Tần Mệnh ở Vĩnh Hằng Vương Quốc săn giết Cực Hàn áo nghĩa, dung nhập vào Thiên La pháp tướng. Hắn không có khả năng hợp tác với Diệp gia, mà Diệp gia cũng không thể nào bỏ qua đế quốc để hợp tác với hắn, cho nên hai bên chỉ có thể là địch nhân, thậm chí Diệp gia còn xem hắn là kẻ thù. Diệp Thanh Thần tuyệt đối không thể thả đi, Cực Hàn áo nghĩa cũng nhất định phải đoạt lấy. Điểm này Tần Mệnh hiểu rõ và hạ quyết tâm.
Tuy nhiên, Cực Hàn áo nghĩa tuy cường đại, nhưng vẫn không thể giúp Tần Mệnh đột phá, vẫn dừng lại ở đỉnh phong Lục Trọng Thiên. Muốn đột phá, tiến vào cao giai Thiên Vũ Cảnh, xem ra vẫn cần nhiều cơ duyên hơn nữa. Bước này có lẽ là bước gian nan nhất trong quá trình trưởng thành của Tần Mệnh từ trước đến nay.
Tần Mệnh tỉnh lại từ minh tưởng, ý thức thể lại xuất hiện trong cung điện.
Diệp Thanh Thần đang nằm trên giường đá, sắc mặt trắng bệch, khí tức yếu ớt, nét mặt còn vương lại vẻ đau đớn. Áo nghĩa tuy bị đoạt lấy, nhưng nàng không mất mạng mà lâm vào hôn mê sâu, sinh mệnh khí tức vô cùng yếu ớt.
Tần Mệnh ngưng tụ sinh mệnh chi khí, rót vào cơ thể Diệp Thanh Thần, điều trị vết thương cho nàng, đồng thời kiểm tra tình trạng. Càng kiểm tra, sắc mặt hắn càng ngưng trọng. Linh hồn Diệp Thanh Thần suy yếu tương tự như sinh mệnh lực, giống như có thể dập tắt bất cứ lúc nào.
Trước đây Tần Mệnh cho rằng bóc tách áo nghĩa chỉ gây ra một số ảnh hưởng đến cơ thể, không lâu sau sẽ khôi phục và tỉnh lại. Nhưng hiện tại xem ra, áo nghĩa huyền diệu này có lẽ đã dung hợp vào cơ thể và linh hồn Diệp Thanh Thần, thậm chí cả ý thức. Nàng gần. như không thể xem là một người bình thường, mà là hóa thân của Thiên Đạo, hoặc chính là một áo nghĩa, đại điện cho một trật tự.
Bóc tách áo nghĩa, chẳng khác nào hủy diệt nàng, giết nàng.
Tần Mệnh thử đánh thức Diệp Thanh Thần, nhưng nàng không hề phản ứng, sinh mệnh chi hỏa lay lắt sắp tắt, linh hồn chi khí cũng mờ ảo như ẩn như hiện. Đây là ngủ say sâu, giống như một dạng giả chết. Có lẽ, một ngày nào đó, giả chết sẽ biến thành chết thật.
"Lại ngẩn người?" Tiểu Tổ khổng lồ cuộn mình từ trong bóng tối ra, giống như một ngọn núi huyền thiết hắc ám, uy phong lẫm liệt, tỏa ra sát khí kinh người, long lân tinh mịn lóe lên hàn quang đáng sợ, thân thể tráng kiện lộ rõ sức mạnh khủng khiếp.
Ý thức Tần Mệnh rút khỏi Vĩnh Hằng Vương Cung, mở mắt: "Thành công?"
"Đã lấy hết, luyện hóa còn cần thời gian. Ngươi vừa rồi còn chần chờ gì?" Tiểu Tổ phát hiện khí tức Tần Mệnh mạnh hơn một chút.
"Nuốt Cực Hàn áo nghĩa."
"Ha ha, ra tay càng lúc càng quyết đoán, ta còn tưởng ngươi không nỡ."
"Nàng có thể chết."
"Có thể?"
"Sinh mệnh và linh hồn đều vô cùng yếu ớt." Tần Mệnh thật sự không ngờ lại như vậy.
"Bình thường thôi, lĩnh ngộ Thiên Đạo áo nghĩa là hiến tế cho Thiên Đạo, từ nhục thân đến linh hồn đều biến đổi. Ngươi cướp đoạt áo nghĩa chẳng khác nào giết nàng."
Biển người Thú Triều tụ tập, vây quanh khu vực gần Nhất Tuyến Thiên, chờ đợi xem kịch hay. Nhiều người đã chờ ba năm ngày, một số vừa mới đến, nhưng không khí vẫn rất sôi sục, tiếng bàn tán không ngớt. Còn có rất nhiều cường giả dùng đủ biện pháp theo dõi Nhất Tuyến Thiên Hải Vực, xác nhận bên trong đúng là có người, hơn nữa còn có khí tức Hoàng Vũ. Bọn họ đường xa đến đây không muốn phải thất vọng.
Trong các cuộc thảo luận, chủ đề tranh cãi lớn nhất vẫn là tại sao Tần Mệnh không trốn đi. Dù là lãnh địa Hải Hoàng, ở lại đây dường như chỉ có con đường chết. Coi như chạy trốn lên lục địa còn tốt hơn ở lại đây, trừ phi Tần Mệnh giăng bẫy gì đó. Nếu vậy... thật đặc sắc...
"Đến! Đến!" Không biết ai đó kích động hô lớn, vô số ánh mắt hướng về phía tây. Ở cuối tầm mắt, một mảng lớn cường quang nở rộ, lao nhanh đến với tốc độ kinh người. Dù cách rất xa, vẫn có thể cảm nhận được Hoàng Uy vô thượng ập đến.
Không khí lập tức trở nên ồn ào, nhiều thế lực đuổi về phía tây, lặng lẽ chờ xem kịch hay.
"Đến rồi, bốn luồng năng lượng Hoàng Vũ." Hải Hoàng lập tức phát giác, thông qua chấn động của đại dương cảm nhận tình hình bên ngoài.
Thiên Hoang nói: "Vô Hồi Cảnh Thiên Bạch Hoàng, Bách Luyện Thú Vực Yêu Hoàng Chúc Long, Bát Hoang Thú Vực Titan Chiến Hoàng, không biết Tiên Linh Đế Quốc phái vị Nhân Hoàng nào."
"Là Yến Hoàng." Sắc mặt Hải Hoàng trở nên ngưng trọng, trừ Yến Hoàng có thể ứng phó, ba vị Hoàng còn lại đều vô cùng khó giải quyết.
"Chúng ta trực tiếp đi, hay chào hỏi trước?" Hắc Phượng quay lại nhìn cửa vào Tiên Vũ chiến trường bình tĩnh.
Dương Đinh Phong nói: "Bọn họ hẳn sẽ không trực tiếp ra tay. Nếu không vạn bất đắc dĩ, Tiên Linh Đế Quốc không muốn từ bỏ Tiểu Thiên Tử, Bạch Hoàng tự mình đến cũng sẽ không để dàng từ bỏ Khẩu Thanh Dương.”
"Chờ Tần Mệnh ra, ta có thể câu giờ." Thân thể hùng tráng của Hải Hoàng không ngừng phình to, như một ngọn sóng lớn bay lên không, khí thế trở nên mênh mông và áp bức: "Bốn đánh hai, bọn họ có ưu thế, nhưng muốn giết ta trong đại dương mênh mông này không dễ dàng, muốn chém giết Hắc Long càng phải trả giá đắt. Bọn họ... không dám!"
"Hải Hoàng! Hắc Long! Các ngươi trốn không thoát!"
Yến Hoàng, Bạch Hoàng, Chúc Long, Titan Chiến Hoàng, tứ đại cường giả Hoàng Vũ Cảnh như bốn ngọn núi từ trên trời giáng xuống, rung động đại dương mênh mông, tiếng gầm như sấm rền vang dội, khiến nhiều người đầu váng mắt hoa, linh hồn run rẩy.
Tứ Hoàng giáng lâm Nhất Tuyến Thiên Hải Vực, phân tán ở bốn phương, tỏa ra khí thế ngập trời, từ ngoài vào trong tiến bước dài.
Hoàng Ủy cuồn cuộn, thiên hải gầm rú, khí thế khủng bố như những con sóng lớn thật sự, liên miên không đứt lao về phía trước, xua tan những mảng sương mù mỏng manh, nghiền nát lực xoáy đo Hải Hoàng bố trí.
Uy thế Hoàng Vũ Cảnh quá kinh khủng, như bốn vầng mặt trời chói chang, cường quang ngập trời, uy năng cuồn cuộn. Nhất là Chúc Long và Titan Chiến Hoàng, thú uy kinh khủng khiến thiên hải run rẩy, tầng mây tan biến, đại dương mênh mông yên tĩnh.
Biển người Thú Triều rung động, nhưng lại âm thầm kích động, nhìn mà cảm xúc dâng trào. Những vị Hoàng này bình thường ẩn mình trong các Hoàng tộc, không dễ dàng lộ diện, muốn gặp một lần rất khó, huống chi lại có tới bốn người.
Đến từ Tiên Linh Đế Quốc, Vô Hồi Cảnh Thiên, Bách Luyện Thú Vực và Bát Hoang Thú Vực, vô số cường giả theo sau, nhưng đều giữ khoảng cách mười dặm, không dám áp sát quá gần.
Những người đến xem náo nhiệt cũng lặng lẽ đuổi theo, tiến vào Nhất Tuyến Thiên Hải Vực sau khi sương mù tan, kinh ngạc quan sát từng vết nứt hắc ám, yên tĩnh.
"Năm ngày mới tới, các ngươi đủ nhàn nhã." Hải Hoàng không chống cự cỗ uy thế kia, mặc cho bọn họ xua tan toàn bộ sương mù. Nhưng nó dựng lên hàng ngàn cơn sóng lớn trong phạm vi hai mươi dặm xung quanh, văn vẹo xoay tròn kịch liệt bay lên không, bảo vệ lối vào này, cũng bảo vệ Điện Chủ bọn họ.
"Hắc Long đâu?" Yêu Hoàng Chúc Long lượn lờ trên không trung, tỏa ra Long Uy ngập trời, từng tầng từng tầng hướng ra ngoài nở rộ, oanh minh thiên hải, vô cùng đáng sợ. Nó đến tìm Hắc Long, nhưng lại không thấy ở đây.
Trán Bạch Hoàng phóng ra vô tận cường quang, tỏa ra Hoàng Uy như thần mặt trời, rung động Hải Vực, uy hiếp Hải Hoàng bọn họ. Hắc Long không ở đây, Tần Mệnh cũng không thấy. Đây không phải là một dấu hiệu tốt.
"Chính là ở đây, nhưng các ngươi không thấy." Hải Hoàng cố ý nhìn những vết nứt có thể thấy khắp nơi.
"Tần Mệnh! Hắc Long! Ra đây đi! Đừng giả bộ, hôm nay các ngươi không thoát được." Tứ Hoàng cảnh giác các vết nứt, có những cái chỉ vài chục mét, có những cái lại vài ngàn mét, hơn vạn mét, như những hẻm núi hắc ám vắt ngang bầu trời. Chẳng lẽ Hắc Long trốn trong khe nứt? Có thể từ bất kỳ khe nứt nào xông ra? Như vậy thì không hay.
Hắc Long có thể giết Mặc Kỳ Lân, thực lực tuyệt không phải Hoàng Vũ bình thường, có lẽ gần đỉnh phong Hoàng Võ. Nếu thật sự đánh lén, uy hiếp quá lớn.
Các cường giả theo tới dần dừng lại, cũng cảnh giác những vết nứt xung quanh, trong lòng căng thẳng.
"Ta nhắc lại lần nữa, lập tức ra đây, nếu không..." Tứ Hoàng toàn thân cuồn cuộn cường quang sát na bạo khởi, đầy trời trào lên, hỗn loạn xen lẫn, hình thành một mảnh màn sáng khổng lồ, trực tiếp bao phủ không gian hai mươi dặm xung quanh Hải Hoàng.
Hoàng Uy cuồn cuộn, bầu trời biến sắc, mặt biển nổi sóng.
Tứ Hoàng giam cầm không gian này, sát lệnh như cổ kiếm ra khỏi vỏ, rung động bát phương: "Lập tức hiện thân, bằng không bọn chúng phải chết!"