Hàn Du Tín được vợ chồng Hàn tổng nuôi rất tốt, trắng trẻo mềm mại, cánh tay mập mạp chia thành từng ngấn như củ sen.
Trời tháng ba vẫn còn hơi se lạnh, lúc Tần Hoài nhìn thấy Hàn Du Tín, nhóc mập đang được mẹ ôm chặt trong ngực, trên người mặc chiếc áo phao dày cộp tạo hình gấu nâu, vươn ngón tay nhỏ xíu chỉ lên ngọn đèn trên trần nhà cười ngây ngô.
Có thể thấy, lực tay của Vương Tĩnh rất đáng nể.
Trẻ con hai tuổi đã khá nặng rồi, càng đừng nói Hàn Du Tín còn là một nhóc mập có cánh tay ngấn mỡ như củ sen, lại mặc đồ dày cộm như vậy, thế mà một mình Vương Tĩnh có thể nhẹ nhàng bế xốc đứa trẻ bằng một tay, tay kia thậm chí còn cầm điện thoại nhắn tin, nhìn là biết bà mẹ này đã rèn luyện rất nhiều.
"Tần sư phụ, ngại quá giờ này còn đặc biệt gọi cậu ra đây, không làm lỡ việc cậu làm Điểm Tâm chứ?" Vương Tĩnh cười đầy áy náy, vỗ vỗ cậu con trai trong ngực ý bảo Hàn Du Tín trật tự, đừng kêu oa oa nữa.
"Không lỡ việc đâu ạ." Tần Hoài đáp.
Là thật sự không lỡ việc, bây giờ mới 9 giờ sáng, Tần Hoài lo lắng hắn và Tang Lương hai người làm không xuể, nên sáng nay hơn 5 giờ hắn đã đến phòng bếp rồi.
Nhưng Tần Hoài không phải người tới sớm nhất, Tang Mục hơn 4 giờ đã tới, Đông Đức Yến muộn hơn một chút tầm 7 giờ cũng có mặt, những phụ bếp còn lại càng khỏi phải nói, cơ bản đều đến trước 6 giờ.
Làm tiệc tùng thế này, nhân viên nhà bếp tới sớm một chút luôn không thừa, thà ngồi rảnh rỗi còn hơn đến phút cuối lại xoay xở không kịp.
Đều đã ký hợp đồng cả rồi, xảy ra vấn đề là phải đền tiền.
Kết quả của việc tới sớm là Tần Hoài và Tang Lương nhanh chóng làm xong hết những việc cần làm. Mẻ đầu tiên làm thử mùi vị gồm Tam Đinh Bao, Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Tứ Hi Thang Đoàn đều đã ra lò, ngay cả Trường Thọ Diện thì Tần Hoài, Tang Lương, Tang Mục và Đông Đức Yến cũng đã mỗi người ăn một bát, nếu không phải lo thiếu nước dùng hầm, hắn còn có thể ăn thêm mấy bát nữa.
Trước kia khi ở Hoàng Kí, Trường Thọ Diện ăn bao no, chỉ cần Tần Hoài muốn ăn, bất cứ lúc nào cũng có sẵn nước dùng hầm để nấu mì.
Về lại Vân Trung Thực Đường thì khác, trong Vân Trung Thực Đường không có nhân tài bếp món mặn xuất sắc cỡ đó.
Trường Thọ Diện thì 50 điểm nằm ở sợi mì, 50 điểm nằm ở nước dùng hầm.
Trường Thọ Diện nấu bằng nước luộc gà bình thường thì cũng chỉ là Kê Thang Diện vô cùng bình thường, chỉ có dùng nước dùng hầm ninh ra mới là bát Trường Thọ Diện cấp B, thậm chí là cấp B+ lấp lánh ánh vàng.
Trường Thọ Diện nấu bằng nước dùng do Tang Mục ninh đạt đến cấp B+, bản thân Tần Hoài cũng đã rất lâu rồi chưa được ăn Trường Thọ Diện cấp B+, nên vừa mới ăn lại, hắn hận không thể liếm sạch cả bát.
"Xin hỏi Vương tổng bên chị có yêu cầu gì thêm không ạ?" Tần Hoài hỏi.
Trần Công từng kể với Tần Hoài, Vương Tĩnh và Hàn Quý Sơn là đôi vợ chồng cùng nhau đi lên từ hai bàn tay trắng, mấy năm trước Vương Tĩnh cũng là sếp sòng của công ty, hai năm nay đạt được tự do tài chính cộng thêm việc sinh con nên cô ấy mới hoàn toàn nghỉ hưu không can thiệp việc công ty nữa, thế nên gọi một tiếng Vương tổng cũng không sai.
"Cũng không hẳn là yêu cầu, chỉ là hôm qua Đông sư phụ có nói với lão Hàn nhà tôi thực đơn có chút thay đổi, đổi canh ngọt thành Trường Thọ Diện, tôi thấy thế cũng rất hay. Tôi chỉ muốn hỏi xem Trường Thọ Diện này có dùng nguyên liệu nào mà trẻ con không ăn được không, hôm nay là sinh nhật của Du Tín, đến lúc đó vào tiệc kiểu gì cũng phải cho thằng bé nếm thử hai miếng Trường Thọ Diện. Thằng bé thì không dị ứng gì, tôi chỉ lo có món gì đó mà độ tuổi này trẻ con chưa ăn được thôi."
Trong lúc Vương Tĩnh nói chuyện, Hàn Du Tín bắt đầu mút ngón tay, Vương Tĩnh liền vỗ nhẹ hai cái vào bàn tay nhỏ xíu của con trai, cậu nhóc đành phải xị mặt rút ngón tay ra khỏi miệng.
Vừa nghe Vương Tĩnh lo lắng về chuyện này, trong lòng Tần Hoài liền thở phào nhẹ nhõm. Đông Đức Yến với tư cách là một đầu bếp món mặn dày đặn kinh nghiệm, tối hôm qua đã nhắn tin WeChat trao đổi với hắn hơn 20 phút, nội dung xoay quanh nguyên liệu cần dùng cho Trường Thọ Diện, xác nhận đi xác nhận lại, chính là để phòng trường hợp món ăn có chứa nguyên liệu khách kiêng ky.
"Chuyện này chị không cần lo đâu ạ, tối hôm qua Đông sư phụ đã xác nhận rồi, nguyên liệu không có bất kỳ vấn đề gì, bạn nhỏ hoàn toàn có thể ăn được." Tần Hoài cười giải thích, "Hàn tổng cũng đặc biệt dặn dò, đến lúc đó sẽ làm riêng cho Hàn Du Tín một bát Trường Thọ Diện nhỏ, sợi mì phải nhỏ và mỏng, khẩu phần ít đi nhưng độ dài thì vẫn phải giữ nguyên như Trường Thọ Diện bình thường."
Lúc này Vương Tĩnh mới yên tâm, cô đưa mắt ra hiệu cho bảo mẫu cách đó không xa, bảo mẫu lập tức bước tới đón lấy Hàn Du Tín từ trong ngực cô.
"Vậy thì tốt quá rồi, Tần sư phụ, cậu bây giờ có bận không? Tôi vừa nghe Trần Công nói người trong bếp đang ăn mì."
"Không... không bận ạ."
Nụ cười của Vương Tĩnh càng thêm rạng rỡ: "Thế thì tốt quá, dạo này tôi đang giảm cân nên buổi tối không ăn tinh bột, tối hôm qua có bảo lão Hàn chừa lại cho tôi chút Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Tam Đinh Bao với Tứ Hi Thang Đoàn, ai đè ổng ăn sạch bách, chừa lại cho tôi đúng một cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng. Sáng nay ăn xong cái bánh bao đó xong thì tôi cũng nuốt không trôi mấy mmón điểm tâm khác nữa, trong bếp còn mì không? Cho tôi một bát lót dạ đi.”
Vương tổng, chị và Hàn tổng đúng là không hổ danh vợ chồng đồng cam cộng khổ đi lên từ hai bàn tay trắng!
LVQ8371