Tần Mệnh bế quan hai mươi ngày, củng cố vững chắc cảnh giới Thất Trọng Thiên, đồng thời thành công khống chế sức mạnh Luân Hồi Đạo, có thể tự nhiên điều khiển mười đại Vương Hồn. Tần Mệnh mở mắt từ trong minh tưởng, đôi Kim Đồng tỉnh xảo mà lộng lẫy, tràn ngập uy lực thần thánh, khiến hắn tựa như một vị thần linh. Cảm nhận được sức mạnh bành trướng trong kinh mạch, Tần Mệnh khẽ mỉm cười, không ngờ lại đột phá
Cao giai Thiên Vũ!
Chính thức tiến vào cao giai Thiên Vũ!
Đây cũng là bước đầu tiên trên con đường tiến vào Hoàng Vũ Cảnh!
Đặc biệt, việc lĩnh hội Luân Hồi Đạo càng khiến Tần Mệnh thêm tự tin nghênh chiến những kiêu hùng, nhân kiệt trong loạn chiến!
Đang lúc Tần Mệnh định nghỉ ngơi thư giãn, ra ngoài xem tình hình của các Vương Hầu khác, hắn bất ngờ phát hiện có người đang đi đi lại lại bên ngoài, tiếng bước chân vô cùng lo lắng.
"Cửu ca? Chờ ta sao?" Tần Mệnh thu liễm khí tức, bước ra khỏi hang đá.
"Đột phá rồi?" Cửu Ngục Vương kinh ngạc nhìn Tần Mệnh.
"Rõ ràng vậy sao?" Tần Mệnh mỉm cười, không nghĩ nhiều.
"Khí tức của ngươi mạnh quá, gần bằng Dương Đỉnh Phong rồi." Cửu Ngục Vương cười vỗ vai Tần Mệnh, chúc mừng.
"Sao huynh lại ở đây? Có chuyện gì sao?" Tần Mệnh mỉm cười, đã lâu rồi hắn chưa có địp nói chuyện riêng với Cửu Ngục Vương. Mấy năm chỉnh chiến, thời gian chiến đấu cùng nhau thì nhiều, cơ hội tâm sự lại ít. Cửu Ngục Vương có thiên phú rất mạnh, nhưng năm xưa trong loạn chiến Cổ Hải bị mất một cánh tay, ảnh hưởng không nhỏ đến việc tu luyện. Cũng may mấy tháng trước đã chính thức tiến vào Thiên Vũ Cảnh tại Tỉnh Linh đảo, xem như là một chuyện tốt.
"Có chút chuyện." Cửu Ngục Vương ngập ngừng.
"Cửu ca sao đột nhiên khách sáo vậy? Giữa chúng ta còn có gì không tiện nói sao?"
"Ta... ha ha..." Cửu Ngục Vương ấp úng, lại tự thấy xấu hổ bật cười.
"Cửu ca, rốt cuộc thế nào?" Tần Mệnh chưa từng thấy Cửu Ngục Vương như vậy. Vẫn luôn dũng mãnh, tiêu sái, mang vài phần khí khái nam nhi. Hắn vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên gặp Cửu Ngục Vương ở Nữ Nhi Các, đó là vị vương đầu tiên hắn gặp sau khi đến Cổ Hải, có ảnh hưởng rất lớn đến hắn.
"Không phải vạn bất đắc đĩ, ta thật không muốn tìm ngươi."
"Cửu ca khách khí quá, chúng ta còn để ý nhau sao?"
Cửu Ngục Vương lại do dự một lát, nhìn quanh một lượt rồi hạ thấp giọng: "Có chuyện cần nhờ ngươi, ra ngoài nói chuyện được không?"
"Ở đây không tiện nói?" Tần Mệnh thấy lạ, nhưng nhìn vẻ do dự của Cửu Ngục Vương, liền cười nói: "Cửu ca mời!"
Cửu Ngục Vương cùng Tần Mệnh rời đi, vừa ra khỏi cửa liền gặp Thiên Đao Vương.
"Xuất quan rồi?” Thiên Đao Vương đánh giá Tần Mệnh.
"Đột phá!"
"Giỏi đấy! Tiểu huynh đệ!" Thiên Đao Vương hào sảng vỗ vai Tần Mệnh. "Có muốn báo cho mọi người cùng chúc mừng không?"
"Mọi người đang bế quan, không tiện quấy rầy."
"Một nửa bế quan, một nửa thức tỉnh đấy. Hắc Long gây ra động tĩnh lớn quá, hắc ám lực lượng có chút ảnh hưởng đến những người mới vào Thiên Vũ, mấy ngày nay mọi người đang nghiên cứu, thảo luận về võ đạo."
Tần Mệnh cảm thấy Cửu Ngục Vương có vẻ thật sự có chuyện, liền từ chối: "Không có gì đáng chúc mừng, đợi rời khỏi đây rồi nói."
Thiên Đao Vương nhìn Cửu Ngục Vương, rồi lại nhìn Tần Mệnh: "Hai người có việc?"
"Sao bà tám vậy?" Cửu Ngục Vương nhíu mày.
"Muốn ăn đòn à!" Thiên Đao Vương cốc đầu Cửu Ngục Vương một cái.
"Đao tỷ bớt giỡn!" Tần Mệnh vội kéo Cửu Ngục Vương đi. Thiên Đao Vương không để bụng, đi vào thạch động tìm Đỗ Toa, nàng thấy Đỗ Toa rất hợp gu, mấy ngày nay nói chuyện rất hợp. Chỉ là Dương Đỉnh Phong đáng ghét kia cứ nhìn nàng chằm chằm, khiến nàng rất khó chịu.
Tần Mệnh cùng Cửu Ngục Vương rời khỏi, đi sâu vào một khe lớn đưới đáy biển, xuyên qua mấy tầng phong ấn do Hải Hoàng bố trí. Trên đường đi, họ gặp vài Vương Hầu và Đại Mãnh, thuận miệng chào hỏi vài câu. Mọi người thấy Tần Mệnh và Cửu Ngục Vương có vẻ có chuyện gì, cũng không hỏi nhiều, càng không suy đoán.
"Tần Mệnh, tin ta không?" Cửu Ngục Vương đứng trên một tảng đá lớn, nhíu mày nhìn đáy biển đen kịt tĩnh lặng. Nơi này cách mặt biển chừng hơn bốn ngàn mét, lạnh thấu xương, áp lực hải triều rất lớn, đến tôm cá cũng không có. Cửu Ngục Vương đứng đó, có vẻ nặng trĩu tâm sự, mang chút u buồn.
"Cửu ca, rốt cuộc có chuyện gì?" Tần Mệnh không ngờ Cửu Ngục Vương lại dẫn hắn ra khỏi tầng phong ấn của Hải Hoàng. Bên ngoài bây giờ đang lùng sục gắt gao, rời khỏi phong ấn rất dễ bị lộ. Nhưng nhìn vẻ mặt của Cửu Ngục Vương, chắc chắn có chuyện gì đó, nên hắn không so đo.
"Theo ta!" Cửu Ngục Vương đột nhiên lao lên, không đợi Tần Mệnh trả lời đã phóng đi.
Tần Mệnh càng thêm khó hiểu, rốt cuộc là chuyện gì? Vừa thần bí vừa kỳ lạ. Tần Mệnh trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng lo lắng nhiều hơn. Cửu Ngục Vương càng khác thường, càng có khả năng gặp phải phiền toái lớn. Cửu ca hiếm khi tìm đến hắn, hắn không thể để huynh ấy thất vọng.
Họ vừa rời đi không lâu, Hải Hoàng đã phát hiện. Thực ra, nó đã để ý đến họ từ khi họ xuyên qua phong ấn, nhưng thấy hai huynh đệ có vẻ muốn tâm sự, nó không tiện nghe lén.
Thế nhưng, Hải Hoàng cảm thấy Tần Mệnh và Cửu Ngục Vương càng đi càng xa, vẫn không dừng lại, cuối cùng cảm thấy có gì đó không ổn. Nó tụ thành hình người trong thạch động, hỏi nhóm Vương Hầu đang tán gẫu: "Tần Mệnh và Cửu Ngục Vương đi đâu vậy?"
"Đừng để ý đến họ, lát nữa nói chuyện xong sẽ về thôi."
"Cửu Ngục Vương mấy ngày nay có vẻ hơi khác thường."
"Có tâm sự à? Có lẽ Điện Chủ nói vậy đã kích thích huynh ấy, cảm thấy cảnh giới của mình sắp không theo kịp?"
"Có thể, Tiểu Cửu rất hiếu thắng, lại không thích giao lưu với người khác, có việc gì thường giấu trong lòng."
"Hải Hoàng đừng lo, để Tần Mệnh nói chuyện với huynh ấy một lát cũng tốt."
Bách Luyện Hầu và những người khác đều không để ý, vả lại mấy ngày gần đây họ cũng nhận thấy Cửu Ngục Vương có chút khác thường, hoặc ngồi ngẩn người, hoặc nói những lời vu vơ không đầu không cuối.
Thiên Phật Hầu còn định mấy hôm nữa sẽ tìm Cửu Ngục Vương tâm sự, nhưng giờ Tần Mệnh đã xuất quan, nên giao cho Tần Mệnh vậy.
Hải Hoàng nghiêm giọng: "Tâm sự không đến mức phải rời khỏi khe lớn, càng không cần phải chạy xa như vậy. Bên ngoài hiện giờ chắc chắn đang lùng sục gắt gao, bất kỳ dấu vết nào cũng có thể gây chú ý, Tần Mệnh và Cửu Ngục Vương không lẽ không biết điều này?"
"Đi hướng khác?" Các Vương Hầu lần lượt đứng dậy, trao đổi ánh mắt, có vẻ không bình thường.
"Ta đuổi theo!" Hải Hoàng lập tức muốn rời đi.
"Đợi đã!" Thanh Long Vương gọi nó lại, nhắc nhở: "Đừng hoảng hốt vội, Tần Mệnh biết mình đang làm gì, Cửu Ngục Vương cũng biết nặng nhẹ, chuyện của anh em mình, chúng ta rõ nhất, có thể họ thật sự có chuyện gì đó. Đợi lát nữa xem sao, nếu vẫn chưa về thì sẽ đi qua."
Các Vương Hầu khác chậm rãi gật đầu, có lẽ thật sự có chuyện gì đặc biệt. Cửu Ngục Vương đã đưa Tần Mệnh ra ngoài, chắc chắn phải có nguyên nhân gì đó, không thể cố ý mạo hiểm.
Cửu Ngục Vương dẫn Tần Mệnh đi mãi, đi mãi, đi xa hơn một trăm dặm. Tần Mệnh lo lắng cho Cửu Ngục Vương, nhưng không thể nhịn được nữa. Bây giờ là thời điểm nguy hiểm, Cửu Ngục Vương sao lại dẫn hắn đến đây? Lỡ bị ai phát hiện, có thể dẫn đến việc bị Hoàng tộc vây quét. Cửu Ngục Vương không thể không biết điều này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
"Ở đây!" Tiếng của Cửu Ngục Vương đột nhiên vọng đến từ nơi xa cách đó năm dặm.
Tần Mệnh đuổi đến chỗ Cửu Ngục Vương, giọng hơi nghiêm nghị: "Cửu ca, huynh nói rõ cho ta biết, rốt cuộc có chuyện gì?"
Cửu Ngục Vương nhìn Tần Mệnh với vẻ phức tạp, cười quái dị: "Sao, ngay cả ta cũng không tin? Ngươi giờ cũng là cao giai Thiên Vũ, ta mới sơ giai Thiên Vũ, có phải ngay cả tiếng 'Cửu ca' cũng không muốn gọi nữa rồi không?"
Tần Mệnh nhíu chặt mày: "Cửu ca! Huynh nói gì vậy? Ta là người thế nào, huynh còn không rõ sao?"
"Trước kia thì rõ, bây giờ thì không."
"Cửu ca, huynh..."
Cửu Ngục Vương khoát tay ngắt lời hắn: "Đừng nói những lời đó, ta cho ngươi xem một thứ, ngay ở dưới mặt đất này."