“Một con thuần huyết Chí Tôn, một con bán huyết, sinh ra tối thiểu cũng phải là bán huyết. Huyết mạch càng cao quý, cảnh giới càng mạnh mẽ, việc sinh sản càng khó khăn. Bất quá... chỉ cần chúng nó chăm chỉ một chút, trong vòng một năm vẫn có thể sinh được vài mống." Tiểu Tổ nhìn chằm chằm Bạch Hổ phía trước, hai mắt sáng rực. Quá tốt, quá tuyệt vời, hạnh phúc đến quá bất ngờ. Nó đường như đã thấy cảnh tượng dẫn một đám
"Đừng nghĩ đến chuyện đó vội, ngươi xem có cách nào tăng cường huyết mạch lực lượng cho nó không đã. Thời đại này áp chế nó rất mạnh, dù là rèn luyện huyết mạch hay tăng lên cảnh giới đều khó khăn, lão nhân gia..."
Tiểu Tổ xua tay: "Tiên sinh em bé đi! Sinh một hai đứa cho ta vui vẻ nào."
"Có Vạn Thú Cấm Chú, nó còn sinh sản được à?"
"Vạn Thú Cấm Chế dùng máu của vạn thú để thanh tẩy! Dẫn nó vào Bách Luyện Bán Vực, cho nó cơ hội nuốt luyện vạn thú! Tiện thể bồi dưỡng tình cảm với Tiểu Bạch!" Tiểu Tổ kích động trong lòng, đầu óc cũng trở nên vô cùng linh hoạt.
"Có làm được không? Vạn Thú Cấm Chú đễ phá vậy sao?”
"Phá thì chắc chắn không phá được, giảm bớt thì có thể. Cùng lắm thì mỗi ngày cho chúng nó làm vài hiệp, không được thì làm vài trăm, hơn ngàn hiệp, chẳng lẽ không trúng lần nào? Chuyện này còn tùy thuộc tâm trạng nữa, giống như ngươi với Yêu Nhi, Đồng Hân cùng Đường Ngọc Chân, làm không ít mà kết quả thế nào? Không có gì! Thế mà đến Táng Hoa một phát lại dính bầu ngay! Quan trọng là tâm trạng! Nhỡ đâu chúng nó hứng chí lên, làm ngay tại chỗ, biết đâu lại có thai." Tiểu Tổ sốt sắng nhìn Bạch Hổ, đến cả tên con cũng bắt đầu nghĩ.
"Ta có thể nghiêm túc một lần không, ta đang nói chuyện chính sự với ngươi đấy."
"Ngươi làm với Táng Hoa thì nghiêm túc lắm à?"
Tần Mệnh mặt đen lại, nửa ngày không nói được câu nào.
Bạch Hổ đáy mắt lóe lên vẻ băng lãnh, cúi đầu kêu "ô ô" với Hắc Long, dù không nói nhưng nó hiểu tiếng người.
"Ta dẫn nó tới để ngươi nghĩ cách giảm bớt nguyền rủa cho nó."
"Một chủng quần muốn phát triển hưng thịnh, quan trọng nhất là gì? Số lượng chứ gì! Sinh sôi nảy nở chứ gì! Hồi Thiên Địa Sơ Khai, Yêu Tộc xưng hùng thiên hạ, Nhân Tộc dựa vào cái gì mà lật ngược thế cờ? Mấu chốt là hai chữ, 'có thể sinh'! Cảnh tượng đó... chậc chậc..."
"Ngươi từng thấy?"
"Chưa thấy."
"Vậy ngươi chậc chậc cái nỗi gì!"
"Có muốn thấy Bạch Hổ nhất tộc hưng thịnh không?"
"Đương nhiên muốn."
"Ngươi không cho nó giao phối, vài năm nữa là tuyệt chủng đấy." Tiểu Tổ mắt không rời khỏi con Bạch Hổ bán huyết, không chỉ bắt đầu nghĩ đến tên của lũ hổ con mà còn huyễn tưởng đến cảnh Bạch Hổ nhất tộc sinh sôi nảy nở trên quy mô lớn.
"Ta chỉ có một yêu cầu, đừng bỏ thuốc!"
"Không thể nào! Nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, chúng ta làm trưởng bối phải dẫn dắt chứ. Vài lần đầu vẫn là nên bỏ thuốc, để chúng nó làm quen với cái cảm giác đó, về sau ăn tủy trong xương mới biết hiếm nó cũng ngon, đần đần sẽ không cần chúng ta nhúng tay nữa." Tiểu Tổ nhấy mắt với Tần Mệnh, vẻ mặt bi ổi: "Chuyện này đã gây nghiện lắm, làm một lần là muốn lần thứ hai, sau đó là cứ muốn làm mãi thôi..."
Tần Mệnh quay người bỏ đi: "Giao cho ngươi đấy, đừng làm bậy!"
Tiểu Tổ nhìn Bạch Hổ một hồi, đột nhiên vẫy tay, không biết từ lúc nào đã có thêm một cái bình thuốc trong tay.
Bạch Hổ giật mình cảnh giác, quay đầu bỏ chạy.
Tiểu Tổ cười hắc hắc, vung ra một luồng sức mạnh trói chặt nó, kéo về phía Cửu Nguy Sơn, miệng lẩm bẩm hát mấy câu không đứng đắn: "Bạch Hổ Bạch Hổ... Một con hai con ba con bốn con, Bạch Hổ Bạch Hổ... Năm con sáu con bảy con tám con... Bạch Hổ Bạch Hổ..."
Hai ngày sau, Đem Ngọc Thiền cuối cùng cũng đưa được Thiên Dực Tộc và Ngưu Sơn Tộc đến Tĩnh Linh đảo, Tần Mệnh đã nhận được tin và đang chờ ở Thất Nhạc Cấm Đảo.
Hải Linh dọc đường cuốn lên màn sương mù dày đặc, che giấu tung tích của họ, mở ra bình chướng Tinh Linh Hải Vực, hộ tống họ đến tận Tinh Linh đảo.
"Ta trên đường nghe nói chuyện Tiên Linh Đế Quốc, ngươi không sao chứ?" Ngọc Thiền từ xa đã bay tới.
"Tốt không thể tốt hơn." Tần Mệnh lộ ra nụ cười thoải mái.
"Mọi người đâu?"
"Đầu khỏe cả, đang bế quan chia nhau chiến lợi phẩm từ Titan Chiến Hoàng và Chúc Long."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt." Ngọc Thiền tươi cười rạng rỡ, đẹp đến khuynh thành.
"Trên đường có chuyện gì xảy ra mà chậm trễ lâu vậy?"
"Vào Cổ Hải thì coi như thuận lợi, chỉ là khi ở trên lục địa thì kinh động đến một vài thế lực, nhưng cũng không sao." Ngọc Thiền quay lại nhìn Thiên Dực Tộc và Ngưu Sơn Tộc đang tụ tập phía sau, đen nghịt một mảng lớn. Dù họ mặc quần áo đơn giản, đi thuyền gỗ thô sơ, nhưng tinh thần lại rất tốt, tò mò xen lẫn hưng phấn nhìn Tần Mệnh.
Họ đã nghe Ngọc Thiền kể về những chuyện thời Thiên Đình, cũng biết hai thời đại sắp chồng lên nhau, thiên hạ sẽ đại loạn, một cơ hội trời cho đang chờ đợi họ. Họ cũng biết Tần Mệnh đã tạo nên những truyền thuyết lẫy lừng ở thời Thiên Đình, và đang tiếp tục viết nên những kỳ tích huy hoàng ở thời đại này. Về lai lịch, họ càng được nghe về sự kiện Tiên Linh Đế Quốc diệt vong gây chấn động Cổ Hải. Đối với những người bị kìm hãm quá lâu, những câu chuyện đó khiến họ sục sôi nhiệt huyết, như thể chính họ đã giết vào đế quốc, huyết chiến Hoàng Thiên Chi Thành.
Những năm gần đây, họ sống trong khổ sở và tăm tối. Họ vô số lần hồi tưởng lịch sử, vô số lần nhớ lại vinh quang năm xưa, và vô số lần khao khát được ra khỏi lòng đất, giơ cao chiến đao, tàn sát tứ phương. Chỉ là họ luôn biết đó chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ bị chôn vùi trong lòng hàng ngàn, hàng vạn năm. Nhưng họ không ngờ rằng mình lại chờ được truyền nhân của Thí Thiên Chiến Thần, cũng điên cuồng, mạnh mẽ như Thí Thiên. Chiến Thần năm nào, cũng đang viết nên hết truyền kỳ này đến truyền kỳ khác.
Họ nhìn Tần Mệnh, mắt ướt át, lồng ngực như có một ngọn lửa đang cháy, nóng hổi vô cùng.
Dù xa lạ, nhưng lại vô cùng quen thuộc.
Dù lần đầu gặp gỡ, nhưng dường như đã thấy trong mơ vô số lần.
Họ thật may mắn khi thế hệ mình chờ được hy vọng!
Họ thật may mắn khi được tận mắt chứng kiến các tổ tiên đi theo chủ nhân!
Họ thật may mắn khi được bước ra khỏi bóng tối, lại vung trường đao!
Họ thật may mắn khi được đi theo truyền kỳ, huyết chiến thiên hạ, được đi theo bước chân tiên tổ, gầm thét vào bầu trời xanh, hiên ngang giơ đao về phía vạn tộc, dùng một đời điên cuồng đổi lấy một trận sinh mệnh nở rộ!
Tần Mệnh mỉm cười nhìn họ, trong lòng vừa ấm áp, vừa đau buồn. Hắn cảm nhận được sự kích động từ tận đáy lòng của Thiên Dực Tộc và Ngưu Sơn Tộc, cũng cảm nhận được sự chân thành tha thiết đằng sau sự cuồng nhiệt đó. Hắn có tài đức gì mà được họ tôn sùng đến vậy?
Và đây, có lẽ là tài sản quý giá nhất mà mười tám đời vương đã để lại cho hắn.
"Thiên Dực Tộc! Ngưu Sơn Tộc! Bái kiến chủ nhân!” Hơn một ngàn người Thiên Dực Tộc, hơn năm ngàn người Ngưu Sơn Tộc, kìm nén không được nữa sự kích động, hô vang, quỳ một chân xuống đất. Những người trẻ tuổi chỉ kích động, còn rất nhiều người già đã không kìm được cảm xúc dâng trào, lệ nóng lã chã.
"Đường xa vất vả, con đường sau này, chúng ta cùng đi!" Tần Mệnh đỡ lấy mấy người già phía trước, kiên định nói, cũng là một lời thề son sắt.
Ánh mắt của các vị trưởng lão Ngưu Sơn Tộc và Thiên Dực Tộc lại mờ đi. Con đường sau này, cùng đi! Họ chờ đợi chính là câu nói này, đơn giản mà mạnh mẽ, bình tĩnh mà chạm đến tận đáy lòng! Họ ra sức gật đầu, nhưng không dám nói lời nào, sợ vừa mở miệng đã nghẹn ngào.