"Bất kể là đầu bếp Bạch Án hay đầu bếp món mặn thì đều phải luyện đao công. Quá trình luyện đao công cũng chính là quá trình tìm hiểu về nguyên liệu. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Nếu đầu bếp mà ngay cả nguyên liệu cũng không hiểu rõ, thì làm sao có thể chế biến chúng cho ngon được?”
Tần Hoài vô cùng thấm thía gật đầu. Sự thật là trước đây hắn chưa từng thấy đao công quan trọng đến thế, đặc biệt là khi áp dụng vào Bạch Án.
Nhưng lần trước chứng kiến Tào Quế Hương băm đại chút nhân thịt thôi mà đã đẩy Tứ Hỉ Thang Đoàn lên thẳng cấp A, Tần Hoài mới vỡ lẽ không phải đao công không quan trọng, mà là do hắn chưa từng được mở mang tầm mắt về đao công thực sự.
Tào Quế Hương nói tiếp: "Con có một vị giác rất tốt. Trong hoàn cảnh chưa từng được đào tạo bài bản, không có nền tảng cơ bản vững chắc, cũng không được danh sư chỉ bảo từ nhỏ, mà con vẫn có thể dựa vào vị giác, kinh nghiệm và sự phán đoán của bản thân để đoán gần đúng các nguyên liệu trong nồi nước dùng vừa rồi."
"Nếu con sinh ra sớm bốn mươi năm, năm đó cũng giống như cô lẻn vào Vĩnh Hòa Cư ăn vụng rồi bị sư phụ cô bắt được, thì sư phụ cô chắc chắn sẽ tìm đến tận nhà để nhận con làm đệ tử chân truyền."
"Nếu cô mà trẻ lại 30 tuổi, cô cũng nhất định sẽ mặt dày xưng danh, bốc phét một phen về lịch sử Đàm Gia Thái nhà cô, rồi sau đó nhận con làm đồ đệ.”
"Nhưng bây giờ con đã không cần sư phụ nữa rồi, một bà lão đã nghỉ hưu nhiều năm như cô cũng chẳng còn thời gian và sức lực để nhận đồ đệ nữa."
"Nhưng ít ra cô vẫn có thể giúp con ở mảng mà cô am hiểu nhất."
"Đao công của con thật sự quá tệ, tệ đến mức y chang mấy đứa học việc mới chập chững vào bếp chạy vặt. Có khi đao công của học việc còn nhỉnh hơn con một chút, năm xưa ở Vĩnh Hòa Cư có rất nhiều đứa học việc cũng đã quen phụ giúp thái rau ở nhà từ bé rồi."
"Hoàng sư phụ và Trịnh sư phụ của con không định rèn đao công cho con sao?"
Tần Hoài cảm thấy hắn cần phải thanh minh thay cho Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt một chút: "Có lẽ là đo con cần học quá nhiều thứ, nên Hoàng sư phụ và Trịnh sư phụ vẫn chưa kịp dạy đao công cho con ạ.”
"Nghe nói hiện tại con đang kinh doanh Căn Tin Khu Phố ở Sơn Thị, chắc hẳn là không có nhiều thời gian ở lại đây để luyện tập kỹ năng cơ bản."
"Nhưng con cũng là một đầu bếp lành nghề rồi, không cần phải bắt đầu luyện từ con số không như đám học việc."
"Lúc trước Hoàng sư phụ của con dạy online cho con đúng không?"
Tần Hoài gật đầu: "Dạ đúng ạ, ban đầu là học online một thời gian, sau đó con mới qua Cô Tô giao lưu học hỏi trực tiếp."
"Vậy bên cô chắc phải làm ngược lại rồi. Con phải học trực tiếp ở chỗ cô vài ngày trước, rồi mới chuyển sang học online được.”
"Cô sẽ bảo ông Trương nhà cô làm cho con 6 cái thớt. Bao giờ con băm nát bét cả 6 cái thớt này, đao công của con coi như xuất sư."
Tào sư phụ quá chủ động khiến Tần Hoài nhất thời không biết nên nói gì cho phải, hắn chỉ biết há hốc mồm kinh ngạc, thốt ra một câu:
Ở góc khuất mà Tần Hoài không nhìn thấy, Tào Quế Hương quay lưng đi, ảo não thầm mắng bản thân hai câu.
'Tào Quế Hương ơi là Tào Quế Hương, chẳng phải tối qua đã nhẩm thuộc lòng kịch bản rồi sao? Sao hôm nay vừa mở miệng đã quên sạch sành sanh thế này, bà vừa nói cái quái gì vậy hả?'
"Tiểu Tần sẽ không nghĩ bà là một bà lão thần kinh có vấn đề đấy chứ?'
Tào Quế Hương xuýt xoa hối hận mất hai giây, rồi lóe lên một phương pháp cứu vãn cực kỳ tuyệt diệu.
Tào Quế Hương bước vào tít góc trong cùng, dừng lại trước cái nồi từ nãy đến giờ chưa từng mở nắp. Bên trong là món Hoàng Muộn Ngư Sí (Vây cá hầm vàng) đã được ninh lửa nhỏ từ tận rạng sáng nay, tính ra cũng phải om ít nhất 9 tiếng đồng hồ rồi.
Mùi hương ngào ngạt lan tỏa khắp nơi.
Tào Quế Hương cười híp mắt nhìn Tần Hoài. Giống hệt như cái năm sư phụ muốn thu nhận bà làm đồ đệ, ông ấy cũng cười híp mắt nhìn bà rồi thốt ra một câu y chang như vậy.
"Đàm Gia Thái nhà cô, ăn ngon lắm đấy nhé."
"Có hứng thú học thử không?"
Ngay khoảnh khắc Tào Quế Hương mở nắp nồi ra, cả người Tần Hoài cứ như hóa đá.
Là đơ toàn tập theo đúng nghĩa đen luôn.
Quá thơm, thật sự là thơm nhức nách!
Tần Hoài chỉ thấy từng tế bào trong cơ thể mình như đang gào thét, thúc giục hắn: Nhanh, mau nếm thử một miếng đi! Nếm thử xem mùi vị ra sao, tôi muốn biết đây là mùi vị gì!!
Thơm đến độ Tần Hoài chỉ thấy miệng Tào Quế Hương cứ mấp máy, còn tai hắn thì đã tự động tắt đài, chặn luôn những gì bà đang nói. Hắn chỉ nghe thấy những tiếng ong ong mơ hồ, toàn bộ sự chú ý đều dồn hết vào khứu giác.
Khoảnh khắc ấy, đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng.
Hắn chẳng thể suy nghĩ được gì, ngay cả thị lực cũng đột ngột giảm sút trầm trọng. Hắn không nhìn thấy bất cứ thứ gì xung quanh nữa, trong mắt chỉ còn lại món Hoàng Muộn Ngư Sí vàng óng ả trong nồi.
Đúng vậy, Hoàng Muộn Ngư Sí vàng ươm rực rỡ.
Tần Hoài rất khó dùng lời lẽ để miêu tả nồi vây cá này đẹp mắt đến nhường nào, bởi vì trước đây hắn chưa từng được chiêm ngưỡng qua món vây cá.
Thật ra lúc còn nằm trong nồi nó cũng không hẳn là đẹp, vì chưa được múc ra bày biện lên đĩa, nhưng nó lại cực kỳ bắt sáng.
Y hệt như bộ phim hoạt hình Tiểu Đầu Bếp Cung Đình mà Tần Lạc mê mẩn ấy. Mỗi lần nhân vật chính nấu xong một món ngon, khoảnh khắc mở nắp vung là ánh sáng vàng chói lóa lại tỏa ra, chói đến mức những người xung quanh không mở nổi mắt.
LVQ8371