"Hoài Hoài, con cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi. Mẹ và Nãi Nãi sẽ lo bữa cơm ngày mai. Lão Tần, mai ông lên trấn ^ ~ ^ ^ Ẵ + bà ^ ` ^ ~ # Ï „ mua một con ngông quay, thêm một con vịt quay, rồi cả một con ga luộc nữa nhé!
Tần Nãi Nãi cũng thấy có lý, hùa theo: "Mẹ cháu nói đúng đấy, Hoài Hoài nhà mình đã vất vả mười mấy ngày rồi, ngày mai cứ nghỉ ngơi đi."
"Con trai, mai con sang nhà Phúc Thuận thúc đặt một đĩa cá mú, sang nhà Quải Tử thúc đặt một đĩa tôm, qua nhà Hồng Bình thẩm đặt một đĩa bào ngư nhé, nhớ dặn làm món miến tỏi băm ấy. Thím ấy làm sò điệp cũng ngon lắm, đặt thêm đĩa sò điệp nữa."
"Những món còn lại để mẹ đi... đặt nốt."
Tần Hoài ngồi bên cạnh nghe ngóng, thầm cảm thán trong lòng đây mới đích thị là "ghép mâm" chân chính này.
Ghép nhà này một đĩa, nhà kia một đĩa, bếp ở nhà chắng cần nổi lửa mà mâm cơm rằm tháng Giêng cũng tự động tươm tất.
Tần Hoài không lên tiếng, bởi vì mấy năm trước thực ra cũng na ná thế này, chẳng qua mọi năm đều là lấy Điểm Tâm đem đi đổi thức ăn. Năm nay nhà nào nhà nấy đều chén no nê Điểm Tâm rồi, Tần Nãi Nãi hoàn toàn có thể quang minh chính đại đi order.
Tần Hoài quay sang nhìn Tần Lạc: "Lạc Lạc, xấp đề cương thầy cô giao em làm xong chưa?"
Tần Hoài đã mấy hôm liền không ngó ngàng gì đến tình hình học tập của em gái rồi.
"Làm xong rồi ạ." Tần Lạc dõng dạc đáp, chạm phải ánh mắt của Tần Hoài, cô bé giữ vẻ mặt vô cùng kiên định, "Thật đấy, em làm cực kỳ nghiêm túc luôn, đã gửi hết cho thầy cô kiểm tra rồi, thầy cô cũng chữa xong hết rồi!"
"Vậy ngày 16 tháng Giêng em lên thành phố cùng anh." Tần Hoài quả quyết, "Chẳng phải em cứ nằng nặc đòi đi ăn ở cái quán hải sản trước cổng thủy cưng trên thành phố sao? Trưa chúng ta qua nhà Tào sư phụ dùng bữa trước, ăn xong anh sẽ bàn bạc với Trương sư phụ về vụ khuôn đúc. Bàn xong thì chiều anh em mình đi thủy cưng, lượn lờ chán chê rồi ghé quán hải sản đó ăn cơm.”
"Anh nhớ ngày 19 tháng Giêng là em tựu trường, nếu không có gì thay đổi thì mùng 17 tháng Giêng anh em mình sẽ về lại Sơn Thị. Coi như mấy ngày xả hơi cuối kỳ nghỉ, chơi cho đã đi."
Tần Lạc chẳng thể ngờ mấy ngày cuối kỳ nghỉ của mình lại sung sướng đến vậy, vừa được ăn ngon vừa được đi chơi. Cô bé lập tức ném sạch mọi nỗi khổ ải lúc cày cuốc đề cương ra sau đầu, chỉ thấy cái kỳ nghỉ đông này đúng là tuyệt cú mèo.
"Tuyệt vờiiii!" Tần Lạc hò reo sung sướng.
Triệu Dung nhìn cô con gái lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng, bất lực lắc đầu, tiếp tục dán mắt vào TV.
Chi có Tần Tòng Văn là rất tò mò, lẩm nhẩm hỏi nhỏ một câu: "Hoài Hoài, Tào sư phụ là ai vậy con?”
"Là phu nhân của thợ mộc Trương đó bố, chính là phu nhân của người thợ mộc Trương mà mấy chục năm trước bố đặt làm khuôn đúc ấy." Tần Hoài giải thích.
Lời giải thích của Tần Hoài khiến Tần Tòng Văn sốc tận óc.
Phu nhân á, Tần Tòng Văn thầm nghĩ lần gần nhất ông nghe thấy có người xưng hô với vợ người ta trang trọng như vậy là trên phim truyền hình cơ đấy.
"Thế Hoài Hoài con đến nhà Tào sư phụ ăn cơm, dắt theo Lạc Lạc có tiện không đấy?" Tần Tòng Văn hỏi.
"Tà cháu trai của Tào sư phụ chủ động nhắc tới ạ, mùng sáu hôm đó nhà Tào sư phụ đến nhà mình ăn bánh trôi, Lạc Lạc và cháu trai bà ấy là Trương Chi Uẩn đã cãi nhau một trận. Nghe nói ngày 16 tháng Giêng con sang nhà họ ăn cơm, Trương Chi Uấn nằng nặc đòi Lạc Lạc cùng đi, để chứng minh với Lạc Lạc là bà nội cậu ta nấu cơm ngon hơn Điểm Tâm con làm.”
Nghe Tần Hoài nói vậy, Tần Tòng Văn lập tức nhớ ra, bừng tỉnh đại ngộ: "Thì ra thằng bé cãi nhau với Lạc Lạc hôm đó là cháu trai của Trương Mộc Tượng à, vậy người đứng bên cạnh chẳng phải chính là Trương Mộc Tượng sao."
"Thật không ngờ Trương Mộc Tượng bây giờ lại biến thành bộ dạng như vậy, năm đó ông ấy là chàng trai đẹp mã nổi tiếng của Cầu Huyền đấy, nam chính phim truyền hình cũng chẳng đẹp trai bằng ông ấy."
Tần Hoài không hiểu nổi sự chấn động của Tần Tòng Văn, đúng lúc này Đổng Sĩ lại gửi tin nhắn tới chia sẻ Bát Quái mới nhất. Theo nguồn tin nội bộ tiết lộ, ngày mai Vương Tuấn xin nghỉ một ngày đến nhà bạn gái chúc Tết, tiến độ cực kỳ khả quan, có hy vọng năm nay đính hôn, sang năm kết hôn.
Hắn vội vàng cầm điện thoại lên, thỏa sức bơi lội trong biển hít Bát Quái.
Lễ Nguyên Tiêu ngày rằm tháng Giêng của Tần Gia cứ thế trôi qua một cách bình dị.
Nhờ mâm cơm ghép của dân làng, Tần Hoài đã được ăn một bữa tiệc Nguyên Tiêu thịnh soạn. Chỗ Tứ Hỉ Thang Đoàn còn thừa trong nhà chưa chia cho họ hàng đều được hắn cấp đông lại, để hôm sau Tần Tòng Văn và Triệu Dung về Cầu Huyền mang cho Tần Viện Trưởng, chia cho lũ trẻ trong cô nhi viện ăn.
Ngày mùng hai Tết, Tần Tòng Văn đã cất công về Cầu Huyền một chuyến, mang cho cô nhi viện một mẻ Tứ Hỉ Thang Đoàn, có điều số lượng mang đi hôm đó không nhiều, chỉ miễn cưỡng đủ ăn vài ngày.
Trước Tết ăn bản sinh viên, trong Tết ăn bản tiêu chuẩn, ra Giêng ăn bản cao cấp, lũ trẻ ở cô nhi viện đường Tam Mã cũng coi như đã được đón một cái Tết trọn vẹn với trải nghiệm thăng cấp dần đều.
Ngày 16 tháng Giêng, tức là 6 giờ 17 phút sáng ngày 26 tháng 2, người Tần Gia dậy từ tinh mơ để lên đường trở về.
LVQ8371