Biết Vị Ký

Lượt đọc: 5194 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 252
kiếm nàng dâu.

❊ ❊ ❊

Để thân thể tùy ý chìm xuống, nghe tiếng sào trúc chống thuyền đi xa dần, cho đến khi không còn động tĩnh, Lâm Tiểu Trúc mới buông lỏng tinh thần, vội điều chỉnh thân mình cho máu lưu thông bình thường, cứ như vậy đến khi tay chân không còn cứng ngắc mới dốc hết sức, dùng chân tạo lực mà nhoi lên.

Đến khi trồi lên khỏi mặt nước thì nàng cũng đã tinh bì lực tẫn, ra sức hít thở, có chút cười khổ.

Xuyên qua đến cổ đại, hơn cổ nhân một ngăn văn hóa lịch sử, bản thân lại thông minh lại thêm có chút công phu nên Lâm Tiểu Trúc vẫn luôn nghĩ mình rất có khả năng, chuyện gì cũng có thể giải quyết, mọi việc đều trong tầm tay. Cho nên nàng mới dám một mình mang theo hành lý, mướn một chiếc xe ngựa cùng một lão đầu hơn năm mươi tuổi lên đường. Nhưng vừa ra khỏi kinh thành, ngay tại Ngô trấn nàng đã đụng trúng lưu manh, tuy nàng làm cho phụ tử Lưu gia sợ tới kinh hồn táng đởm nhưng đây không phải do nàng có năng lực mà đều là dựa hơi Viên Thiên Dã, cáo mượn oai hùm. Lúc này chỉ là gặp phải một nhà lừa đảo nàng đã lâm vào tình cảnh chật vật đến mức này, còn suýt chút nữa thì mất mạng, phải giả chết để thoát thân, còn phải chờ Viên Thiên Dã đến cứu nàng. Nếu không nhờ thế lực của Viên Thiên Dã, nàng muốn tìm gia đình lừa đảo kia trong biển người mờ mịt để báo thù là chuyện không thể nào.

Nàng thực sự ngu ngốc, vô năng ah. Rời khỏi sự che chở của Viên Thiên Dã, nàng chẳng là gì cả, rất dễ bị những kẻ mạnh hơn tùy thời dẫm đạp dưới lòng bàn chân.

Lâm Tiểu Trúc lẳng lặng nằm trên mặt nước, đưa mắt nhìn trời, hai hàng lệ tuôn rơi. Nếu sau này nàng và Viên Thiên Dã tiến tới, thậm chí là dắt tay nhau cả đời, nàng hi vọng mình cũng có năng lực như hắn, cùng hắn sóng vai đứng chung một chỗ chứ không phải như hiện giờ, nhỏ bé vô năng phải phụ thuộc vào hắn mới có thể sống sót, phải dựa vào hắn mới được người khác tôn kính.

Thân thể dần dần khôi phục, trở nên linh hoạt. Lâm Tiểu Trúc thu hồi nước mắt, bơi vào bờ. Nàng vẫn nghĩ mình là người bình thường nên chỉ muốn trải qua những ngày bình thường. Nàng thầm nghĩ dựa vào khả năng của mình kiếm ít tiền, trở thành chủ một tửu lâu sau đó gả cho một nam nhân bình thường sống qua ngày. Nhưng sau khi xảy ra chuyện này, nàng phát hiện mình đã sai rồi. Trên đời này người xấu rất nhiều, bọn họ có nhiều mánh khóe lừa bịp lại có võ công cao hơn nàng, thậm chí còn có quyền sinh sát trong tay. Nàng muốn dựa vào năng lực của mình mà bình an từ Bắc Yến đến Nam Việt quốc là không có khả năng. Làm sao có thể bình an mở tửu lâu mà không bị người ghen ghét, hãm hại, lừa gạt...? Một nữ tử bé nhỏ bình thường, nhất định sẽ trải qua cuộc sống rất gian nan...

Cho nên nàng quyết định, nếu nàng không thể thay đổi xuất thân thì tự nàng sẽ hướng về phía trước mà giao tranh, dùng trù nghệ của mình, dùng tất cả những lực lượng có thể mượn được để kiếm thật nhiều tiền. Không có quyền thì nàng sẽ dùng rất nhiều tiền để khiến quan viên làm việc cho nàng; võ công không cao thì dùng cao thủ hàng đầu làm bảo vệ. Nàng muốn dựa vào chính mình để đúng trên đỉnh cao, khiến cho nàng trở thành mặt trời chói sáng chứ không phải là ánh trăng yếu ớt, chỉ có thể dùng nguồn sáng của người khác để soi rọi cho mình.

Nước sông chảy không xiết lắm, bơi một lát, Lâm Tiểu Trúc đã đụng trúng bờ. Nàng túm lấy một nắm cỏ dại, dùng sức rướn nửa người lên, sau đó chậm rãi từng chút một đứng lên, cuối cùng cũng đã lên bờ.

Bắc Yến nhiều đồi núi, Lâm Tiểu Trúc đứng trên bờ, chán nản phát hiện mình đang đứng ở một khe núi, phía trước là triều núi, cũng không biết bên dưới có người ở hay không.

Lâm Tiểu Trúc muốn đi lên sườn núi nhưng cả người đau nhức, gáy bị lão Ngụy dùng sào trúc gõ mạnh bây giờ vẫn còn rất đau, mới vừa nhúc nhích nàng đã thấy trước mặt tối đen, từng đợt gió thu thổi qua làm cho thân thể ướt nhẹp càng thêm lạnh.

Sinh bệnh! Lâm Tiểu Trúc đưa tay sờ trán, nóng như đốt, không khỏi cười khổ. Đầu bị thương, người thì ướt sũng, sau lại dùng quy tức đại pháp làm cho cơ năng cơ thể giảm xuống trong nhay mắt còn ngâm trong nước lâu như vậy, không bệnh mới lạ.

Nhưng cứ đứng yên ngồi chờ cũng không phải chuyện tốt, đâu biết được khi nào Viên Thiên Dã mới tới. Lâm Tiểu Trúc đành phải cố chống đỡ thân thể, vừa đi vừa thở mà đi lên sườn núi, rốt cuộc cũng đã lên được phía trên.

“Cứu mạng.” Thấy bên dưới triền núi là ruộng lúa, cách chân núi không xa có ba người đang gặt lúa, nàng không khỏi mừng rỡ, lập tức hô to.

“Cha, hình như ta nghe có tiếng nữ nhân” một nam nhân chừng ba mươi tuổi nói.

Lão đầu thẳng lưng, thở dốc nói 'Đại Niên, đừng nghĩ tới nữ nhân nữa. Chúng ta cũng định cưới vợ cho ngươi nhưng nương ngươi lại bệnh nặng một thời gian, tiền bạc trong nhà đều cạn sạch, ngay cả tang sự cũng phải mượn của người trong thôn, bây giờ ngươi hai tay không tiền, còn có ai coi trọng ngươi chứ. Oa nhi, nhận mệnh đi, ba gã đàn ông như chúng ta cứ vậy mà sống qua ngày đi”

“Cứu mạng.” Thanh âm nữ nhân từ xa vọng đến

“Cha, thật sự là nữ nhân nha.” Một nam nhân chừng hai mươi tuổi ngẩng đầu nhìn chung quanh, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở sườn núi, chỉ vào đó, kinh hỉ hô lên 'ở đằng kia”

Đại Niên và cha hắn nhìn theo, quả nhiên thấy một nữ tử mặc xiêm y màu tối đang đứng ở đó, có điều khá xa nên không nhìn rõ diện mạo.

“Cha, là nữ nhân, thật là nữ nhân.” Đại Niên hưng phấn hẳn lên” vừa rồi ta nghe nàng kêu cứu mạng”

“Đúng, ta cũng nghe được” Nhị Niên phụ họa.

“Ta đi cứu nàng.” Đại Niên lập tức quăng liềm, chạy về phía sườn núi. Năm kia có nữ nhân chạy nạn đến trong thôn, vừa lúc được lão Côn Giang nhặt được, mang về nhà làm vợ. Chuyện này kích thích Đại Niên rất nhiều, trong nhà không có tiền cho hắn cưới vợ nên cả ngày hắn đều nghĩ cách kiếm cho được một nàng dâu. Hôm nay ông trời không phụ lòng hắn, cuối cùng cũng để hắn nhặt được.

Nhị Niên do dự một lát, cũng muốn chạy theo nhưng bị cha hắn kéo lại, trấn an” Nhị Niên à, để cho ca ca ngươi đi đi. Nếu hắn thực sự kiếm được nàng dâu, đợi khi chúng ta có tiền thì tới lượt ngươi. Nếu chuyện ca ca ngươi chưa được giải quyết thì cũng không tới lượt ngươi cưới vợ đâu”

Nhị Niên đành phải cúi đầu, cặm cụi làm việc.

Đại Niên chạy lên trên sườn núi thì thấy một cô nương chừng mười lăm, mười sáu tuổi, tuy sắc mặt tái nhợt nhưng hai mắt to tròn, lông mi thật dài, mũi cao thẳng, đôi môi no đủ, làn da tuyết trắng, so với các tiểu nương tử trong thôn thì nàng như tiên nữ hạ phàm. Quần áo ướt sũng dính sát vào người làm nổi bật đường cong cơ thể, bộ ngực đầy đặn như muốn phá vỡ quần áo khiến người ta miệng đắng lưỡi khô.

Đại Niên nuốt nước miếng cái ực, một cổ xao động khác thường trong thân thể khiến cho toàn thân hắn nóng lên.

“Vị đại cao này, ta gặp cướp, trốn dưới sông lên đến đây. Ngươi có thể cứu ta được không? đợi người nhà ta đến sẽ báo đáp ngươi”. Lâm Tiểu Trúc cảm thấy đầu ngày càng đau, ánh mắt cũng trở nên mơ hồ. Nàng gắt gao nắm chặt cây cỏ bên cạnh, cố không để mình ngã xuống, cắn răng nói rõ.

“Cô, cô nương... ta cõng ngươi tới nhà chúng ta” Đại Niên thấy vậy, lắp bắp nói.

“Được, cảm ơn đại ca” Lâm Tiểu Trúc lễ phép mỉm cười.

Nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của nàng, Đại Niên trở nên ngây dại nhìn Lâm Tiểu Trúc không chớp mắt, dục vọng dâng trào trong cơ thể.

Lâm Tiểu Trúc lúc này đã không thể chống đỡ nổi, nhưng đã có kinh nghiệm vừa rồi nhắc nhở nàng không phải nông dân nào cũng chất phác, vị đại ca trước mắt này chưa chắc đã tin được. Nàng vươn tay, dùng sức đấm vào chân mình” nhà ta của ta ở Dương Lâm trấn, ở đó có nhà giàu họ Lý, chắc ngươi biết chứ? Nhà của Lý gia chúng ta còn to hơn ruộng của các ngươi, cha ta là huyện lệnh của Dịch Châu thành. Hắn có nhiều thủ hạ làm bộ khoái rất có năng lực, chắc chốc lát nữa sẽ tìm tới đây. Người hại ta nhất định sẽ bị cha ta bắt bỏ tù, còn...” nàng đưa tay ngang cổ 'chém đầu, giết cả nhà hắn”

Đại Niên là một hán tử không có kiến thức, đi xa nhất cũng chỉ là tới thôn bên cạnh nhưng hắn vẫn biết gần đây có một nơi gọi là Dương Lâm trấn, huyện lệnh cũng là vị quan lớn nhất mà hắn biết. Năm trước bộ khoái đến thôn bắt phạm nhân vẫn luôn làm hắn thấy sợ hãi, cho nên nghe Lâm Tiểu Trúc nói vậy, hắn cũng bị dọa không ít.

Hắn nhìn chung quanh thấy không có ai, lại quay đầu nhìn về phía ruộng nhà mình, thấy nhị đệ đang nhìn về phía bên này. Hắn quay lại ngồi xổm xuống” cô nương, ngươi bị bệnh, ta cõng ngươi về nhà ta nghỉ một lát. Yên tâm, ta sẽ không hại ngươi”

“Cảm ơn” Lâm Tiểu Trúc nhúc nhích cánh tay đang nắm bụi cỏ, để lại một dấu hiệu kỳ lạ rồi mới ngã xuống lưng của Đại Niên.

Thân thể mềm mại mang theo mùi hương đặc trưng của nữ nhân gắt gao dán chặt trên lưng Đại Niên, khiến cho dục vọng vừa được hắn cố gắng khống chế lại như lửa cháy lan trên đồng cỏ khô.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang