"Anh, chúc mừng năm mới! Bữa sáng để sẵn trong nồi rồi đấy, Nãi Nãi đã hâm nóng Kê Thang Diện và Tam Định Bao còn thừa từ hôm qua rồi. Sáng sớm Vương Thẩm đã tới, thấy anh chưa dậy nên bà gửi lại mấy quả trứng gà rồi về. Trứng ốp la Vương Thẩm rán ngon đã man, em xơi một lúc ba quả luôn rồi!” Tần Lạc thò đầu ra nói, trên tay bưng cái bát to tổ chảng, bên trong đầy ắp Trường Thọ Diện.
Tần Hoài đi ra ngoài sân rửa mặt.
Nhà Tần lão gia tử tuy đã xây bếp núc hiện đại, nhưng lại chẳng có bồn rửa mặt trong nhà. Sáng ra muốn đánh răng rửa mặt toàn phải lấy chậu hứng nước, cầm cốc với bàn chải ra ngoài sân đánh, còn gọi mỹ miều là dậy sớm hít thở không khí trong lành.
Tần Lạc bưng bát lót tót đi theo sau lưng hắn.
"Anh ơi, hôm nay anh làm món Điểm Tâm gì vậy? Sáng sớm nay bác cả, cậu hai, cậu ba, cậu út, rồi dì cả, dì hai, dì ba, dì út đều gọi điện thoại đến chúc Tết cả rồi, họ đang bàn xem khi nào thì sang nhà mình. Chia ra mỗi ngày hai nhà đến trong vòng bốn ngày, chứ không đông người quá Điểm Tâm lại không đủ chia." Tần Lạc vừa dứt lời, Tần Tòng Văn đang cầm điện thoại áp vào tai đi ngang qua.
"Cậu hai năm mới vưi vẻ nhai Ngày mai mấy anh em Biểu Ca sang chúc Tết mẹ con á? Mai không được, mai không được đâu, mai bác cả, cậu hai ruột của thằng Hoài Hoài sang rồi. Hôm nay á? Hôm nay lại càng không được, hôm nay toàn người trong làng đi chúc Tết nhau thôi, mấy ông chú chăng phải đều ở trong làng cả sao?”
"Hoài Hoài dậy rồi đấy à? Trong nồi còn mì thừa hôm qua, ăn mau đi con, Lạc Lạc đòi ăn mà Nãi Nãi con cũng có cho đâu." Tần Tòng Văn tranh thủ nói với sang quan tâm con trai một câu, sau đó lại khéo léo từ chối đầu dây bên kia: "Vâng, thằng Hoài vừa mới dậy, hôm qua làm Điểm Tâm mệt bở hơi tai."
"Tứ Hỉ Thang Đoàn. Cậu cũng nghe nói đến Tứ Hỉ Thang Đoàn rồi á? Tin lan đến tận chỗ cậu rồi cơ à?! Cậu hai của thằng Hoài ơi, con kể cho cậu nghe..." Tần Tòng Văn vừa buôn điện thoại vừa đi ra xa dần.
Tần Hoài lẳng lặng nhổ nước súc miệng ra, liếc nhìn cái bát to tổ chảng trên tay Tần Lạc, hỏi: "Thế nên bây giờ chốt lịch trình đại khái thế nào rồi?"
Tần Lạc bẻ ngón tay bắt đầu báo cáo tình hình: "Vẫn như mọi năm thôi, đằng nhà các bác các cậu với các dì chắc chắn phải được ưu tiên rồi, thời gian từ mùng hai đến mùng năm đều dành cho họ."
"Sáng nay cô gọi điện thoại tới nói, mùng tám anh họ của anh Hà Thành phải ra nước ngoài, muốn cho anh ấy ăn chút đồ ngon trước khi đi, nên Nãi Nãi đã ưu ái xếp nhà họ chen ngang vào mùng sáu."
"Bác họ các thứ thì xếp từ mùng sáu đến mùng mười."
"Anh cũng biết đằng nhà mấy ông trẻ rồi đấy, Nãi Nãi nhìn họ ngứa mắt cực kỳ, nên bị đẩy xuống tít tận mùng mười một đến mười ba. Ông trẻ thứ hai lo xếp lịch muộn quá anh lại lười làm Điểm Tâm nên không có phần, sáng bảnh mắt đã gọi cho Nãi Nãi. Nãi Nãi không thèm nghe máy, thế là bây giờ lại quay ra gọi cho bố, muốn đòi chen lên trước đấy."
Tuy họ hàng ruột thịt của Tần Gia không nhiều, nhưng số lượng họ hàng xa thì đông đến mức khoa trương.
Ông bà ngoại của Tần Hoài đã qua đời từ trước khi Triệu Dung nhận nuôi hắn, trên Triệu Dung có tới tận bốn người anh trai và bốn người chị gái, bà ấy là con thứ chín trong nhà.
Mãi cho đến năm thứ hai sau khi được Triệu Dưng và Tần Tòng Văn nhận nuôi, Tần Hoài mới nhớ hết mặt mũi các bác, các cậu và các đì của mình. Bác cả của hắn lớn hơn Triệu Dung tới tận 22 tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy bác cả, hắn còn tưởng là ông ngoại. Nếu không nhờ Triệu Dung giới thiệu nhanh miệng, thì hai chữ "ông ngoại” suýt nữa đã tuột khỏi miệng hắn rồi.
Tần lão gia tử có một người anh trai và một người chị gái, anh trai đã qua đời từ lâu, chị gái thì lấy chồng xa, hai người cháu trai đều ở trong làng, hôm qua Tần Hoài đã xách Tứ Hỉ Thang Đoàn đến tận nhà biếu rồi.
Họ hàng bên nhà Tần Nãi Nãi thì đông vô kể. Bà là chị cả, bên dưới có tận bốn cậu em trai và ba cô em gái. Ngoại trừ ông trẻ cả của Tần Hoài đã qua đời vì bạo bệnh hơn chục năm trước, những người còn lại đều vẫn đang sống khỏe re.
Nhưng quan hệ giữa Tần Nãi Nãi và đám em út này nhìn chung đều không được tốt đẹp cho lắm. Nghe đồn là vì hồi trẻ bà mang gánh nặng chị cả phải nuôi cả gia đình, tính tình lại nóng nảy, làm việc lúc nào cũng sấm rền gió cuốn, quản giáo các em cực kỳ nghiêm khắc, khiến không ít người sinh lòng oán hận bà.
Sau này Tần Tòng Văn và Tần Tú Lệ mãi không có con, những người xì xào bàn tán sau lưng nhiều nhất chẳng phải người trong làng, mà lại chính là mấy đứa em ruột của Tần Nãi Nãi. Khi đó tính Tần Nãi Nãi vẫn còn đanh đá lắm, chẳng bao giờ biết nhẫn nhịn là gì, bà trực tiếp vác mặt đến tận nhà làm ầm lên, suýt chút nữa thì từ mặt nhau.
Những năm gần đây, ngoại trừ việc Tần Nãi Nãi vẫn còn qua lại thân thiết với dì hai và dì út ra, thì những người em khác gần như chẳng màng tới. Trước khi tay nghề của Tần Hoài nổi đình nổi đám, rất nhiều cháu chắt của Tần Nãi Nãi thậm chí Tết nhất còn chắng thèm vác mặt đến chúc Tết bà. Sau này cho đù có vác mặt đến chúc Tết thì cũng chắng xếp lịch được trước mùng chín, chỉ đành xách hai thùng sữa đến đổi lấy hai cân bánh bao chay mang về.
Về phần tại sao lúc ăn Tết không phải là Tần Hoài đi chúc Tết nhà các bác các dì, mà lại là các bác các dì tự mò đến nhà hắn chúc Tết...
Người nhà họ Triệu bày tỏ, nhà họ Triệu có cái nhịp điệu riêng của nhà họ Triệu.
LVQ8371