều do nó sinh ra sao? Do cha sinh mẹ dưỡng chứ!"
Tần Mệnh lắc đầu, cái tổ tông này nói chuyện lúc chính kinh lúc lại ngả ngớn.
Tiểu Tổ nói: "Thiên Đạo và Vương Đạo, giống như những phương thức thống trị khác nhau đối với quốc gia."
"Kiến giải sâu sắc đấy?"
"Tiểu Tổ ta là người ngươi vĩnh viễn phải ngưỡng vọng, cúng bái và học hỏi."