Biết Vị Ký

Lượt đọc: 5229 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 225
được rồi.

❊ ❊ ❊

Lâm Tiểu Trúc đi lên trước một đoạn, thấy có một chiếc xe la trống, nàng vội vàng hỏi thăm xa phu rồi nhảy lên xe, nói ra lộ trình. Xe la thẳng tiến về phía Nam Việt quốc.

“Cô nương, phía sau có một đoàn xe, chúng ta dừng ở ven đường chờ bọn họ đi qua rồi đi nhé” nghe phía sau có tiếng vó ngựa dồn dập, xa phu xe la đề nghị.

“Được” Lâm Tiểu Trúc đương nhiên biết đoàn xe kia là của ai, nàng thả màn xe không còn nhớ rõ màu gốc xuống, ngăn tầm nhìn lại.

Nghe tiếng đoàn xe chậm rãi đi qua, Lâm Tiểu Trúc thở dài một hơi. Nếu không phải lão Tôn ở phía trước chờ nàng, nàng đã ở lại trấn nghỉ một đêm, chờ bọn họ đi xa mới lên đường để tránh gặp mặt.

Nàng đang tính kêu xa phu xe la dừng lại, không ngờ vừa mở miệng, màn xe đã bị vén lên, ngay sau đó một bóng dáng cao lớn chui vào trong xe.

Thấy rõ người tới, Lâm Tiểu Trúc suýt chút nữa thét to chói tai nhưng kìm lại được, thản nhiên nói” Vương gia, có chuyện gì?”

“Cô nương, ngươi đang nói chuyện với ta sao?” xa phu là một lão nhân chừng sáu mươi tuổi, lỗ tai hơi nghểnh ngãng, không biết trong xe có thêm một người, nghe thanh âm của Lâm Tiểu Trúc liền lớn tiếng hỏi.

“Không phải, đi thôi.” Lâm Tiểu Trúc đáp.

Viên Thiên Dã vào trong lại không nói lời nào, chỉ đánh giá chiếc xe, thấy vừa dơ vừa bẩn thì gắt gao nhíu mày, nhếch miệng nhìn Lâm Tiểu Trúc, hiển nhiên là rất tức giận.

Bổn cô nương còn chưa tức giận, ngươi lại ở đây mặt nhăn mày cau là sao? Lâm Tiểu Trúc cũng không thèm hỏi, tức giận quay đầu đi, nhìn màn xe lay động theo nhịp xe chạy.

“Ngươi cứ ngồi xe như vậy mà đến Nam Việt quốc sao?” Viên Thiên Dã lên tiếng, thanh âm trầm thấp, êm tai làm cho người ta cảm giác đặc biệt thoải mái

“Ta thích.” Lâm Tiểu Trúc cũng không biết mình bị làm sao. Tốt xấu gì cũng từng là chủ tớ, Viên Thiên Dã cũng không thiếu gì nàng. Tuy rằng có chiếm tiện nghi của nàng nhưng nàng lại thấy, nếu nàng cứ canh cánh trong lòng thì thành ra nàng rất để ý chuyện đó. Theo ý của nàng, nhìn thấy Viên Thiên Dã, nàng nên thản nhiên, thờ ơ nhưng không có việc gì mới đúng. Nhưng lúc này nàng không biết vì sao không khống chế được cảm xúc của mình, mở miệng ra toàn mùi thuốc súng.

Đôi mắt tối đen như hồ sâu của Viên Thiên Dã nhìn chằm chằm Lâm Tiểu Trúc, tựa như đang nghiền ngẫm tâm ý của nàng, hồi lâu mới nói” ta biết ngươi không thích ta. Ngươi yên tâm, ta cũng không phải loại người dây dưa. Ngươi không thấy ta còn mang theo vị hôn thê sao?” hắn tự giễu xong, lại cười cười nói” ngươi đi cùng chúng ta đi, như vậy an toàn hơn, nếu không chúng ta sẽ rất lo lắng cho người, dù sao cũng quen biết nhau một khoảng thời gian, chúng ta không thể làm như không nhìn thấy ngươi”

Lâm Tiểu Trúc ngẩng đầu lên, mỉm cười nói” nếu lo lắng an toàn của ta vậy để Viên Ngũ Nương ở lại đi, còn chuyện đi cùng nhau thì xin miễn đi”

Thái độ xa cách của nàng làm bùng cháy lửa giận trong lòng Viên Thiên Dã, hắn dùng sức nắm tay nàng, cắn răng nói” Lâm Tiểu Trúc, ngươi rốt cuộc muốn ta thế nào? Sợ ngươi không an toàn nên mới phải Viên Ngũ Nương đi theo ngươi, lại sợ các nàng bảo hộ ngươi không chu toàn mà chúng ta vừa ra khỏi thành đã liều mạng chạy, vì để ngươi an tâm, ta coi nữ nhân chán ghét kia là vị hôn thê. Ngươi còn muốn thế nào nữa? xú nha đầu ngươi rốt cuộc có lương tâm hay không?”

Mấy lời này như đánh vào tâm khảm của Lâm Tiểu Trúc, làm cho cảm xúc của nàng cuộn lên, có chút lo lắng, muốn nói mấy lời khiến người thương tâm nhưng lại không thể nói nên lời, muốn đáp trả hắn lại thấy không thích hợp. Đang lúc nàng không biết làm thế nào cho phải thì bên ngoài vang lên thanh âm của Thẩm Tử Dực” Lâm Tiểu Trúc, đường rất dài, hay là chúng ta đánh vài ván cờ đi?”

Những lời này, như một dòng suối mát khiến cho Lâm Tiểu Trúc tỉnh táo lại, thở dài một hơi, nhìn Viên Thiên Dã vẫn còn tức giận bỗng nhiên cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười” có phải ta không đi cùng các ngươi, ngươi sẽ tiếp tục quấy rầy ta đúng không?”

“Đúng” Viên Thiên Dã gật đầu.

“Ta sẽ vẫn đi xe ngựa của ta, tạm thời sẽ đi cùng các ngươi nhưng nếu làm ta mất hứng, ta sẽ lập tức rời khỏi nhóm mà đi một mình”

Vốn có lòng tốt, lo lắng cho sự an toàn của nàng bây giờ lại như phải cầu xin ân huệ của nàng, Viên Thiên Dã trừng mắt nhìn Lâm Tiểu Trúc không lên tiếng.

“Trừng cái gì mà trừng, sợ ngươi ta không biết mắt ngươi to sao” Lâm Tiểu Trúc tức giận nói.

Viên Thiên Dã không còn thấy bóng dáng.

Tức giận bỏ đi rồi? mà Lâm Tiểu Trúc xả giận xong, tâm tình cũng tốt hơn, nói với bên ngoài” Dực công tử, chờ ta tìm được xe ngựa của mình rồi sẽ cùng ngươi chơi cờ”

“Thật sự? Thật tốt quá.” Thẩm Tử Dực thò đầu vào, kinh hỉ đáp.

Lâm Tiểu Trúc nhướng mi, cảm giác cùng nhau đi đường cũng không phải quá xấu.

Nếu đã quyết định đi chung, Lâm Tiểu Trúc cũng không muốn làm chậm trễ mọi người. Muốn đến trấn kế tiếp cũng phải mất hai canh giờ, nếu còn trì hoãn thì e rằng tới tối mới đến được. Nàng gọi Viên Thập đến, nói cho hắn biết bộ dáng và hình dạng xe ngựa, muốn bọn họ để ý một chút. Viên Thập lập tức phân công tìm kiếm, chốc lát sau đã thấy lão Tôn đánh xe chạy tới.

“A Trúc, làm ta lo muốn chết, nếu không nhìn thấy ngươi, ta đã nghĩ sẽ đến huyện nha đánh trống tìm người ah” lão Tôn nhìn thấy Lâm Tiểu Trúc, thở phào nhẹ nhõm.

“A, không có việc gì, để ngươi đi trước thì ta nhất định sẽ vượt qua được” Lâm Tiểu Trúc vừa nói vừa trả tiền thuê xe la

“A Trúc, đây là...” Lão Tôn thấp giọng chỉ và ba chiếc xe ngựa xa hoa hỏi.

“Đây là xe của chủ nhân ta làm việc trước kia, vừa lúc gặp được bọn họ nên chúng ta cùng nhau lên đường”

“Như vậy thật tốt. Một nữ hài tử,bộ dáng lại xinh đẹp như ngươi mà đi đường một mình thực sự rất nguy hiểm” lão Tôn thoải mái tươi cười.

Xem ra, đi theo mình khiến cho lão nhân gia bị áp lực, Lâm Tiểu Trúc thở dài nói” ngươi đi đi, ta sẽ đi xe ngựa kia, ngươi đi theo đoàn xe là được”

“Dạ, cô nương” lão Tôn nhìn ba chiếc xe kia, không khỏi cung kính hơn với nàng.

Lâm Tiểu Trúc như bỏ được gánh nặng, xốc màn chiếc xe ngựa thứ nhất lên, vừa thấy đã nhướng mi hỏi” Vương gia, sao ngài cũng ở đây?”

Viên Thiên Dã đen mặt nhìn nàng hỏi lại” ta không thể tới sao?”

“Dực công tử nói có thể, vậy thì có thể.” Lâm Tiểu Trúc cười tủm tỉm nói. Nếu muốn cùng đi Nam Việt quốc, vậy thì hòa bình ở chung đi.

Xe ngựa của Thẩm Tử Dực rộng rãi thoải mái, bên trong dường còn có huân hương, như có như không, làm người tam cảm giác rất thoải mái, khoan khoái.

Thẩm Tử Dực rót cho Lâm Tiểu Trúc một ly trà rồi bày bàn cờ ra” đến, chơi cờ đi”

Tỳ nữ cỡi ngựa phía sau vẫn chú ý động tĩnh của Lâm Tiểu Trúc, lúc này nhảy lên xe báo cáo với Dư Ngọc” cô nương, Lâm Tiểu Trúc lên xe của Dực công tử, Vương gia sau khi lên chiếc xe la kia cũng đã lên xe của Dực công tử, hiện bọn họ đang chơi cờ”

Tỳ nữ ngồi bênh cạnh Dư Ngọc vụng trộm liếc chủ tử một cái, hỏi” ai chơi cờ?”

“Là Lâm Tiểu Trúc cùng Dực công tử chơi cờ, Vương gia ở bên xem.”

“Uh, đã biết, đi xuống đi.” Dư Ngọc nói, thấy tỳ nữ kia đã xuống xe, nàng rốt cuộc không nhịn được nữa mà rơi nước mắt.

“tiểu thư, chẳng qua chỉ là một hạ nhân, bộ dạng cũng không đẹp bằng cô nương” tỳ nữ Nhuận Nhi vội vàng khuyên nhủ.

Dư Ngọc vung khăn tay, cả giận” Ngươi biết cái gì? Lúc trước Vương gia vì hạ nhân này mà làm cho cửa tiệm của Hà Văn Thanh phải đóng cửa, nàng chỉ là một hạ nhân, là một tiện nô nhưng không biết làm thế nào mà Vương gia lại đồng ý cho nàng danh hiệu trắc phi”

“Thì tính sao? Tiểu thư là chính phi, nàng ở trước mặt tiểu thư chẳng qua chỉ là thiếp, cho dù Vương gia thích nàng thì đã sao? nếu nàng xuất thân là hạ nhân thì đương nhiên không có núi để dựa vào, cũng chẳng được học hành là bao, luận thủ đoạn, luận tâm cơ, chỉ sợ ngay cả tỳ nữ như chúng ta cũng không bằng. Chúng ta sẽ làm chút chuyện khiến Vương gia biết được nàng ta không thể lên mặt bàn, tự nhiên sẽ không thích nàng nữa, đến lúc đó muốn đánh muốn giết không phải tùy tiểu thư sao?”

“Nhưng Vương gia hắn... ngươi nhìn xem thái độ của hắn đi. Hắn thấy ta như nhìn thấy rắn rết, luô phụng phịu, không thèm liếc mắt nhìn một cái, thậm chí còn xem như không tồn tại. Vừa rồi ngươi cũng thấy đó, Lâm Tiểu Trúc không thèm để ý đến hắn, hắn lại chủ động chạy đến xe nàng ta, còn ở trong đó nói chuyện tới nửa ngày. Lúc này Dực công tử mời Lâm Tiểu Trúc chơi cờ, hắn cũng ở đó. Theo ta thấy, ta đường đường là đích nữ của An Viễn hầu, cần gì phải hạ mình khom lưng nhìn sắc mặt hắn, dù sao hôn sự này cũng do Thái hậu hạ chỉ, chỉ cần ở kinh thành lấy lòng Thái hậu là được, còn sợ hắn kháng chỉ không tuân sao?

“Nhưng phu nhân có nói, đêm đó, Vương gia hắn...” Nhuận Nhi vừa nói tới đây, Dư Ngọc càng khóc dữ hơn, đành chuyển đề tài” nếu tiểu thư đi theo, có lẽ Vương gia sẽ thay đổi chủ ý. Tiểu thư, ở Bắc Yến quốc, ngoại trừ Thái hậu và hoàng hậu, còn có ai tôn quý hơn Dật vương phi đâu? vì vinh quang về sau, bây giờ chịu chút ủy khuất có đáng là gì”

“Có Lâm Tiểu Trúc bên cạnh, Vương gia sao còn nhìn thấy ta”

Nói tới nói lui cũng quay lại đề tài cũ, Nhuận Nhi hít sâu một hơi, khuyên nhủ” được rồi, tiểu thư đừng khóc nữa, lát nữa mắt sưng lên để Vương gia nhìn thấy sẽ không tốt lắm”

Dư Ngọc chậm rãi lau nước mắt, nhìn ra ngoài xe.

“Thực ra có một số việc, không nên để nước tới chân mới nhảy, bây giờ ở cùng một chỗ, một khi có cơ hội, chúng ta sẽ cho Lâm Tiểu Trúc một bài học, làm cho Vương gia thấy rõ bộ mặt thật của nàng” Nhuận Nhi lại hiến kế.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »