Tào Quế Hương: Khá lắm, tiếp tục phát huy nhé, đợi lúc trò luyện xong kỹ năng đao công thì phần nhân thịt này sẽ càng tuyệt mỹ hơn nữa! [Ngón tay cái] [Ngón tay cái] [Ngón tay cái]
Tin nhắn của Trịnh Đạt là rep muộn nhất, tận 9 giờ 11 phút mới gửi tới.
Trịnh Đạt: [Hình ảnh]
Trịnh Đạt: Tiểu Tần, dừa Tam Á này đúng là chất lượng thật, có cần bác gửi cho cậu chục thùng không?
Trịnh Đạt: Hải sản cũng ô-kê lắm, gửi cho cậu một ít nhé? Đóng thùng xốp ướp đá chuyển hỏa tốc trong ngày, bao tươi sống luôn.
Tần Hoài: Cháu cảm ơn Trịnh sư phụil
Trịnh Đạt: Tiểu Tần này, nếu bên cậu có cô gái nào hợp nhãn thì nhớ giới thiệu cho Tư Nguyên với nhé. Thằng nhóc này cứng đầu quá, dịp Tết bác làm mai cho mười mấy cô mà nó chẳng ưng mắt ai cả.
Trịnh Đạt: Bác chịu chết không hiểu nổi gu thẩm mỹ của giới trẻ các cậu, cậu trạc tuổi Tư Nguyên nên chắc sẽ nắm rõ hơn, quen cô nào thì năng giới thiệu giúp bác nhé.
Tần Hoài: Vâng Trịnh sư phụ, bác cứ yên tâm, nếu bên cháu có người thích hợp thì nhất định sẽ mai mối cho Trịnh Tư Nguyên!
Tần Hoài nhấp một ngụm trà, đột nhiên cảm thấy thiếu vắng chút hương vị gì đó.
"Du Du." Tần Hoài đặt điện thoại xuống bàn, "Em rảnh không? Chạy sang quán của Âu Dương ở đối diện lấy giúp tôi một ly Trà Chanh Giã Tay với.”
"Em rảnh ạ, em đi ngay đây!" An Du Du buông dao xuống, vội vã rửa tay rồi phóng đi luôn.
Trong quán Tiểu Âu Trà Chanh Giã Tay, chiếc máy in bill vẫn đang liên tục nhả ra những tờ đơn hàng dài ngoằng.
An Du Du vừa vào quán, đã nghe thấy tiếng thông báo không ngừng: "Bạn có đơn giao hàng Mỗ Đoàn mới, vui lòng xử lý kịp thời."
"Bạn có đơn giao hàng Mỗ Đoàn mới, vui lòng xử lý kịp thời."
"Chà." An Du Du cảm thán: "Buôn bán đắt hàng thật đấy."
Âu Dương đứng ở quầy pha chế, pha trà sữa mà sắp hóa thành nhà hóa học luôn rồi.
An Du Du bước tới một bước: "Anh Dương, Tiểu Tần sư phụ muốn một ly Trà Chanh Giã Tay."
Nghe thấy rốt cuộc cũng có đơn Trà Chanh Giã Tay, nhân viên chính thức nãy giờ vẫn luôn thái trái cây vô cùng kích động, cầm lấy quả chanh định thái ngay.
Sau đó bị Âu Dương cản lại.
Âu Dương đỡng đạc nói: "Trà Chanh Giã Tay của người anh em tôi, tôi nhất định phải đích thân giãt”
"Du Du, Tần Hoài có nói muốn vị gì không?"
"...Không có ạ, Trà Chanh Giã Tay mà cũng chia vị nữa sao?"
"Đương nhiên rồi, hôm qua anh mới nghiên cứu ra Trà Chanh Giã Tay Sữa Dừa Dâu Tây Việt Quất Xoài Trân Châu, em đợi đấy, anh làm ngay đây!"
An Du Du: ...
Đây... thực sự là Trà Chanh Giã Tay sao?
An Du Du liếc nhìn cái máy vẫn đang liên tục nhả đơn giao hàng, trên mặt hiện đầy dấu chấm hỏi.
Khách hàng thời nay, khẩu vị cũng mặn mòi quá rồi đấy.
"Đây là... Trà Chanh sao?"
Tần Hoài nhìn thùng Trà Chanh siêu to khổng lồ mà An Du Du mang về, trầm mặc.
Đầu tiên, cái thùng đựng Trà Chanh này rất lớn, có thể thấy Âu Dương thực sự coi hắn là anh em tốt.
Bình thường trà sữa loại một lít đã là thùng siêu to rồi, cái thùng này của Âu Dương nhìn bằng mắt thường cũng phải cỡ 1.5 lít.
Topping trong thùng trà sữa cũng vô cùng phong phú.
Vài lát chanh được thái ra rồi giã nát, dâu tây tươi thái hạt lựu cũng bị giã, việt quất tươi giã nhuyễn nhưng vẫn nhìn rõ thịt quả chìm dưới đáy, ngoài ra còn có cả những miếng thịt xoài to tướng.
Màu sắc của ly trà sữa cũng sặc sỡ không kém.
Dưới cùng là thịt việt quất màu xanh lam, trên cùng phủ một lớp sữa dừa đặc y hệt loại dùng cho cà phê sữa dừa, phần Trà Chanh ở giữa thì mang một màu sắc cực kỳ cổ quái, là một màu nâu khó thốt nên lời.
Xét về mặt mỹ thuật, ba màu cơ bản đỏ, vàng, xanh lam khi pha trộn theo các tỷ lệ khác nhau có thể tạo ra đủ loại màu sắc trên đời.
Thế mà trong ly Trà Chanh Giã Tay này, Âu Dương lại cho vào cùng lúc mứt dâu tây, mứt xoài và cả mứt việt quất tươi vừa mới giã.
Đỏ, vàng, xanh lam.
Màu sắc cuối cùng được pha ra đã cho Tần Hoài biết một sự thật, Âu Dương chẳng có tí thiên phú mỹ thuật nào.
Tối ba mươi Tết đám họ hàng nhà Âu Dương đã uống loại Trà Chanh Giã Tay này á, ông nội của Âu Dương còn nốc tận hai ly to cơ á?
Ông nội Âu Dương ơi, ông cũng chiều chuộng đứa cháu trai này quá rồi đấy, chiều đến mức sinh hư luôn rồi.
Dưới tình huống bình thường, nếu có người đưa cho Tần Hoài một ly đồ uống thế này, hắn sẽ cảm thấy có kẻ đang muốn mưu hại trẫm, và không chút do dự mà ném thẳng ly nước này đi.
Nhưng một món đồ uống trừu tượng đến mức này, Tần Hoài kiểu gì cũng phải nếm thử một ngụm cho biết.
Tần Hoài hít sâu một hơi, với vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt như đi vào chỗ chết, hắn cầm ly Trà Chanh Giã Tay lên, nhấp thử một ngụm nhỏ.
Một mùi vị vô cùng phức tạp.
Vị ngọt khé cổ của mứt dâu tây và mứt xoài quyện vào nhau, vị dừa béo ngậy của sữa dừa đặc, lại thêm vị nước cốt dừa thơm ngon khó giấu của một thương hiệu nổi tiếng nào đó dù đã bị pha trộn với bao nhiêu thứ kỳ quái.
Và cả cái vị chanh tươi mát vốn dĩ phải có của Trà Chanh Giã Tay, giờ uống vào lại thấy hơi nhặng đắng.
Trong ly trà sữa này thậm chí còn có cả trân châu.
Tần Hoài lẳng lặng nhai hai cái, nuốt trôi hạt trân châu xuống bụng, rồi đưa ly trà sữa cho An Du Du.
"Em cất ly Trà Chanh Giã Tay Âu Dương đặc chế này vào tủ lạnh đi, nhớ để riêng ra một góc."
"Đợi cậu ta tới, tôi phải tận mắt nhìn cậu ta nốc cạn cái thùng Trà Chanh này mới được."
Âu Dương, dám to gan mưu hại trẫm, chịu chết đi!
Oẹ, khó uống vãi chưởng.
.
LVQ8371