Năm xưa phong trào làm Điểm Tâm ở Cầu Huyền nở rộ, nổi đình nổi đám, nhưng người khởi xướng phong trào này lại chính là Tào Quế Hương, vợ của Trương Chử. Những món Điểm Tâm khiến giới thương gia giàu có đổ xô đi mua, không tiếc bỏ giá cao để đặt những hộp quà Điểm Tâm cao cấp, tất tần tật đều do một tay Tào Quế Hương làm ra.
Cái mác "bộ khuôn Điểm Tâm mà Tào Quế Hương hay dùng", cũng là do Trương Chử tung tin đồn ra ngoài để kiếm chác chút tiền bán khuôn.
Mục đích của hai vợ chồng họ chỉ có một: Cày tiền mua nhà.
Mua nhà trên thành phố. Khi đó Trương Chử và Tào Quế Hương cảm thấy chất lượng giáo dục ở huyện chưa đủ tốt, muốn dọn lên thành phố để con cái được học hành đàng hoàng hơn, thế nên mới có vụ trào lưu Điểm Tâm sau này.
Còn về việc giá khuôn đúc cũng vì thế mà nước lên thuyền lên, Trương Mộc Tượng nhờ tay nghề xịn sò nên bán được giá cắt cổ, tất cả đều là do lăng xê mà ra.
Đương nhiên, tay nghề của Trương Mộc Tượng giỏi là sự thật.
Khuôn do ông ấy đục đẽo không có vấn đề gì, xài ngon ơ cũng là sự thật.
Nhưng khuôn thường thì ai cũng dùng được, chứ mấy bộ chủ đề Tây Du Ký hay Mười Hai Con Giáp thì thợ làm Điểm Tâm bình thường căn bản không xài nổi. Khổ nỗi mấy bộ khuôn này mới bán được giá cao, Trương Chử vì muốn kiếm tiền nhanh nên đã nhắm mắt làm ngơ, giấu nhẹm chuyện mấy bộ khuôn này mua về phải có trình độ mới dùng được. Ông ấy chỉ khuyên vài câu khi gặp phải mấy gã "khách sộp" quá ngây thơ, rồi lại tiếp tục nhét tiền vào túi.
Tần Tòng Văn, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là một trong những tên "khách sộp" ngây thơ nhất năm đó.
"Tiểu Tần à, chuyện năm đó đúng là ông làm không đúng. Chuyện này chẳng liên quan gì đến vợ ông đâu, chủ yếu là do ông làm ăn không tử tế."
"Bây giờ cháu đã là sư phụ Điểm Tâm rồi, nếu cháu cần, mấy bộ khuôn đơn giản ông có thể đục miễn phí cho cháu vài bộ.”
"Mấy kiểu dáng bọn trẻ con thích bây giờ ông đều làm được tuốt, nào là heo Peppa, Pikachu, Doraemon, Hello Kitty, Teletubbies, đều không thành vấn đề."
"Cùng lắm thì hôm nào nhà cháu rảnh rỗi ghé nhà ông dùng bữa, vợ ông sẽ đích thân vào bếp làm một bữa ra trò cho cháu, coi như là tạ lỗi với nhà cháu nhé."
Trương Chử ngậm ngùi sám hối.
Tần Hoài nghe vậy hai mắt sáng rực: "Nói vậy là, năm xưa người dùng bộ khuôn Mười Hai Con Giáp và Tây Du Ký làm Điểm Tâm chính là bà Tào ạ?"
Trương Chử gật đầu: "Đúng thế, mấy món Điểm Tâm đó giá cao lắm, nếu nặn hoàn toàn bằng tay thì cực kỳ tốn công. Dùng khuôn tuy không thể ra hình ngay lập tức, nhưng đảm bảo được chất lượng, lại đẩy nhanh tiến độ."
"Thế tức là mấy bộ khuôn đó vẫn dùng được, ít nhất thì bà Tào biết cách dùng." Ánh mắt Tần Hoài càng sáng rực rỡ hơn.
Suốt bao năm qua, bộ khuôn Tây Du Ký của Tần Tòng Văn có thể nói là mới tới 99%, cơ bản chưa đụng đến bao giờ. Tần Hoài cũng chưa từng xài thử, vì thực ra hắn chẳng biết mấy cái khuôn phức tạp đó phải dùng thế nào.
"Đương nhiên là dùng được chứ, ông cũng đâu đến mức vì tiền mà bán khuôn lỗi. Có điều mấy bộ này độ khó quá cao đối với đầu bếp bình thường, không giống như khuôn thường ấn một cái là xong, loại này ấn xong còn phải tự tay tạo hình lại nữa."
"Ông còn làm được mẫu nào khác nữa không ạ?"
Trương Chử: ?
Trọng tâm câu chuyện của vị Tần sư phụ này sao lại kỳ cục thế nhỉ?
"Biết... biết làm một vài mẫu." Tần Hoài làm cho Trương Chử đơ người luôn.
"Thế thì tuyệt quá!" Tần Hoài mừng rỡ ra mặt: "Ông Trương ơi, ông cháu mình kết bạn WeChat đi."
"Đến lúc đó chắc phải phiền bà Tào chỉ cháu cách dùng bộ khuôn Tây Du Ký qua WeChat, rồi ông đục thêm cho cháu vài bộ có độ khó tương đương nhé, hiện tại cháu đang rất cần mấy bộ khuôn này để luyện kỹ thuật tay."
Mấy bộ khuôn này đích thị là công cụ tuyệt vời để cày kỹ thuật tay đây mà.
Chúng có thể biến những món Điểm Tâm cực kỳ phức tạp trở nên đơn giản hơn, nhưng đồng thời cũng không hẳn là quá dễ dàng, cực kỳ phù hợp với trình độ hiện tại của Tần Hoài.
Vậy ra nãy giờ ông sám hối công cốc à?
Cái cậu Tiểu Tần này sao lại cứng đầu thế nhỉ? Y hệt ông bố năm xưa.
Trương Chử thầm nghĩ, lúc nãy vừa sám hối ông đã nhớ ra Tần Tòng Văn là ai rồi.
Năm xưa ông cũng từng khuyên Tần Tòng Văn, bóng gió nhắc nhở bộ Tây Du Ký khó xài lắm, lại còn đắt đỏ không đáng tiền, ai đè Tần Tòng Văn bỏ ngoài tai, cứ nằng nặc đòi mua bộ đắt nhất.
"Tiểu Tần à, cái khuôn này đòi hỏi tay nghề đầu bếp..."
"Ông Trương ơi, nhà mình chưa ăn trưa đúng không ạ?" Tần Hoài ngắt lời Trương Chử.
Trương Chử: ? Cậu ta mất trí nhớ à? Hình như câu đầu tiên Tần Hoài nói cũng là câu này mà?
"Chưa." Trương Chử đáp.
"Vậy mọi người ăn chút Điểm Tâm lót dạ trước đi ạ." Tần Hoài dẫn Trương Chử quay lại cửa bếp, lúc này người nhà họ Trương đã bắt đầu ăn rồi.
Ăn như hổ đói.
Trương Chử sững sờ, không phải ông tự cao, nhưng người nhà ông rất hiếm khi ăn uống kiểu này ở bên ngoài.
Cơm nhà nấu đã đủ ngon rồi, bình thường họ chỉ ăn kiểu này khi ở nhà thôi.
Cậu cháu nội Trương Chi Uẩn của Trương Chử ăn khoa trương nhất, bưng cái bát to tổ chảng ngồi cạnh Tần Lạc, mặt sắp cắm hẳn vào bát, thế mà vẫn không quên gào tướng lên:
"Bánh trôi anh cậu nấu ngon thật đấy, chỉ kém bà tớ làm một tẹo thôi!”
"Nói bậy, anh tớ làm chắc chắn ngon hơn bà cậu làm!" Tần Lạc gân cổ lên cãi lại với âm lượng to hơn.
"Bà tớ làm ngon hơn!"
"Anh tớ làm ngon hơn!"
"Bà tớ nấu ăn ngon hơn đứt tất cả các nhà hàng bên ngoài!"
"Anh tớ nấu cũng ngon hơn tất cả các nhà hàng bên ngoài!”
LVQ8371