Biết Vị Ký

Lượt đọc: 5405 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 249
vịt nướng.

❊ ❊ ❊

Người Trung Quốc có một phát minh vĩ đại với món vịt nướng đó chính là không mổ bụng con vịt mà chỉ moi một cái lỗ nhỏ, lấy hết nội tạng ra, rót nước sôi vào để làm sạch, sau đó dùng phương pháp bơm hơi mà thổi căng con vịt lên rồi đặt lên lửa nướng. Phương pháp này hay ở chỗ thịt vịt không bị mất nước, hơn nữa khi bơm căng bụng vịt thì da của nó sẽ bị căng lên chứ không chùng, như miếng da sẽ trở nên xốp giòn, đây cũng là bộ phận ăn ngon nhất của món vịt nướng.

Nhưng Lâm Tiểu Trúc không nghĩ sẽ chia sẻ bí quyết này với Triệu gia, ngay cả dùng lá cái quấn thịt vịt chấm với tương ngọt để dùng nàng cũng không nhắc tới. Nhiệm vụ của nàng chỉ là làm sao cho món vịt nướng ngon hơn của Ngũ đầu bếp là được. Cho nên trong lúc chờ lò nóng, nàng cho một ít chao, đậu cà vỏ tương, tiêu, hành, gừng, đinh hương, quế thượng đẳng cùng một số hương liệu nhồi vào bụng vịt, thấy nhiệt độ đã thích hợp liền tắt lửa, bỏ con vịt vào rồi đóng cửa lò lại.

Đợi một lát, thấy thời gian không sai biệt lắm, nàng mở cửa lò, lấy con vịt ra, lôi hết đồ trong bụng vịt ra, sau đó đặt con vịt lên khay đi đến phòng bếp nhỏ.

“Lâm cô nương, con vịt làm xong rồi sao?” thấy Lâm Tiểu Trúc đi vào, Triệu lão bản và Dư chưởng quỹ vội đứng lên hỏi

“Mọi người chờ một lát”. Lâm Tiểu Trúc đặt khay xuống, cầm một con dao nhỏ sắc bén, vung tay loang loáng, chốc lát sau con vịt đã được cắt thành từng miếng nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng cũ. Khi đó nàng mới nói” mời mọi người nếm thử”

“Lâm cô nương quả là thần kỹ.” Triệu lão bản nhìn con vịt vẫn y như cũ, vô cùng tán thưởng, quay đầu nói” Tiểu An, nhìn cho kỹ nha, phải dụng tâm học tập Lâm đầu bếp đó”

Lâm Tiểu Trúc khoát tay” Triệu lão bản, ta không nhận đồ đệ, không dạy đao công”

“Được, được” Triệu lão bản xấu hổ gật đầu

“Lão bản, mau nếm thử.” Dư chưởng quỹ không chờ được chữa nhưng Triệu lão bản chưa chịu động thủ, hắn chỉ có thể chờ.

Triệu lão bả liền cầm đũa gắp một miếng vịt đỏ au có cả da và thịt cho vào miệng

“Thế nào?” Dư chưởng quỹ mở to mắt đầy chờ mong nhìn hắn

Triệu lão bản chậm rãi nhai nuốt, miếng da xốp giòn đến tạo tiếng vang nhỏ trong miệng, nước thịt thơm ngọt thấm vào tận chân răng, miếng thịt vừa thơm vừa mềm, cảm giác ngon ngọt tràn ngập khắp khoang miệng.

“Da xốp giòn, chất thịt tươi mới nhiều nước, hương vị thơm ngát, ngon, rất ngon”. Triệu lão bản không tiếc lời tán thưởng, thấy ai nấy đều nhìn hắn mà không động đũa, vội nói” mời, mời các vị nếm thử”

Dư chương quỹ vội cầm đũa gắp một miếng thịt vịt để vào miệng, Tiểu An cũng bất chấp lễ nghĩa, vội gắp một miếng.

Thẩm Tử Dực và Viên Thiên Dã lại rất tin vào trù nghệ của Lâm Tiểu Trúc nên không có nôn nóng, đợi mọi người gắp xong mới bắt đầu động đũa.

Buông đũa, Thẩm Tử Dực quay đầu nhìn Viên Thiên Dã” có một việc ta rất thắc mắc”

“Chuyện gì?”

“Ta không biết sư phụ dạy trù nghệ cho Lâm Tiểu Trúc có bao nhiêu lợi hại, tính toán thì cho dù nàng học trù nghệ từ lúc cầm được cái đao thì bất quá cũng chỉ học được năm, sáu năm mà thôi. Rốt cuộc là sư phụ lợi hại cỡ nào mới có thể dạy ra đồ đệ xuất sắc như vậy?”

Viên Thiên Dã nhìn hắn” ngươi không nghe câu trò giỏi hơn thầy sao?”

Thẩm Tử Dực gật đầu, vỗ vỗ vai hắn” ta thật hâm mộ ngươi có thể gặp gỡ nàng trước nhưng mà ngươi hãy chờ đó, ta sẽ không buông tay”

Viên Thiên Dã nhìn Lâm Tiểu Trúc đang nói chuyện với Triệu lão bản và Dư chưởng quỹ, thở dài một hơi

“Lâm cô nương, ta muốn mua cách chế biến món vịt này, ngươi ra giá đi” Triệu lão bản đi thẳng vào vấn đề

Lâm Tiểu Trúc còn thẳng hơn hắn, xòe tay nói” tám trăm lượng, không trả giá”

Triệu lão bản và Dư chưởng quỹ như hút một ngụm khí lạnh, giá này quá cao ah, bọn họ cứ nghĩ chỉ cần trả năm trăm lượng là được rồi.

“Lâm cô nương, ngươi nói như vậy, không có thành ý a!” Triệu lão bản phe phẩy đầu.

“Triệu lão bản đã nói vậy thì không còn ý nghĩa gì nữa” Lâm Tiểu Trúc đứng lên” ngươi tính toán chi phí ăn ở hai ngày qua đi, nếu không thỏa thuận được giá thì chúng ta cũng ngại tiếp tục ở lại đây”

Tuy bếp lò đặt trong phòng bếp nhỏ nhưng cách chế biến món vịt nướng, phối chế hương liệu, thời gian nướng... không thể trong một chốc một lát mà tìm hiểu được. Hơn nữa Triệu lão bản và Dư chưởng quỹ đã không chịu đựng nổi sự bá đạo của Ngũ đầu bếp, cho nên trả tám trăm lượng bạc, bọn họ sẽ thấy đau lòng nhưng chắc chắn sẽ không chịu bỏ lỡ cơ hội lần này.

Thấy Lâm Tiểu Trúc bộ dáng không thương lượng như vậy, Triệu lão bản thực sự rất bất đắc dĩ. Hắn có biết chuyện ở Lý gia, hắn cũng biết Viên Thiên Dã đã kiếm được năm mươi lượng bạc. Bây giờ ba người bọn họ không phải lo ăn lo mặc, càng không sợ phải chịu cảnh màn trời chiếu đất như hôm qua.

Nghĩ đến đây, Triệu lão bản đành thay đổi thái độ, chậm rãi nói” Lâm cô nương, ngươi cũng biết thôn trấn chúng ta nhỏ, ít người tới ăn cơm. Năm vừa qua ta cũng không kiếm được bao nhiêu, tám trăm lượng bạc thực sự là không trả nổi. Một giá một: năm trăm lượng. Nếu ngươi đồng ý, ta ứng trước hai trăm lượng cho ngươi, phần còn lại chờ Tiểu An học xong, Dư chưởng quỹ sẽ trả tiếp”

“Ngươi chỉ bán món vịt nướng này ở tửu lâu hay trong Dương Lâm trấn thì rất hạn chế, ngươi có thể tuyển hai người đến học món này. Học xong, cho người đến các thành trấn lớn mở tiệm bán độc quyền món vịt nướng, cũng chỉ bán món này thôi. Món này hương vị tuyệt hảo mà giá lại không cao, dù là phú hộ quyền quý hay dân chúng bình dân đều có thể dùng được. Cứ như vậy, ngươi tính xem một năm một căn tiệm sẽ kiếm được bao nhiêu tiền? nếu ngươi mở mười căn tiệm thì lại là bao nhiêu?” Lâm Tiểu Trúc dự tính.

Triệu lão bản ngẫm nghĩ, suy tính, càng nghĩ càng thấy cách này rất tốt. Tiền vốn bỏ ra ít, cũng không cần nhiều nhân công lại có thể thu được lợi tức tức thì, nếu có thể hợp tác cùng các tửu lâu lớn thì một ngày bán không được tám trăm cũng được một ngàn con vịt ah. Làm phép tính sơ sơ cũng thấy một căn tiệm như vậy kiếm được nhiều tiền hơn tửu lâu ở Dương Lâm trấn nhiều. Nếu mở mấy căn liên tục thì đại phát tài rồi.

Thấy Triệu lão bản trầm ngâm không lên tiếng, Lâm Tiểu Trúc lại nói” nếu không phải lúc này qua sông bị lật thuyền làm cho trong túi không còn một xu thì ta cũng không bán cách chế biến món vịt này đâu. Món ăn đẻ ra tiền như vậy, ta còn tính dùng để tự mình mở tiệm nha, đến lúc đó đừng nói là tám trăm lượng, tám ngàn, tám vạn cũng kiếm được dễ dàng nha”

Lâm Tiểu Trúc nói rất có lý, Triệu lão bản không do dự nữa” được, tám trăm thì tám trăm, ta ứng trước hai trăm, chờ sau khi Tiểu An học xong, ta sẽ giao phần còn lại cho ngươi nhưng ta có một yêu cầu, ngươi đã bán cách chế biến món vịt này cho ta thì không được bán cho người khác nữa”

“Quyết định vậy đi. Triệu lão bản là người uy tín, cũng không nhân lúc ta đã xây xong bếp lò màđuổi chúng ta đi, còn mua thực đơn của ta đủ thấy là người nhân nghĩa. Mà Lâm Tiểu Trúc ta tuy làn ữ nhân nhưng cũng không phải là người thấy tiền quên nghĩa. Ở trước mặt mọi người, Lâm Tiểu Trúc ta xin thể chỉ bán cách chế biến món vịt này cho một mình Triệu lão bản mà thôi”

Nghe Lâm Tiểu Trúc nói vậy, Triệu lão bản đứng lên, chắp tay nói” đa tạ cô nương”

Lâm Tiểu Trúc cũng vội vàng hoàn lễ.

Chuyện mua bán đã bàn xong, tuy số tiền bỏ ra nhiều hơn dự tính nhưng Triệu lão bản lại rất cao hứng, phân phó Dư chưởng quỹ” ngươi và Lâm cô nương ký hiệp ước đi, rồi đưa hai trăm lượng bạc cho nàng”, lại hỏi” Lâm cô nương, ngươi xem khi nào sẽ bắt đầu dạy bọn họ cách chế biến?”

“Hôm nay đi”

“Được, vậy ta sẽ chọn thêm hai người thỏa đáng cùng với Tiểu An theo học ngươi cách làm vịt nướng”. Triệu lão bản vội vã đứng lên, nói với Dư chưởng quỹ” hôm nay ngươi không cần về tửu lâu, ở lại đây hỗ trợ đi, Lâm cô nương cần cái gì thì ngươi sai người đi mua”

“Dạ” Dư chưởng quỹ gật đầu

Lúc này Viên Thiên Dã lại lên tiếng” Triệu lão bản chậm đã, tuy ngươi và Lâm cô nương đã bàn xong chuyện làm ăn, nhưng ta vẫn còn chút thắc mắc, muốn thỉnh giáo Triệu lão bản”

Triệu lão bản nghe vậy, cảm thấy căng thẳng, vội hỏi” chuyện gì? mời Viên công tử cứ nói”

Viên Thiên Dã cầm ly trà lên, thong dong nhấp một ngụm mới chậm rãi nói” tối hôm qua và Lâm cô nương ở trong sân nói mấy câu, nha hoàn nhà ngươi đã mắng nàng không biết liêm sỉ, quyến rũ nam nhân. Ta không biết Dương Lâm trấn có phong tục như vậy hay đây là gia quy nhà Triệu lão bản? nếu chỗ các ngươi có phong tục nam nữ không được nói chuyện riêng, nếu không thì là không biết liêm sỉ thì ta không thể đáp ứng để Lâm cô nương dạy trù nghệ cho đám người Tiểu An. Bởi vì bọn họ cũng là nam nhân, làm vậy sẽ ảnh hưởng khuê dự của Lâm cô nương,nếu là thế thì có bao nhiêu bạc cũng không bù được”

Triệu lão bản ngẩn người, chưa kịp có phản ứng, Thẩm Tử Dực đã phẫn nộ lên tiếng” lớn mật, tiện nô nào dám buông lời xằng bậy như vậy?” sau đó quay sang Triệu lão bản, lạnh lùng nói” ta thấy Triệu lão bản là người phân rõ phải trái, không ngờ lại dạy hạ nhân vô lễ như thế. Người như thế, Lâm Tiểu Trúc ngươi còn bán thực đơn cho hắn sao? mau thu thập hành lý rời khỏi đây đi

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »