Tần Mệnh nhìn sâu vào đáy biển băng lãnh: Ngươi ở đây chờ chúng ta?"
Cửu Độc Âm Lân Mãng cố gắng trấn tĩnh, nhưng hơi thở đã bắt đầu rối loạn. Hắn thực sự đang chờ Tần Mệnh, nhưng không ngờ Tần Mệnh lại xuất hiện đột ngột như vậy, chỉ cách hắn vài dặm. Đây là may mắn hay xui xẻo?
"Sao, câm rồi à? Lúc đó chuồn nhanh như vậy, đến cả một tiếng chào cũng không thèm, giờ gặp lại thì đến mở miệng cũng không muốn?" Dương Đỉnh Phong nắm chặt Phong Thiên Tà Long Trụ, chậm rãi chỉ về phía Cửu Độc Âm Lân Mãng, sát ý lạnh thấu xương lan tỏa khắp đáy biển.
"Hôm... hôm đó không trách ta! Nếu ta không đi, sớm muộn gì cũng chết trong tay các ngươi!" Cửu Độc Âm Lân Mãng cuối cùng cũng lấy lại dũng khí, nhưng giọng vẫn run rẩy.
"Trước kia ngươi sống hay chết, ta không biết, nhưng bây giờ, ngươi hết đường sống rồi." Tần Mệnh khẽ nháy mắt với Dương Đỉnh Phong, đầu ngón tay bắt đầu lấp lánh kim quang: "Cùng nhau giải quyết nó, đừng làm ầm ĩ quá, một kích xong việc. Chúng ta còn phải đến Hắc Nham Đảo, trong vòng ba ngày nhất định phải trở về."
“Ngươi giam cầm nơi này, để ta." Dương Định Phong gầm lên, toàn thân bùng nổ khí lãng đáng sợ, cánh tay nắm Phong Thiên Tà Long Trụ nổi đầy những cơ bắp cuồn cuộn như rắn, khí thế cường đại khóa chặt Cửu Độc Âm Lân Mãng. "Ta đã sớm muốn giết chết cái thứ rắn rưởi vong ân bội nghĩa này."
"Tần Mệnh! Cho ta một cơ hội, ta..." Cửu Độc Âm Lân Mãng chưa dứt lời, đột nhiên bạo khởi, phóng thích Thiên Vũ chi uy cường đại, hòng gây sự chú ý từ xa, thậm chí liều lĩnh tấn công về phía trước.
Nhưng...
"Nằm mơ!" Tần Mệnh quát lớn, một vầng kim quang bành trướng ầm ầm bùng nổ, quét sạch gần vạn mét đáy biển, bao phủ Cửu Độc Âm Lân Mãng, đồng thời giam cầm không gian này. Trong ánh sáng chói lòa, mười tám đạo Vương tượng phô trương uy năng cường đại, hệt như những chiến thần thực thụ, phát ra tiếng gầm thét long trời lở đất.
Dương Đỉnh Phong như một con ác long hoành hành đáy biển, xuyên thủng kim quang, một kích đánh thẳng vào đầu Cửu Độc Âm Lân Mãng. Trong khoảnh khắc, không gian bạo động, như hai tòa Thái Sơn va vào nhau, tiếng nổ kinh thiên động địa kèm theo uy năng kinh khủng, tung tóe cả máu tươi thê mỹ.
Đầu Cửu Độc Âm Lân Mãng nát vụn tại chỗ, thân thể tráng kiện bị đánh bật lên trời, ngã nhào về phía trước.
Thanh thế chiến đấu rất lớn, nhưng bị giam cầm trong không gian vạn mét này, bên ngoài vẫn tối tăm, tĩnh lặng và băng lãnh, không hề có bất kỳ gợn sóng nào. Mười tám Vương Hồn có sức mạnh thủ hộ cường đại, dung hợp áo nghĩa Đại Phong Thần, sức mạnh thủ hộ này càng thêm một cỗ phong ấn chi lực, hình thành không gian giam cầm.
"Không chịu nổi một kích!" Dương Đỉnh Phong sừng sững giữa dòng nước cuộn trào và huyết thủy, tay nắm chặt Linh hạch của Cửu Độc Âm Lân Mãng.
Thi thể không đầu của Cửu Độc Âm Lân Mãng ầm ầm ngã xuống. Dù sao nó cũng là siêu cấp độc thú Thiên Vũ Cảnh lục trọng thiên, từ máu thịt xương đến da thịt, rồi đến Linh hạch đều ẩn chứa kịch độc đáng sợ.
Dương Đỉnh Phong cầm Linh hạch một lát rồi tiện tay ném đi, bắt đầu xua tan kịch độc trên tay: "Xử lý cái xác này thế nào?"
"Đập nát Linh Hồn, chôn ở đáy biển! Ta không muốn mang theo mình một thứ kịch độc như vậy!" Tần Mệnh cau mày, xua tan nọc độc mãnh liệt trong đòng nước.
"Nếu xử lý tốt, thứ này cũng là một bảo bối hiếm có đấy."
"Chúng ta không có thời gian. Bảo bối ở Bách Luyện Thú Vực còn nhiều lắm, không thiếu một thứ này. Nhanh chóng xử lý xong, chúng ta còn phải đi Hắc Nham Đảo, Bạch Hổ đang ở đó chờ." Tần Mệnh bắt đầu thu hẹp phạm vi giam cầm đáy biển.
Dương Đỉnh Phong vung Phong Thiên Tà Long Trụ, chấn vỡ Linh Hồn suy yếu của Cửu Độc Âm Lân Mãng, đem thi thể chôn trong phế tích dưới đáy biển.
Tần Mệnh thanh lý xong kịch độc dưới đáy biển, kiểm tra không có gì bất thường, rồi cùng Dương Đỉnh Phong vội vã rời đi.
Không lâu sau khi họ rời đi, thi thể Cửu Độc Âm Lân Mãng bị chôn sâu dưới đáy biển bỗng nhúc nhích. Một luồng Linh Hồn suy yếu giãy giụa thoát ra, oán hận nhìn về hướng Tần Mệnh rời đi, rồi quay người phóng về phía Bách Luyện Thú Vực.
Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong khựng lại ở phía xa, trao đổi ánh mắt, rồi tiếp tục phóng về phía Hắc Nham Đảo.
Cùng Kỳ nhìn Linh Hồn Cửu Độc Âm Lân Mãng chật vật suy yếu trước mặt, con ngươi dựng đứng có chút co lại: "Ai làm ngươi bị thương?"
"Vào trong rồi nói!" Linh Hồn Cửu Độc Âm Lân Mãng như ngọn nến tàn lay lắt, có thể tắt bất cứ lúc nào. Nhát đánh của Dương Đỉnh Phong thực sự hạ tử thủ, nhưng Linh Hồn của nó trải qua kịch độc thấm nhuần mấy chục năm, trở nên vô cùng cứng cỏi, lúc đó suýt chết nhưng không hoàn toàn bị tiêu diệt.
Cùng Kỳ ra lệnh cho đám hung thú khác ở lại, đi theo Cửu Độc Âm Lân Mãng vào bên trong: "Nói!"
"Tần Mệnh và Dương Đinh Phong tập kích ta.”
"Khi nào?" Sắc mặt Cùng Kỳ biến đổi. Việc lùng bắt khắp nơi cũng bắt đầu chậm lại, thậm chí bất động, vì lo Tần Mệnh có Hắc Long và Hải Hoàng bên cạnh. Dù lo Tần Mệnh thừa cơ đào tẩu, nhưng sau khi cẩn thận phỏng đoán, nó cảm thấy Tần Mệnh vẫn sẽ ở đây tiếp tục điên cuồng, hiện tại đang ẩn mình dưỡng sức.
"Ngay vừa rồi, bọn chúng đột nhiên xuất hiện trước mặt ta, cách vài dặm, và đã phát hiện ra ta."
"Chỉ có hai người bọn chúng?"
"Ta có thể đảm bảo, chỉ có hai người bọn chúng, rất cẩn thận và khẩn trương. Bọn chúng có vẻ muốn đến Hắc Nham Đảo, đón Bạch Hổ, còn nói trong vòng ba ngày nhất định phải gấp rút trở về."
Cùng Kỳ giật mình trong lòng, lập tức bị hai chữ Bạch Hổ thu hút: "Bạch Hổ sao lại ở đó?”
"Không biết, có thể đã đến đó rồi. Bọn chúng nói rất mơ hồ, giết ta xong là vội vã chạy."
"Ngươi chắc chắn không có ai khác?" Cùng Kỳ mắt sáng rực nhìn chằm chằm Linh Hồn Cửu Độc Âm Lân Mãng suy yếu như sắp tắt. Mục đích tự mình đến của nó là hy vọng bắt sống Bạch Hổ, chỉ là đám người Tần Mệnh kia điên cuồng và cường đại vượt xa tưởng tượng, hết lần này đến lần khác vây quét đều không thành công.
"Ta có thể dùng tính mạng của ta đảm bảo. Bọn chúng lén lút rời đi, không dám mang quá nhiều người."
Cùng Kỳ đi đi lại lại vài vòng, rồi lại cảnh giác liếc nhìn Cửu Độc Âm Lân Mãng: "Ngươi sao còn sống?"
"Cùng Kỳ! Ngươi có ý gì! Ta hiện tại coi như còn sống sao? Nếu không phải mạng lớn, ta đã chết trong tay Dương Đỉnh Phong rồi! Linh Hồn ta sắp biến mất đến nơi, ta không ở lại điều dưỡng, mà chạy đến đây trước, chỉ là muốn cho ngươi một cơ hội giết Tần Mệnh nuốt Bạch Hổ. Nếu ngươi có thái độ này, thì ta, Cửu Độc Âm Lân Mãng... xin cáo từ." Linh Hồn Cửu Độc Âm Lân Mãng sáng tối biến hóa kịch liệt, suýt chút nữa tiêu tán.
"Ta tin ngươi!"
"Cùng Kỳ, ban đầu ở Thất Nhạc Cấm Đảo là ta cứu ngươi, nhưng ta cũng giao mệnh cho ngươi. Ngươi vậy mà nhiều lần không tin ta." Cửu Độc Âm Lân Mãng vừa tủi thân vừa phẫn nộ.
"Nếu thực sự có thể giết Tần Mệnh bắt Bạch Hổ, từ nay về sau ngươi sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh ta." Cùng Kỳ không có tâm trạng nghe nó oán trách, chớp mắt mấy lần, quay lại nhìn đám hung thú ở xa, nhưng không vội vã gọi chúng cùng hành động.
Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong bí mật rời đi, Hắc Long và Hải Hoàng chắc chắn đang khẩn trương đề phòng. Một khi mình mang theo đội ngũ rời đi trên quy mô lớn, chúng rất có thể sẽ phát giác và đuổi theo. Hơn nữa, tam đại Hoàng tộc ở Bách Luyện Thú Vực kia nếu phát hiện đội ngũ của mình đột nhiên rút lui, cũng sẽ rất khẩn trương, không ngăn cản thì cũng đuổi theo. Đến lúc đó, nó đừng hòng độc chiếm Bạch Hổ.
“Nếu ngươi tin ta, thì mau đuổi theo. Ta đã chạm mặt Tần Mệnh và Dương Đỉnh Phong, ta đám chắc chỉ có hai người bọn chúng bí mật hành động, không có ai mạnh hơn đi cùng. Bất quá, để phòng ngừa vạn nhất, ngươi vẫn nên mang theo mấy Thiên Vũ cao giai."
Cùng Kỳ chậm rãi gật đầu, nhưng vẫn suy nghĩ cân nhắc một lát. Dù cảm thấy có chút mạo hiểm, nhưng nghĩ đến Bạch Hổ, trong lòng nó nóng ran, đè nén phần lo lắng yếu ớt kia. Đây chính là Chí Tôn Bạch Hổ, nếu không thể có được, đời này nó sẽ không tha thứ cho mình. Nó hạ quyết tâm, trở lại đội ngũ, trực tiếp điểm hai hung thú Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên: "Liệt Hỏa Thú, Thất Thải Âm Hạt, đi theo ta ra ngoài một chuyến."
"Chuyện gì?" Cự Hồn Viên Thiên Vũ Cảnh cửu trọng thiên dẫn đội lập tức nhíu mày, đồng thời cảnh giác nhìn Linh Hồn suy yếu của Cửu Độc Âm Lân Mãng ở xa. Há miệng mang đi hai hung thú bát trọng thiên, là muốn có hành động quan trọng gì sao?
Siêu cấp hung thú Tam Đầu Hóa Cốt Xà Thiên Vũ Cảnh cửu trọng thiên bên kia ngẩng một đầu rắn lên. Tần Mệnh có thể xuất hiện và tập kích bất cứ lúc nào. Hòn đảo nhỏ này dù có Long Tộc sát trận, nhưng vẫn rất nguy hiểm. Hung thú cấp bậc Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên đâu dễ dàng điều động như vậy, đằng này còn trực tiếp mang đi hai con.
"Sẽ về nhanh thôi, đi theo ta!" Giọng Cùng Kỳ không thể nghi ngờ, uy nghiêm quét mắt Liệt Hỏa Thú và Thất Thải Âm Hạt.