Tào Quế Hương đang đập dập tỏi, thấy Tần Hoài bước vào, bà bèn ra hiệu cho hắn đóng cửa bếp lại.
"Tiểu Tần, hôm nay cô làm hơi nhiều món, một mình canh ba nồi có chút không xuể, lát nữa cô bảo con đưa thứ gì thì con lấy giúp cô nhé." Tào Quế Hương đeo ống tay áo che bụi, tóc búi cao, trên người buộc chiếc tạp dề màu đỏ, thoạt nhìn hệt như một người nội trợ bình thường.
Nếu Tần Hoài không nhìn thấy nồi nước hầm xương vẫn đang được giữ ấm trên bàn bếp, thì trông Tào Quế Hương sẽ còn bình thường hơn nữa.
Tần Hoài căn bản không dời mắt đi được, hắn chỉ hận không thể xông lên nếm thử xem mặn nhạt ra sao ngay lập tức.
Nói một câu hơi mất liêm sỉ, hắn rất muốn xin Tào Quế Hương hai bát nước hầm gà mang về nấu Trường Thọ Diện, để thử xem có thể đẩy Trường Thọ Diện lên cấp A được không.
Tào Quế Hương để ý thấy Tần Hoài cứ nhìn chằm chằm vào nồi nước dùng, bèn hỏi: "Tiểu Tần, con có biết ninh nước hầm xương không?”
"Không... tính là... biết một chút ạ." Tần Hoài không biết nên diễn tả kỹ thuật ninh nước dùng của mình thế nào cho phải.
Bảo là không biết thì không đúng, vì thật ra Tần Hoài từng ninh nước hầm xương rồi. Hồi Hoàng Thắng Lợi còn dạy online cho hắn qua video, ngày nào hắn cũng hì hục ninh nước dùng.
Nhưng bảo là biết làm thì... đem nồi nước hầm xương do Tần Hoài tự nấu ra so với nồi nước dùng đang đặt trong căn bếp này...
Thứ đó có khi không xứng gọi là nước hầm xương đâu, thứ đó chỉ là nước canh bình thường thôi.
Tào Quế Hương cười cười, tỏ vẻ cô đã hiểu.
"Ông Chi Thư cũ chắc đã kể cho con nghe chuyện của cô và ông Trương rồi đúng không?" Tào Quế Hương mở nắp cái nồi thứ hai ra, ghé sát vào ngửi mùi một chút rồi đậy lại, sau đó tắt lửa ở cái nồi thứ ba.
Tần Hoài hoàn toàn mù tịt không biết Tào Quế Hương đang làm món gì, chỉ thấy nhìn qua món nào cũng có vẻ cực kỳ lợi hại, ngửi thì thơm nức mũi, hai con mắt nhìn căn bản không xuể.
"Dạ có ạ, ông ấy bảo cô và ông Trương đều là thanh niên trí thức từ Bắc Bình tới, năm đó không về thành phố nên bao năm qua vẫn luôn ở lại chỗ bọn con. Ông Chi Thư cũ còn kể, trước đây hình như cô từng làm việc ở một tửu lâu lớn rất nổi tiếng tại Bắc Bình, tên là Vĩnh... Vĩnh..."
"Vĩnh Hòa Cư." Tào Quế Hương tiếp lời, cầm thìa múc non nửa muôi từ trong nồi hầm nước dùng, đưa thìa cho Tần Hoài: "Nếm thử đi, đây là nước hầm gà."
Tần Hoài mừng rỡ xen lẫn hồi hộp nhận lấy chiếc thìa, cẩn thận nhấp thử một ngựm nhỏ.
Ngọt!
Quá đỗi ngọt thanh!
Đám gà mái già ở thôn Tần Gia ơi, xin lỗi nhé, bị đem đi nấu thành món canh gà tầm thường như vậy, năm nay các em đúng là chết uổng phí rồi.
"Con nếm thử xem cô đã cho thêm gì vào nước dùng này?" Tào Quế Hương hỏi.
Tần Hoài lại nhấp nhẹ một ngựm nhỏ. Hắn từng ninh nước dùng, cũng từng thấy Hoàng Thắng Lợi và Hoàng Gia ninh nước dùng rồi, trong nước hầm gà bình thường cần thêm những nguyên liệu gì hắn đều nắm rõ.
Tào Quế Hương đã hỏi như vậy, chắc chắn trong nồi nước dùng này phải có thêm một vài nguyên liệu không tầm thường.
"Cồi sò điệp khô, giăm bông, nấm hương, xương heo..."
Tần Hoài kể tên vài nguyên liệu vừa nếm là nhận ra ngay, hoặc không cần nếm cũng có thể lờ mờ đoán được. Sau đó, hắn không chắc chắn lắm bèn nhấp thêm một ngụm nhỏ, rồi lại một ngụm nhỏ nữa.
Húp sạch sành sanh.
Tổng cộng cũng chỉ có non nửa muôi.
Tần Hoài căng thẳng đến mức toát cả mồ hôi hột.
"Hình như còn có... có... bồ câu ạ?"
"Còn gì nữa không?" Tào Quế Hương hỏi tiếp.
Thấy mình đoán trúng, Tần Hoài càng thêm tự tin: "Chắc là còn có long nhãn nữa ạ. Nhưng con không biết long nhãn đem nấu nước dùng sẽ cho ra mùi vị gì, cái này là con đoán thôi. Trước đây con từng nghe Hoàng sư phụ bảo có loại nước hầm gà cần thêm long nhãn."
”Vì sao con lại đoán là long nhãn?”
"Bởi vì con từng nếm thử rất nhiều nước hầm gà do Hoàng sư phụ nấu, hương vị hơi khang khác so với của cô. Nước dùng của cô có mùi vị phong phú hơn hẳn, lại còn đậm đà hơn. Chắc chắn là cô đã cho thêm một vài nguyên liệu khác, nên con đoán có thể là long nhãn."
Tào Quế Hương cười gật đầu: "Đúng rồi, gần chuẩn luôn. Tiểu Tần à, con tuy đao công và canh chỉnh lửa đều chưa ổn lắm, kiến thức cơ bản cũng chưa đủ rộng, nhưng được cái rất thông minh."
Tần Hoài cứ mặc định là Tào Quế Hương đang khen mình, Tào sư phụ nói cái gì thì cũng là đang khen hắn hết.
"Sư phụ của cô là truyền nhân của Đàm Gia Thái." Tào Quế Hương đột nhiên lên tiếng tự giới thiệu, "Đàm Gia Thái có rất nhiều món ăn lớn, món ăn ngon đều sử dụng nước hầm xương làm chủ đạo, thế nên bước đầu tiên để học Đàm Gia Thái chính là luyện nấu nước dùng."
"Luyện nấu nước dùng thật ra cũng là luyện canh chỉnh lửa."
"Muốn nấu ăn ngon thì chỉ có một nồi nước dùng xịn thôi là chưa đủ. Đao công cũng rất quan trọng, đao công không đơn giản chỉ là thái nhỏ nguyên liệu, thái sao cho đẹp mắt, hay băm thành thịt sợi, thịt băm, thái sợi, thái khúc, thái lát."
"Đao công thực chất là để nguyên liệu phù hợp với món ăn đó hơn, giúp nguyên liệu phát huy và thấm đẫm hương vị tốt hơn, để chúng được nấu chín một cách trọn vẹn nhất."
"Thế nên đao công mới là kỹ năng cơ bản nhất. Bất kỳ đầu bếp nào khi mới bắt đầu cũng phải luyện đao công, phải học thái rau củ trước rồi mới học nấu ăn được."
LVQ8371