Biết Vị Ký

Lượt đọc: 5398 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 204
theo ta về nhà.

❊ ❊ ❊

Mấy ngày nay Lâm Tiểu Trúc say mê nghiên cứu kỳ nghệ, ban ngày cùng Thẩm Tử Dực đánh cờ, buổi tối tự mình xem sách, nghiên cứu thêm. Nàng vốn là người thông minh, chăm chỉ đọc sách lại được Thẩm Tử Dực giảng dạy cặn kẽ nên chỉ mấy ngày ngắn ngủi nàng đã có thể đánh thắng cao thủ kỳ nghệ như Thẩm Tử Dực, đương nhiên là cao hứng vô cùng. Vì vậy nàng không chú ý tới sự khác thường trong mắt Thẩm Tử Dực, sắp lại bàn cờ, mỉm cười nói” đánh ván nữa”

Thẩm Tử Dực nhãn châu chuyển động, nháy mắt mấy cái nói” thì ra ngươi kỳ nghệ không tinh, nếu đánh cược thì thành ra ta chiếm tiện nghi của ngươi, bân giờ ngươi đã có thể đánh bại ta, chúng ta có cần đánh cược không?”

“Ta một nghèo hai trắng”

“Đương nhiên không dùng tiền làm phần thưởng, Lâm cô nương trù nghệ cao siêu nhưng chưa có cơ hội ăn món do ngươi làm. Hay là vầy đi, nếu ngươi thua, ngươi nấu món gì đó cho ta ăn, nếu ta thu, ta tặng cho ngươi mấy cuốn sách dạy đánh cờ này”

“Thật sự?” Lâm Tiểu Trúc nhãn tình sáng lên. Nàng đang tiếc nuối nếu rời khỏi Thẩm viên thì sẽ không được đọc mấy cuốn sách này nữa, bây giờ Thẩm Tử Dực lấy nó làm vật đánh cược, đúng là cơ hội tốt. Tuy tỷ lệ nàng thắng cuộc không lớn nhưng nàng cũng không sợ thua, mấy ngày nay không nấu ăn, nàng cũng có chút ngứa ngáy. Thẩm Tử Dực chiếu cố cho nàng như vậy, nói là có ơn cứu mạng cũng không quá, mấy ngày nay cũng chiêu đãi rất tốt, làm một bàn đồ ăn cảm ơn hắn cũng nên. Chẳng qua mấy ngày nay hắn không lên tiếng, nàng cũng khó mở lời. Dù sao người ta cũng có ngự trù, vẫn làm thức ăn khẩu vị Nam Việt quốc, tay nghề của nàng nhất định sẽ không được để mắt tới. Bây giờ là cơ hội tốt, lại có thể thể hiện tâm ý.

“Đương nhiên, nhưng ngươi muốn sách sạy đánh cờ đánh thắng ta rồi mới tính đi” Thẩm Tử Dực hưng trí bừng bừng cầm lấy quân cờ.

Quân trắng đi trước. Lâm Tiểu Trúc cầm một quân trắng đặt xuống bàn cờ. Thẩm Tử Dực không chút lưỡng lự dùng quân đen chặn thế công của quân trắng.

Lâm Tiểu Trúc không để ý, lại đặt tiếp một quân cờ.

Chưa đến một khắc, cả ba mươi quân cờ đều tập trung ở góc trái bàn cờ, quân đen của Thẩm Tử Dực chiếm cứ một góc, một số khác chia quân trắng của Lâm Tiểu Trúc ra làm hai, một nhóm chia làm hai nhóm, xông xáo chém giết, liều chết dây dưa.

Mới đầu Lâm Tiểu Trúc cảm thấy thoải mái nhưng bắt đầu ngưng trọng lại, đã đi hết năm mươi quân cờ, bàn cờ cũng kín mít, thế cục khẩn trương hẳn, quân cờ tranh nhau sống chết. Nàng hiện tại gặp phải tình thế khó khăn, nàng cần phải tìm đường sống nhưng quân đen bám riết không buông, binh lục lại bị phân tán, vô cùng khó xử.

Lâm Tiểu Trúc đang nhíu mày suy tư, Trang ma ma đi vào bẩm báo” Ngũ hoàng tử, bên ngoài có gã sai vặt đến báo, nói Viên thần y cầu kiến”

“Nga?” Thẩm Tử Dực liếc mắt nhìn Lâm Tiểu Trúc một cái, thấy nàng vẫn nhìn bàn cờ chằm chằm, dường như không nghe được lời Trang ma ma nói, lấy tay gõ bàn, nói với Lâm Tiểu Trúc đang ngạc nhiên ngẩng đầu” công tử nhà ngươi đến”

Lâm Tiểu Trúc chau mày, bĩu môi nói” sớm không đến trễ không đến, lại đến vào lúc này, chúng ta còn chưa đánh cờ xong nha” tuy nói vậy nhưng vẫn đứng lên.

Thẩm Tử Dực trầm ngâm một lát rồi nói với Trang ma ma” ngươi bảo hạ nhân đưa hắn đến đây đi”, sau đó quay sang nói với Lâm Tiểu Trúc 'chúng ta tiếp tục, dù sao hắn từ ngoại viện đến đây cũng mất một quãng đường dài”

'Được, được” Lâm Tiểu Trúc một lòng nghĩ tới ván cờ, cảm thấy cách này thực sự là vẹn cả đôi đường, cao hứng phấn chấn ngồi xuống, quay đầu nói với Trang ma ma” phiền ma ma đưa công tử nhà ta đến đây'

“Đưa khách vào là bổn phận của lão nô” Trang ma ma cười nói, xoay người đi ra ngoài, mày nhíu lại.

Lúc đầu Trang ma ma khinh thường Lâm Tiểu Trúc, không cô nương nhà đàng hoàng nào lại đến nhà công tử trẻ tuổi ở tới mấy ngày nhưng sau này thấy Ngũ hoàng tử cứ rảnh rỗi lại đến tìm nàng, hơn nửa thái độ cực kỳ cung kính, dường như sợ làm phiền Lâm Tiểu Trúc, nàng mới suy nghĩ lại. Tuy nhiên lúc nãy nghe Ngũ hoàng tử nói với Lâm Tiểu Trúc là” công tử nhà ngươi”, như vậy người đó là chủ tử của Lâm cô nương, mà Lâm Tiểu Trúc vẫn thản nhiên,tiếp tục chơi cờ, trong lòng nàng lại nổi lên tính toán.

Theo gã sai vặt đến nhị môn, Trang ma ma nhìn thấy công tử ngồi ở đại môn dù là tướng mạo hay khí chất đều không thua hoàng tử nhà mình, trong lòng càng thêm tò mò với thân phận của Lâm Tiểu Trúc, cười nói với Viên Thiên Dã” công tử, mời theo lão nô”. thấy Viên Thập cũng đi theo Viên Thiên Dã, nàng lại nhịn, không nói ra miệng.

Theo lý, hoàng tử nhà mình nên đến tiền thính tiếp khách, như vậy mới hợp lễ nghĩa nhưng lúc này hắn chẳng những ở phòng khách nhân, mà còn mang nam tử xa lạ khác tiến vào. Tuy Thẩm viên không có nữ chủ nhân nhưng làm vậy cũng không hợp quy củ. Hoàng tử nhà mình luôn làm việc không có chừng mực, lúc này, nàng đương nhiên không thể để gã sai vặt kia ở ngoài cửa.

Viên Thiên Dã cũng thấy không thích hợp, nhìn kiến trúc chung quanh hỏi” ma ma, đây là hậu trạch”

“Dạ, khi Viên công tử đến, ngũ hoàng tử chúng ta đang cùng một vị cô nương chơi cờ, mà vị cô nương kia hình như công tử cũng quen biết. Cho nên hoàng tử mới để lão nô trực tiếp mang công tử đến chỗ vị cô nương đó ở. Viên công tử yên tâm, hoàng tử chúng ta chưa cưới chính thê, ngay cả trắc phi, cơ thiếp cũng không có, hậu trạch cũng không hẳn là hậu trạch, cũng không quá câu nệ” Trang ma ma giải thích cặ kẽ, mong bù lại chỗ thất lễ của hoàng tử nhà mình.

Viên Thiên Dã nghe nói Thẩm Tử Dực ở trong viện của Lâm Tiểu Trúc chơi cờ cùng nàng, hơn nữa Lâm Tiểu Trúc nghe nói hắn đến cũng không đi ra nghênh đó, mặt liền đen như đít nồi, yên lặng cùng Trang ma ma đến U Trúc viện, vừa vào sân đã nghe tiếng nói vui vẻ của Lâm Tiểu Trúc tử đại sảnh truyền đến” ha, rốt cuộc đã chuyển bại thành thắng, chờ xem, ván này ta nhất định thắng, sách dạy cờ này nhất định thuộc về ta”

“Đừng vui mừng sớm như vậy, ai thua ai thắng còn chưa biết đâu” Thẩm Tử Dực không phục.

“Viên công tử mời vào đi.” Trang má má biết khi hoàng tử và Lâm cô nương chơi cờ không muốn có người quấy rầy, nên nàng không vào thông báo mà trực tiếp đưa hắn đến đại sảnh.

Viên Thiên Dã đi vào đại sảnh liền thấy bàn bát tiên giữa phòng không có ai nhung bên góc trái gần cửa sổ, có một tháp gỗ rộng lớn, bên trên có bàn cờ và hai ly trà. Thẩm Tử Dực và Lâm Tiểu Trúc ngồi xếp bằng đối diện nhau trên tháp gỗ, tập trung tinh thần chơi cờ. Lâm Tiểu Trúc mặc áo tử hồng sắc ngân văn thêu bách điệp, váy dài vàng nhạt thêu bạch lan, trâm phỉ thúy hình con bướm chạm rỗng cắm trên búi tóc đào tâm kế đen bóng, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ thần thái sáng láng, ánh mắt sáng ngời, mũi thẳng, môi hồng nhìn qua làm cho người ta có chút đui mù. Nàng dường như đang rất phấn khích, mặt lộ vẻ đắc ý, mắt mở to, tươi cười nói” không phục sao? vậy thì đánh đến khi ngươi chịu phục mới thôi”

Viên Thiên Dã cảm giác tâm của mình như chùng xuống. Y phục trang sức trên người Lâm Tiểu Trúc không phải hắn đưa đến, nàng chói sáng như vậy hắn cũng chưa từng thấy qua, ngay cả biểu tình dương dương đắc ý của nàng, hắn cũng chưa từng thấy xuất hiện.

Nàng vẫn che giấu sự chói sáng của mình, là vì hắn không cho nàng cơ hội để nở rộ, chói sáng sao?

Viên Thiên Dã đứng ngay cửa, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Thấy Viên Thiên Dã đứng ngây người cạnh cửa, ánh mắt nhìn chằm chằm Lâm Tiểu Trúc, biểu tình trên mặt liên tục thay đổi, Trang ma ma vội tiến lên, nói với Thẩm Tử Dực” Ngũ hoàng tử, Viên công tử đến”

“Nga.” Thẩm Tử Dực quay đầu, nhìn thấy Viên Thiên Dã đến, vội đứng lên cười nói” ngượng ngùng, mê chơi cờ nên không đón tiếp từ xa, thất lễ, thất lễ”

“Công tử.” Lâm Tiểu Trúc cũng vội vàng đứng dậy chào.

Nhìn thấy hai người đứng cùng một chỗ, cao thấp mập ốm hài hòa, cùng là khuôn mặt tươi cười, cùng một hành động, giống như là vợ chồng nhiều năm, hành động ăn ý, Viên Thiên Dã cảm thấy trong lòng chua sót và chua sót, không nói gì, chỉ cứng ngắc cười.

“Đến, Viên thần y, chúng ta qua bên kia ngồi” Thẩm Tử Dực đưa Viên Thiên Dã đến bên bàn.

“Không cần” Viên Thiên Dã hít một hơi thật sâu, đi đến bên cạnh Lâm Tiểu Trúc, vươn tay như muốn tuyên bố quyền sở hữu, cầm chặt tay nàng” ta tới đón nàng trở về”. Bốn chữ này đặc biệt nhấn mạnh.

“Ngươi...” Thẩm Tử Dực mở to hai mắt, gắt gao nhìn chằm chằm hai bàn tay một lớn, một nhỏ.

Viên Thiên Dã là người luyện võ nên bàn tay to hơi chai lại hữu lực mà ấm áp, bị hắn nắm chặt, tâm của Lâm Tiểu Trúc đột nhiên đập nhanh, có chút bối rối. Nàng rút tay lại, vội vàng xoay người sang chỗ khác, tìm cách che lấp” công tử, ta rót ly trà cho ngươi”

Thẩm Tử Dực không biết xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy vừa rồi tâm tình bỗng nhiên âm trầm như rơi vào đêm đen, mà khi Lâm Tiểu Trúc vừa rút tay, hắn đã cảm thấy tràn ngập ánh sáng, tâm tình cũng tốt hơn, cười nói” đúng vậy, vào cửa thì là khách, uống ly trà rồi đi cũng không muộn”

Nàng rút tay ra, nàng rút tay rồi. Lúc này tâm của Viên Thiên Dã như bị ai khoét mất một khối lớn, trở nên trống rỗng, gió bên ngoài thổi vào làm cho hắn lạnh thấu tâm can. Hắn nhắm mắt, nói từng tiếng” Tiểu Trúc, theo ta về nhà”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »