"Mặc dù bà có sư phụ, nhưng lại chăng có đồ đệ. Không phải bà cố ý giấu không nói cho cháu biết phải ngâm bao lâu đâu, mà là bà thật sự không biết áp dựng phương pháp này vào làm Bạch Án Điểm Tâm thì cụ thể sẽ ra sao.”
"Bà chưa từng dạy đồ đệ, cũng chẳng biết nên dạy thế nào, chỉ đành để tự cháu thử rồi bà đứng cạnh xem thôi."
Tần Hoài đỡ lấy cái chậu: "Bà hướng dẫn như vậy là quá tuyệt vời rồi ạ."
Thông qua màn biểu diễn đao công vừa rồi, trong thâm tâm Tần Hoài đã khẳng định chắc nịch trình độ nấu nướng của Tào Quế Hương có khi còn cao hơn cả Hoàng Thắng Lợi.
Hoàng Thắng Lợi tuyệt đối không thể nào vừa thong thả buôn dưa lê, vừa nghe mô tả mập mờ mà lại có thể băm ra được phần nhân thịt cực kỳ phù hợp với món Điểm Tâm mà ông ấy chưa từng làm bao giờ.
Tần Hoài dán mắt vào phần nhân thịt trong chậu, chỉ cảm thấy như đang chiêm ngưỡng chân ái của đời mình vậy!
Anh em ai hiểu cho cảm giác này không, hắn vừa nãy dường như đã trúng tiếng sét ái tình với một chậu nhân thịt mất rồi.
Chậu nhân thịt đẹp làm sao, màu sắc bắt mắt cỡ nào, đao công tinh tế biết bao, thớ thịt mới hoàn hảo làm sao.
Ai mà ngờ được một bà lão trông có vẻ mũm mĩm, bình thường như thế, lại sở hữu đao công xuất sắc đến vậy.
Đao công này chắc chắn phải đạt cấp Đại Sư!
Không đúng, thậm chí có khi còn vượt cả cấp Đại Sư, chỉ là do Tần Hoài quá phèn nên chăng biết trên cấp Đại Sư là cái cảnh giới gì thôi.
Tần Hoài làm theo lời Tào Quế Hương, chia nhân thịt thành vài phần rồi bắt đầu ngâm nước tinh bột.
Ngâm nước tinh bột là một khái niệm rất mơ hồ.
Ban đầu Tần Hoài cứ tưởng Tào Quế Hương nói ngâm nước tinh bột là ngoài việc ngâm ra thì còn kèm theo thủ pháp nào khác nữa, ví dụ như nhào nặn nhân thịt trong nước tinh bột để thịt hấp thụ tối đa lượng nước chẳng hạn.
Ai dè chẳng có thủ pháp gì sất, chỉ thuần túy là ngâm mà thôi.
Cứ thế để nhân thịt tắm mình trong nước tỉnh bột.
Để cho cẩn thận, Tần Hoài ngâm thử phần đầu tiên trong 5 phút xem hiệu quả ra sao.
Sau đó thì... chẳng thấy có tác dụng gì sất.
Tần Hoài ngoái lại nhìn Tào Quế Hương, thấy bà ấy vẫn im lặng không nói gì, hắn đành ngâm tiếp lần thứ hai.
Vẫn ngâm đúng 5 phút.
Vẫn chắng thấy có hiệu quả gì.
Thấy Tào Quế Hương vẫn không hó hé nửa lời, Tần Hoài ôm một bụng thắc mắc bắt đầu nêm nếm gia vị cho nhân thịt.
Công đoạn nêm gia vị cho nhân thịt của Tứ Hỉ Thang Đoàn vô cùng đơn giản, bởi vì nó không cần bỏ quá nhiều hương liệu. Thứ nó theo đuổi chính là hương vị thịt lợn nguyên bản, mộc mạc và chân chất nhất.
Tần Hoài bắt đầu nêm nếm như bình thường, rồi khuấy đều.
Ra sức khuấy.
Khuấy... Ơ kìa.
Chỗ nhân thịt này... Sao tự dưng lại ngoan ngoãn thế nhỉ?
Dùng lời của Trịnh Đạt mà nói thì là: Sao tự dưng phần nhân thịt này lại có hồn đến vậy?
Sao trong lúc khuấy nó lại phối hợp nhịp nhàng đến thế, lúc nhào nặn cảm giác trên tay cũng mướt mát hơn hẳn.
Điều này đồng nghĩa với việc, đợi đến lúc nêm nếm xong xuôi rồi gói vào bánh trôi, cho vào nồi luộc chín vớt ra, lúc ăn vào miệng cảm giác sẽ càng thêm mềm mượt, trơn tru và đưa miệng hơn rất nhiều.
Ngâm qua hai lần nước tỉnh bột mà lại có công hiệu thần kỳ đến vậy sao?
Nước tinh bột lại bá đạo đến mức này ư!
Tào Quế Hương thấy Tần Hoài đã ngộ ra được sự ảo diệu bên trong, cũng không nói thêm gì. Bà ấy liếc nhìn đồng hồ, cảm thấy vẫn còn kịp ra ngoài hóng thêm chút Bát Quái rồi mới lên đường về nhà.
Nhà bà ấy ở tít trên thành phố, lúc về cũng tốn kha khá thời gian.
Thấy Tào Quế Hương chuẩn bị rời đi, Tần Hoài vội vàng gọi bà ấy lại: "Tào Nãi Nãi... À không, Tào sư phụ, cô có thể nán lại thêm mười lăm phút nữa được không ạ? Bây giờ con sẽ nặn luôn hai phần Tứ Hỉ Thang Đoàn hoàn chỉnh, luộc xong cô nếm thử xem mùi vị ra sao rồi hẵng về."
Tào Quế Hương dừng bước: "Được thôi."
Tần Hoài thao tác thoăn thoắt gói bánh trôi, rồi thả luôn vào nồi luộc.
Tổng cộng chỉ có 8 viên bánh trôi nên luộc rất nhanh. Trong lúc chờ bánh chín, Tần Hoài lại tranh thủ nặn thêm vài viên. Cứ nặn xong một viên hắn lại liếc mắt nhìn vào nồi, tâm trạng vừa hồi hộp lại vừa có chút bồn chồn không yên.
Tào Quế Hương đứng bên cạnh vô cùng hứng thú nhìn Tần Hoài nặn bánh, vừa xem tay vừa múa may nặn thử trong không khí, nhìn điệu bộ này rõ ràng là muốn học mót tại trận.
Bánh trôi đã chín.
Viên bánh trôi vừa nặn xong cầm trên tay, hắn chần chừ mãi không chịu đặt xuống.
Hắn quả thực không dám tin vào mắt mình.
Hắn thậm chí còn muốn bắt chước cái điệu bộ ăn vạ của Tần Lạc và Hà Thành, lao tới ôm chặt lấy đùi Tào Quế Hương, gào khóc thảm thiết: Tào sư phụ, Tào sư phụ cô đừng đi nữa, Tào sư phụ cô ở lại thêm hai ngày đi, coi như con cầu xin cô đấy Tào sư phụ, cô ở lại hai ngày đi mà!
Thế này là lên cấp A rồi á?
Nhanh như vậy, bất ngờ như vậy, chẳng kịp phòng bị chút nào, cứ thế mà... lên thẳng cấp A.
Chi ngâm nhân thịt qua hai lần nước tinh bột là đạt cấp A luôn.
Giờ này khắc này, trong lòng Tần Hoài như có hai con người tí hon đang đánh lộn. Một đứa đang gào thét: Mày bị ngu à? Chuyện này thì liên quan quái gì đến nước tinh bột, nó liên quan mật thiết đến mẻ nhân thịt do đích thân Tào Quế Hương băm kìa!
Đứa còn lại thì gào rát cả cổ: Mày bị ngu à? Giờ này mày còn đứng đực mặt ra đấy làm gì, trong bếp ngay cả cái ghế cũng không có à? Không thấy Tào sư phụ vẫn đang phải đứng sao? Mau lấy ghế cho Tào sư phụ ngồi xuống đi! Trà đâu? Mau dâng trà lên!
LVQ8371