Biết Vị Ký

Lượt đọc: 5344 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 261
trứng kiến.

❊ ❊ ❊

Bên kia, Lâm Tiểu Trúc đang giải thích cùng đám Viên Nhịn” có nhiều cách để phân biệt, tỷ như căn cứ phương hướng của những cây trúc già để phán đoán, hoặc nhìn xem dưới gốc trúc có đất mùn hoặc là cái khe, dậm chân lên thấy xốp thì bên dưới sẽ có măng mùa đông”

Tiêu Tiêu nghe vậy, làm theo lời Lâm Tiểu Trúc, chỉ tay vào một chỗ nói” vậy Lâm cô nương xem ở đây có măng hay không?”

Lâm Tiểu Trúc nhìn theo tay nàng, cười nói 'có hay không, thử là biết mà”

“Tiêu Nghĩa Duyên, mau đến đào chỗ đất này lên cho bản công chúa” Tiêu Tiêu liền la lớn. Thị vệ Tây Lăng quốc lập tức tiến lên, làm theo cách của Viên Nhị, dùng cành cây đào đất, nhưng đào thật lâu, lấy hết bùn đất chung quang ra vẫn không thấy mụt măng nào.

Tiêu Tiêu không phục, liếc mắt nhìn Lâm Tiểu Trúc rồi nhìn chung quanh, chỉ vào chỗ khác nói” nơi này, đào đi”

Lúc này đám người Viên Nhị dưới sự chỉ huy của Lâm Tiểu Trúc đã đào được tám, chín mụt măng. Lâm Tiểu Trúc thấy cũng đã đủ, đang tính kêu Viên Thập mang về làm thức ăn thì nghe Tiêu Tiêu la lên” nhìn xem, kia là cái gì?”

Tuy mới gặp nhau nhưng Lâm Tiểu Trúc biết được Tiêu Tiêu động chút là gào lên, ngẩng đầu nhìn thoáng qua, ánh mắt lập tức như ngừng lại trên chạc cây. Nàng bất chấp tất cả, kéo tay áo Viên Nhị nói” Viên Nhịn ngươi có thể giúp ta lấy cái trên cây kia xuống không? nhưng phải cẩn thận, coi chừng bị kiến cắn”

“Con kiến? Ngươi nói ở trong đó có kiến? »Viên Nhịn chỉ vào cái vật như túi tiền treo trên cây tò mò hỏi

“Có lẽ vậy” Lâm Tiểu Trúc gật đầu, đi lên trước, cẩn thận nhìn” đây là tổ kiến”

“Tổ kiến?” Tiêu Tiêu nghe vậy, không hứng thú lắm, quay đầu tiếp tục tìm măng. Vừa rồi nàng đã chỉ huy Tiêu Nghĩa Duyên tìm được hai mụt măng, đang rất cao hứng.

“Ngươi muốn thứ này làm gì?” Viên Nhị cau mày hỏi.

“Ngươi không biết chứ gì? loại kiến này gọi là kiến vàng, trứng của nó to như đầu đũa, rất ngon” Lâm Tiểu Trúc nói” không biết chế biến xong, các ngươi có dám ăn hay không”

“Thật sự?” Viên Nhị cũng là người thích ăn uống, nghe vậy hai mắt sáng lên” ta cái gì cũng dám ăn” nói xong đi đến cạnh cái cây”

“Ngươi đợi chút, ta tìm một thứ” Lâm Tiểu Trúc ngăn hắn lại, sau đó xoau người lục lọi trong ngoại bào, chốc lát sau đã đưa cho hắn một cái áo cũ” ngươi cấm lấy, dùng nó quấn quanh tổ kiến, phải thật nhanh, sau đó cắt đứt chỗ tiếp nối nha”

Lâm Tiểu Trúc làm việc luôn cẩn thận, Viên Nhị gần như luôn nghe lời nàng, chiếu theo nàng phân phó, cẩn thận trèo lên cây, dùng áo bao tổ kiến lại, nhanh chóng cắt đứt phần tiếp nối với nhánh cây, tổ kiến nhanh chóng rớt xuống.

Động tĩnh bên này không chỉ thu hút sự chú ý của Tiêu Tiêu mà còn kinh động tới ba người Viên Thiên Dã đang đứng nói chuyện bên rừng trúc. Bọn họ đi tới, nhìn bao quần áo hỏi” đây là cái gì?”

“A, thứ tốt.” Lâm Tiểu Trúc chỉ cười, không có ý giải thích, lại bảo Viên Nhị dùng nhánh cây móc bịch quần áo” đi đến bên suối đi”

Lâm Tiểu Trúc không giải thích, Viên Nhị đương nhiên không dám lắm lời, mang bọc quần áo đến con suối bên cạnh.

Sở dĩ bọn họ dừng lại ở đây vì nơi này có con suối nhỏ, nước suối chảy từ trên núi xuống, ở chỗ trũng tạo thành một hồ nước nhỏ. Lâm Tiểu Trúc tìm một chỗ thích hợp rồi nói” ném cái đó vào hồ nước, rồi dùng nhánh cây kéo quần áo ra”

Viên Nhị theo lời mà làm.

“A, con kiến, thật nhiều con kiến!” Tiêu Tiêu tò mò đi theo, thấy vậy la lớn.

Hàng ngàn con kiến đang quay cuồng, giãy dụa trên mặt nước rồi bị cuốn trôi. Qua một nén nhang, không nhìn thấy xác kiến trên mặt nước nữa, Lâm Tiểu Trúc mới đi về phía hồ nước, do dự một lát, quay đầu liếc Viên Thiên Dã một cái rồi nhẹ giọng nói với Viên Nhị” Viên Nhị đại ca, phiền ngươi vớt cái túi lia lên”

Nàng làm việc không muốn phiền toái tới người khác, nếu không phải do có mặt huynh muội Tiêu gia, sợ làm mất thể diện của Viên Thiên Dã, nàng đã cởi giày lội xuống nước mà vớt cái túi kia.

Viên Nhị hiểu cố kỵ của nàng, hơn nữa từ lúc Viên Thiên Dã yêu cầu bọn họ gọi Lâm Tiểu Trúc là Lâm cô nương, hắn đã xem nàng là chủ mẫu tương lai, đương nhiên sẽ không để Lâm Tiểu Trúc lâm vào khó xử hay nguy hiểm. Lập tức làm theo lời Lâm Tiểu Trúc phân phó, nhưng hắn cũng không xuống nước mà dùng cành cây móc cái túi kia rồi kéo vào, đưa đến trước mặt Lâm Tiểu Trúc.

“Dùng dao cắt ra đi” Lâm Tiểu Trúc lại nói.

Viên Nhị lấy đao, cắt cái túi ra, nhìn thấy bên trong, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Lâm Tiểu Trúc, sau đó tránh sang một bên để nàng nhìn cho rõ.

Lâm Tiểu Trúc tiến lên nhìn thấy bên trong đều là những quả trứng tròn trắng như bạch ngọc.

“Bên trong có cái gì?” Tiêu Tiêu cũng tiến lên, thò đầu xem thử, vừa nhìn thấy đã kinh hô” ah, thật đẹp mắt” rồi tò mò hỏi Lâm Tiểu Trúc” rốt cuộc đó là cái gì?”

“Trứng kiến” Lâm Tiểu Trúc vừa trả lời vừa xoay người bước đi. Nàng nhớ mình có một túi vải bố thô dùng để đựng đồ gia vị, lúc này có thể dùng làm cái sàng. Quay vào trong xe lấy ra, lại dùng ống trúc lấy trứng kiến đặt vào túi vải, sau đó để vào hồ nước mà rửa sạch nhớt, lát sau trong túi vải chỉ còn lại những cái trứng kiến no tròn sạch sẽ.

Trong lúc Lâm Tiểu Trúc quay về xe lấy túi vải, ba người Viên Thiên Dã cũng đã tiến lên nhìn mấy cái trứng kiến, lúc này nhìn thấy Lâm Tiểu Trúc làm vậy, Viên Thiên Dã không khỏi nhăn mi hỏi” Tiểu Trúc, ngươi muốn dùng trứng kiến làm thức ăn hả? mấy thứ này có thể ăn sao? Có nhiều con kiến có độc nha”

Lâm Tiểu Trúc nhìn túi vải trong tay, có chút do dự.

Kiếp trước nàng du lịch đến Việt Nam, từng thấy có dân tộc thiểu số dùng trứng kiến để ăn, có thể nói là thiên hạ mỹ vị, vì vậy nàng vẫn nhớ mãi không quên, Vì thế hôm nay vừa thấy đã vui mừng, không ngại khó khăn mà lấy xuống, tính làm một món ngon. Nàng tin, dựa vào trí nhớ cảu nàng thì tổ kiến vừa rồi chính là kiến vàng, trứng kiến này cũng y chang trứng kiến nàng đã thấy ở kiếp trước.

Nhưng bốn vị đại gia ở đây, không phải thái tử, hoàng tử thì là vương gia, công chúa, nếu có người ăn vào bị làm sao, nàng sẽ không gánh nổi tội danh. Có nên làm tiếp món trứng kiến hay không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »