Tần Tòng Văn và Triệu Dung xách vali đi nhờ xe người trong làng về Cầu Huyền, còn Tần Hoài và Tần Lạc thì đi nhờ xe người làng bên lên thành phố. Tần lão gia tử và Tần Nãi Nãi tiễn mọi người ra tận cổng làng, cứ nghĩ đến cái Tết náo nhiệt thoắt cái đã qua, Tần Nãi Nãi lại có chút chạnh lòng. Lúc đứng ở cổng làng tiễn con cháu, bà cứ ngỡ mình đang đứng ở ga tàu tiễn người thân đi xa, sống mũi cay cay suýt thì rơi nước mắt.
Tần Tòng Văn cũng từng khuyên Tần lão gia tử và Tần Nãi Nãi ra Giêng lên Sơn Thị ở một thời gian, nhưng hai ông bà không chịu đi.
Sơn Thị quá xa, hai ông bà đã sống ở làng cả đời, hồi trẻ chẳng mấy khi đi đâu, giờ có tuổi rồi lại càng lười đi lại.
"Hoài Hoài, Lạc Lạc, đây là lì xì bà nội thưởng thêm cho hai đứa năm nay, cất cho kỹ nhé. Lạc Lạc, cầm tiền này không được tiêu xài hoang phí đâu đấy, cháu bây giờ cũng lớn rồi, hiểu chuyện rồi, năm nay cháu mừng tuổi bà một phong bao lớn, bà cũng mừng tuổi lại cháu một phong bao lớn."
Thừa lúc Tần Tòng Văn và Triệu Dung đang chất hành lý, Tần Nãi Nãi lén dúi cho Tần Lạc và Tần Hoài mỗi đứa một cái lì xì thật dày.
"Uống ít trà sữa thôi, bà đọc trên mạng thấy bảo uống trà sữa không tốt cho sức khỏe đâu, uống Thủ Đả Nịnh Mông Trà là được rồi." Tần Nãi Nãi ân cần đặn dò.
Trà sữa không tốt cho sức khỏe, thế Thủ Đả Nịnh Mông Trà thì tốt chắc?
Kênh rác nào chạy quảng cáo cho Thủ Đả Nịnh Mông Trà vậy? Âu Dương bơm tiền chạy ads à?
Đúng rồi, Âu Dương mạnh miệng tuyên bố tiệm Thủ Đả Nịnh Mông Trà của cậu ta sẽ khai trương vào mùng một Tết. Kết quả bây giờ đã là 26 tháng 2, Tần Hoài một là chẳng thấy Âu Dương đăng bài trên vòng bạn bè, hai là cũng chẳng thấy động tĩnh gì trong group Vân Trung Tiểu Khu.
Suốt dịp Tết Âu Dương cũng bốc hơi khỏi thế gian, ngoại trừ cái tin nhắn chúc mừng năm mới gửi cho Tần Hoài lúc 0 giờ mùng một thì bặt vô âm tín.
.^ `. ~ k} „ .^ Z;. .^ 5 ˆ ^ F4 ° ~* “¿ . . Đương nhiên, Tần Hoài cũng chắng rảnh mà liên lạc với ông bạn nối khố. Bận tối mắt tối mũi mà, hắn chỉ thiếu nước dọn luôn vào bếp ở, làm gì có thời gian mà bấm điện thoại.
Nghĩ đến đây, Tần Hoài cảm thấy mình đúng là đã bỏ bê cậu bạn thân Âu Dương rồi. Hiện tại Tứ Hỉ Thang Đoàn đã luyện thành thạo, vẫn còn rất nhiều món ăn khác đang chờ lên thớt, Tần Lạc sắp đi học lại nên không có nhiều thời gian thử món, nếu muốn cày số lượng thì vẫn phải trông cậy vào Âu Dương thôi.
Tần Hoài nhận lấy lì xì, nhắc nhở Tần Nãi Nãi bớt xem mấy kênh rác câu view đi, cũng đừng có nửa đêm tỉnh giấc lại lướt điện thoại rồi share mấy cái video nhảm nhí vào group chat gia đình.
Tắt đèn chơi điện thoại hại mắt lắm.
Tần Lạc cũng hùa theo nhắc nhở Tần Nãi Nãi, share bài kiểu đó rất dễ làm lộ chuyện bà toàn thức đêm cày điện thoại.
Tần Nãi Nãi vô cùng cảm động, cảm thấy quả nhiên vẫn là cháu trai cháu gái quan tâm mình nhất, bà đứng nhìn theo chiếc xe khuất dần.
Trên xe, Tần Lạc hưng phấn bóc lì xì, còn Tần Hoài thì mở WeChat nhắn tin cho Âu Dương.
Suy nghĩ một lát, Tần Hoài cực kỳ cẩn thận gõ đúng hai chữ: Đang onl không?
Hơn 10 phút sau, Âu Dương mới rep lại bằng ba cái icon khóc tu tu.
Có biến à?
Không chút do đự, Tần Hoài gọi thắng một cuộc điện thoại sang.
Âu Dương bắt máy trong vòng một nốt nhạc.
"Tần Hoài, anh ơi, anh Tần, nghĩa phụ! Bao giờ anh mới về vậy? Hôm nay anh có về không? Anh mau về đi, anh mà không về làm chút Điểm Tâm cho em mang đi biếu họ hàng, em thề là em sẽ bị đuổi cổ khỏi nhà mất." Đầu dây bên kia truyền đến tiếng gào khóc thảm thiết của Âu Dương.
Tần Hoài cực kỳ cẩn trọng hỏi: "Tết nhất cậu nghịch dại đốt rụi nhà mình rồi à?"
Tiếng gào khóc của Âu Dương khựng lại: "Em... Em tiễn cả nhà em vào viện rồi."
Sau đó Âu Dương tốn 5 phút, tóm tắt lại cuộc sống ăn Tết phong phú muôn màu của cậu ta trong suốt mười mấy ngày qua.
Tuy Âu Dương về quê ăn Tết hơi muộn, nhưng bù lại cậu ta mang theo rất nhiều Điểm Tâm, nhờ thế mà không bị ăn chửi nhiều, cũng thoát được cảnh bị bố đánh gãy chân.
Ngày 30 Tết, bác gái cả của Âu Dương nghe tin cậu ta định khởi nghiệp lần nữa, mở tiệm Thủ Đả Nịnh Mông Trà thì vô cùng ủng hộ. Bác ấy cảm thấy tuy lần khởi nghiệp đầu tiên của Âu Dương thất bại, nhưng đó là do tuổi trẻ chưa trải sự đời, một phát làm lớn quá nên mới lỗ sấp mặt.
Lần này đã rút ra được bài học xương máu, chỉ mở một tiệm Thủ Đả Nịnh Mông Trà nhỏ gọn thì chắc chắn sẽ khấm khá hơn đợt trước.
Bác gái cả lại nghe phong phanh chuyện cậu ta đã tu luyện bí kíp pha Thủ Đả Nịnh Mông Trà ròng rã hai tháng ở Cô Tô, bèn nảy ra sáng kiến: đằng nào đêm 30 cả nhà cũng phải uống nước, chi bằng để Âu Dương trổ tài pha chế mấy món Thủ Đả Nịnh Mông Trà mới cho mọi người nếm thử.
Sáng kiến này lập tức nhận được sự tán thành nhiệt liệt của cả nhà. Âu Dương cũng sướng rơn, không những pha món Thủ Đả Nịnh Mông Trà truyền thống mà còn chế thêm cả đống món mới.
Chỉ có thể nói là họ hàng hang hốc nhà Âu Dương đều cực kỳ ủng hộ cậu ta.
Vì không muốn làm đứa cháu cưng thất vọng, mọi người đều nhắm mắt nhắm mũi nốc cạn đống Nịnh Mông Trà. Ông nội của Âu Dương thậm chí còn quất luôn ba ly Nịnh Mông Trà ba vị khác nhau để cống hiến cho sự nghiệp của cháu trai.
Sau đó...
Cả lò nhà Âu Dương ngoại trừ chính chủ ra, chưa ai lết được đến mùng một Tết, ngay đêm 30 đã lũ lượt kéo nhau nhập viện vì viêm dạ dày cấp tính.
Kế hoạch khai trương mùng một Tết của Âu Dương cũng vì pha nhập viện tập thể này mà chết yếu.
LVQ8371