"Đến đây, đến đây, ta giới thiệu cho các ngươi." Ngọc Thiền tươi cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại có chứt mơ màng. Nàng hiểu rõ tâm trạng của Thiên Dực Tộc và Ngưu Sơn Tộc, giống như cái cách bọn họ làm quen với Tần Mệnh năm xưa. Loại cảm xúc trào đâng, kìm nén, thậm chí tuyệt vọng rồi vỡ òa trong hy vọng ấy, người chưa từng trải qua khó lòng thấu hiểu.
"Đây chính là tiểu chủ của chúng ta, Tần Mệnh! Vị này là Khương Thái, trưởng lão đáng kính nhất của Thiên Dực Tộc, còn đây là Khương Chính Hùng, người dũng mãnh nhất, đều là Thiên Vũ Cảnh lục trọng thiên. Vị này là tộc trưởng Ngưu Sơn Tộc, Phàn Ngạo Phong, Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên! Hai vị này là Thiết Vệ của Ngưu Sơn Tộc, Phàn Vạn Sơn, Phàn Chính Kỳ..." Ngọc Thiền lần lượt giới thiệu những nhân vật quan trọng của Thiên Dực Tộc và Ngưu Sơn Tộc cho Tần Mệnh, cũng như những thanh niên trai tráng đầy tiềm năng.
Thiên Dực Tộc gần như giống với những tộc nhân mà Ngọc Thiền từng miêu tả, đều có Hắc Dực hoa lệ, ánh lên vẻ lạnh lẽo của kim loại, ẩn hiện những vệt sáng kỳ dị của Minh Hỏa. Mỗi người đều toát ra khí thế sắc bén, như thanh kiếm vừa tuốt khỏi vỏ, sát ý lạnh thấu xương, ánh mắt sắc sảo như mắt chim ưng, tinh quang lấp lánh.
Ngưu Sơn Tộc còn khôi ngô và hùng tráng hơn những gì Tần Mệnh từng thấy trong hình ảnh ở Vĩnh Hằng Vương Cung. Chiều cao trung bình của họ đều trên hai mét, một số cường giả có thể đạt tới hơn ba mét, thân thể cường tráng như núi, bắp thịt cuồn cuộn, đôi mắt thỉnh thoảng biến thành đồng tử dọc của mãnh thú, ánh lên tia máu đỏ, khí thế vô cùng đáng sợ. Hơn năm ngàn tộc nhân Ngưu Sơn Tộc toát ra khí thế như những mãnh thú có thể phát cuồng bất cứ lúc nào.
Tần Mệnh đặc biệt chú ý đến những chiến đao sau lưng họ. Có những chiếc thô sơ, có những chiếc lại sáng loáng chói mắt. Đó đều là những thanh đao được họ dùng máu tươi nuôi dưỡng từ đá lớn hoặc đại sơn, mỗi người tương ứng với một thanh đao, một ngọn núi cao. Họ dùng máu tươi nuôi đao, và cũng dùng máu tươi nuôi núi. Đó là sức mạnh huyết mạch đặc biệt của họ, được truyền thừa từ tổ tiên Thượng Cổ. Họ không chỉ từng huy hoàng trong thời gian đuổi theo Thí Thiên Chiến Thần, mà còn từng xưng hùng một phương trong thời đại xa xôi.
Tần Mệnh mời họ vào Thất Nhạc Cấm Đảo: "Trên đường đi vất vả rồi. Từ giờ trở đi, các ngươi sẽ an gia ở đây, không cần lo lắng bị ức hiếp, không cần lo lắng về tài nguyên."
Tộc trưởng Ngưu Sơn Tộc, Phàn Ngạo Phong, khí thế bá liệt, khoác lên mình chiếc Huyết Y thô sơ, cao tới ba mét, nghe Ngọc Thiền giới thiệu thì khi bạo tẩu hắn thậm chí có thể đạt tới mười mét, còn cự đao sau lưng hắn lại là một dãy núi dưỡng dục mà thành. "Tiểu chủ, các ngươi muốn ẩn náu ở trên hòn đảo này sao?"
"Cứ gọi ta Tần Mệnh là được. Tinh Linh đảo là nơi an toàn nhất, các tộc nhất thời không thể uy hiếp được nơi này. Các ngươi cứ ở đây tạm thời, chờ ta xây xong Vĩnh Hằng Vương Quốc, rồi chuyển đến đó."
"Ý ta là, các ngươi không có hành động gì sao?" Phàn Ngạo Phong nhìn thẳng vào mắt Tần Mệnh, đôi mắt như mắt mãnh thú sục sôi chiến ý. Tiên Linh Đế Quốc đã sụp đổ, nhưng nghe nói Vô Hồi Cảnh Thiên, Thiên Vũ Giới, Bát Hoang Thú Vực và Bách Luyện Thú Vực đang âm mưu hợp tác, không chỉ tiếp tục tấn công Dạ Ma Tộc, mà còn tiếp tục vây quét Tần Mệnh. Dù Tần Mệnh nên tránh đầu sóng ngọn gió, nhưng trên đường đi Ngọc Thiền vô tình nhắc đến một câu - Tần Mệnh không dễ dàng tha cho những Hoàng tộc kia, chắc chắn sẽ bất ngờ tấn công.
Xuất kỳ bất ý, gần như trở thành dấu hiệu của Tần Mệnh, và là một pháp bảo chiến thắng của hắn.
Họ... vô cùng hy vọng có thể tham gia vào.
"Lần này các ngươi cứ nghỉ ngơi cho tốt, ta sẽ cho người chuẩn bị Yêu Hoàng huyết nhục, cố gắng điều trị thân thể, tăng lên cảnh giới." Tần Mệnh đã cho Đại Mãnh đặc biệt giữ lại một phần Yêu Hoàng huyết nhục cho Thiên Dực Tộc và Ngưu Sơn Tộc, cùng với vô số Linh Bảo, tất cả đã được chuyển đến Thất Nhạc Cấm Đảo. Những năm gần đây, Thiên Dực Tộc và Ngưu Sơn Tộc sống không tốt, tài nguyên cạn kiệt, thân thể chưa chắc đã được điều trị tốt. Nếu có thể dùng những thiên tài địa bảo này rèn luyện một lần, rất có thể trong thời gian ngắn chỉnh thể tăng lên một cảnh giới, nhất là tộc trưởng Ngưu Sơn Tộc, Phàn Ngạo Phong, nếu có thể tiến vào Thiên Vũ Cảnh cửu trọng thiên, chắc chắn sẽ trở thành một siêu cấp chiến tướng trong tay hắn.
Nghe vậy, Ngưu Sơn Tộc lập tức phản đối, ngay cả Thiên Dực Tộc cũng không hài lòng.
"Tiểu chủ, người đang xem thường chúng ta! Nguy hiểm ư? Hai tộc chúng ta đã sống trong nguy hiểm suốt sáu trăm năm, chẳng khác nào đã chết rồi, chúng ta không sợ nguy hiểm, chỉ muốn sống một lần!"
"Chúng ta không cần nghỉ ngơi, cái thân xương cốt này đã nghỉ ngơi đủ lâu trong hang động rồi."
"Tiểu chủ, trận hành động này nhất định phải mang chúng ta đi! Bất kể nguy hiểm gì, chúng ta sẽ xông lên phía trước, tuyệt đối không làm ngài mất mặt!"
"Ta nghe nói Thiên Vương Điện vô cùng dũng cảm, chúng ta sẽ cho ngươi thấy Ngưu Sơn Tộc và Thiên Dực Tộc cũng không thua kém họ."
"Tiểu chủ, nhất định phải mang chúng ta đi, chúng ta vượt vạn dặm xa xôi đến đây, không phải để cầu yên ổn cầu sinh tồn, mà là để bồi người máu chiến thiên hạ, giết ra một tương lai, dù chết cũng không oán không hối."
"Tiểu chủ, chúng ta còn chưa quen thuộc, nhưng người hoàn toàn có thể tin tưởng chúng ta, chúng ta sẽ dùng sinh mệnh để chứng minh cho người thấy."
Ngọc Thiền cũng khuyên Tần Mệnh: "Nhất định phải mang họ đi, họ thực sự không muốn nghỉ ngơi nữa. Để họ cùng ngươi thống thống khoái khoái giết một trận, đó là sự tôn trọng lớn nhất dành cho họ."
Tần Mệnh an ủi họ, nhưng vẫn còn chút do đự: "Ta biết các ngươi kìm nén đã lâu, cũng không nghi ngờ thực lực và tâm ý của các ngươi, nhưng trận hành động này vô cùng nguy hiểm, chúng ta không chỉ cần đững khí, mà còn cần phối hợp và ăn ý, cũng như tuyệt đối phục tùng chỉ huy, tuyệt đối không được mù quáng xông vào."
Bách Luyện Thú Vực nguy hiểm trùng điệp, khắp nơi đều là cạm bẫy, và có thể tứ phía thụ địch. Hắn không hiểu rõ Ngưu Sơn Tộc và Thiên Dực Tộc thời đại này, nhưng biết họ toàn thân nhiệt huyết, đều cực độ khát vọng chiến đấu, một khi lỗ mãng ở đó, hoặc khăng khăng làm theo ý mình, có thể khiến cả đội lâm vào nguy cơ.
Ngưu Sơn Tộc và Thiên Dực Tộc liên tục cam đoan, tuyệt đối phục tùng chỉ lệnh.
Tần Mệnh cân nhắc một lát: "Mục tiêu hành động lần này là Bách Luyện Thú Vực, thời gian có thể là nửa năm, hoặc lâu hơn. Nơi đó rất nguy hiểm, không thích hợp cho chiến đấu quy mô lớn. Cho nên... chúng ta chỉ mang những người có Thiên Vũ Cảnh tam trọng thiên trở lên."
Ngưu Sơn Tộc và Thiên Dực Tộc lập tức phản đối, trận hành động này đối với họ quá quan trọng, nói là một trận đồng hành, nhưng thực chất là một trận giải tỏa, đối với mỗi tộc nhân sinh ra đã bị đè nén, nó quá quan trọng cho sự trưởng thành và thực lực. Bách Luyện Thú Vực, đó là Thú Vực đệ nhất của Yêu Tộc. Vừa mới gặp được truyền nhân Thí Thiên Chiến Thần đã gặp một đại chiến dịch như vậy, nếu không được tham gia thì quá tiếc nuối.
Tần Mệnh vẫn kiên trì, không hề nhượng bộ. Giới hạn 'Thiên Vũ Cảnh tam trọng thiên" thậm chí loại cả Ngọc Thiền ra ngoài. Đội ngũ của họ hiện tại đã có không ít Thiên Vũ Cảnh, nhưng Bách Luyện Thú Vực vô cùng nguy hiểm, không thích hợp xâm lấn quy mô lớn, nhất định phải tổ kiến một đội ngũ tỉnh nhuệ, nên chỉ có thể khóa chặt ở tầng lớp cao nhất.
Theo ý Điện Chủ, chỉ mang những người Thiên Vũ trung giai và cao giai, nhưng cân nhắc đến cảm xúc của mọi người, nên nới lỏng một chút, mang cả tam trọng thiên, cũng là hy vọng những người ở tam trọng thiên có thể đột phá ở Bách Luyện Thú Vực, bước vào trung giai Thiên Vũ Cảnh.
Trước đây Tần Mệnh không tính đến Ngưu Sơn Tộc và Thiên Dực Tộc, là hy vọng họ điều dưỡng tốt, sau này sẽ thêm vào.
"Các ngươi còn hơn mười ngày. Nếu ai có thể đột phá đến tam trọng thiên, nhất định sẽ được mang đi. Nếu không đủ tư cách thì cũng đừng vội, các ngươi cứ an tâm tu luyện ở đây, ai đột phá đến tam trọng thiên, có thể trực tiếp đến Bách Luyện Thú Vực, gia nhập chúng ta!"
Tần Mệnh kéo Khương Ngưng, Phàn Ngạo Phong hai vị tộc trưởng sang một bên, giải thích đơn giản.
Hai vị tộc trưởng hiểu rõ tâm trạng của tộc nhân, nhưng cũng hiểu rõ mấu chốt của trận hành động này, chủ động trở về trấn an những tộc nhân đang xao động.
"Chỉ cần sau này đột phá đến tam trọng thiên, vẫn có thể gia nhập?" Khương Ngọc Thiền vô cùng phiền muộn, vậy mà đến cả nàng cũng bị loại.
"Bách Luyện Thú Vực không thể kết thúc trong một sớm một chiều, có thể sẽ kéo dài một năm hoặc hơn, và sẽ liên tục có người bị thương rút lui, cần lực lượng mới bổ sung."
Dù Khương Ngọc Thiền không cam lòng, nhưng linh lực ở Thất Nhạc Cấm Đảo nồng đậm, lại có vô số cơ duyên, vẫn có hy vọng có thể tiến vào tam trọng thiên trong vòng nửa năm đến một năm.
Ngưu Sơn Tộc và Thiên Dực Tộc lần lượt tiến vào Thất Nhạc Cấm Đảo, được an trí tại khu vực phía đông. Linh lực ở cả tòa Thất Nhạc Cấm Đảo đã đạt đến một trình độ kinh người, tuyệt đối là một mảnh Động Thiên Phúc Địa bảo địa.
Các tộc nhân của hai đại tộc kích động nhìn xung quanh, chưa từng tu luyện trong môi trường như vậy, nhất là khi nhìn thấy Linh Bảo chất đống lít nha lít nhít trước mặt, mọi phiền muộn trước đó đều tan biến.
Khương Ngưng, Phàn Ngạo Phong và những người từ lục trọng thiên trở lên được đặc biệt chiếu cố, Yêu Hoàng thịt xương đều dành cho họ, và đều bị Tần Mệnh hạ nghiêm lệnh, cố gắng đột phá, dù không đột phá được, cũng phải đạt đến đỉnh phong của cảnh giới hiện tại.