"Đúng là chưa đánh tôi đến mức thừa sống thiếu chết, nhưng tôi sắp nghèo kiết xác đến nơi rồi." Âu Dương quật cường ngẩng mặt nhìn lên bầu trời, bởi vì chỉ có làm thế thì nước mắt mới không trào ra, "Lần này đi đón cậu tôi còn phải mượn xe của Hồng Tỷ đấy, thậm chí còn chăng có tiền mà đổ xăng."
"Đúng rồi, Hồng Tỷ nhờ tôi nhắn với cậu là 4 giờ chiều nay gặp nhau ở nhà La tiên sinh nhé, chị ấy có việc muốn tìm cậu."
Tần Hoài hiểu ngay tắp lự, tiệc trà chiều chứ gì.
Tổ chức tiệc trà online mấy tháng trời, cuối cùng cũng được mở offline rồi. Trái cây đúng là chỉ ăn ở nhà La Quân mới thấy ngọt, mấy loại trái cây ông ấy cất công gửi đến tận thôn Tần Gia, Tần Hoài ăn cứ thấy nhạt nhẽo thiếu vị thế nào ấy.
Tần Hoài đi theo Âu Dương ra bãi đỗ xe, vừa đi vừa hỏi: "Cậu nghèo rớt mồng tơi thì liên quan quái gì đến tôi? Cậu nghèo chẳng phải là vì cậu đã nghỉ việc ở Ủy ban Phường nên không có lương, bố mẹ cậu lại khóa thẻ, còn cắt luôn cả tiền tiêu vặt của cậu sao?"
"Đúng thế, bây giờ người anh em của cậu chỉ còn biết trông cậy vào quán Trà Chanh Giã Tay khai trương để hồi lại chút máu thôi. Bố tôi tuyên bố thăng thừng rồi, nếu quán không khai trương thì một cắc ông ấy cũng không xì ra.”
"Thế khai trương rồi thì cho cậu bao nhiêu tiền?"
"Quỹ bù lỗ hai mươi vạn."
Tần Hoài: ... Lắm lúc thật sự muốn khô máu luôn với cái đám phú nhị đại các người.
Có một khoảnh khắc, Tần Hoài bỗng nhiên không muốn đưa công thức trà trái cây mà Tào Quế Hương đã chép lại cho Âu Dương nữa.
"Nhân viên quán Trà Chanh Giã Tay của cậu đã đủ chưa?" Tần Hoài hỏi.
"Đủ rồi, một nhân viên chính thức, bốn sinh viên đại học, đủ dùng."
"Tôi có một câu hỏi, cậu có ngại đi theo phân khúc cao cấp không?" Tần Hoài hỏi.
Âu Dương: ?
Trà Chanh Giã Tay mà cũng đi theo phân khúc cao cấp được á?
Hai người đi tới trước chiếc Bentley của Trần Huệ Hồng, cất hành lý, lên xe. Âu Dương cài đặt định vị xong xuôi mới khó hiểu hỏi: "Tại sao lại phải đi theo phân khúc cao cấp?”
"Là thế này, mấy ngày nay không phải tôi đang đi học nghề sao? Sư phụ dạy tôi nghe nói cậu muốn mở quán Trà Chanh Giã Tay nên rất nhiệt tình, cho tôi mấy công thức trà trái cây do chính cô ấy nghiên cứu. Công thức tôi xem rồi, cực kỳ đơn giản dễ làm, chỉ là chi phí rất cao, yêu cầu về chất lượng của đường, trà, trái cây và nước ép đều rất khắt khe, tuyệt đối không thể lấy hàng kém chất lượng ra đắp vào được."
"Cái kiểu pha hai thìa đường hóa học rẻ tiền, hay gọt bỏ phần hỏng của trái cây thối rồi đem xay thành nước ép tuyệt đối không thể áp dụng cho công thức này."
"Dựa theo công thức này, chi phí mỗi ly trà trái cây rơi vào khoảng 8 đến 15 tệ."
"Nếu cậu muốn bán thì có lẽ phải bán với giá từ 30 tệ trở lên một ly, hơn nữa lượng nước cũng không được quá nhiều."
m ^* Z+ A7 —À ^ ~ ^ 1n ^ Là * ^ˆ F4 ` x . Z lệ Là , z Thôi, nói thế này cậu cũng không hiểu đâu. Quán của cậu chắc là sửa sang xong rồi, máy móc các thứ đều có đủ, nguyên liệu chắc cũng mua được một ít rồi. Lát nữa tôi sang nhà La tiên sinh chôm chút trái cây, làm thử hai ly theo công thức cho cậu nếm thử là biết ngay."
.
Vì sự nghiệp Trà Chanh Giã Tay của Âu Dương, việc đầu tiên Tần Hoài làm khi bước vào Vân Trung Tiểu Khu không phải là xách hành lý về nhà, mà là sai Âu Dương đi cất hành lý giúp hắn, còn bản thân thì lao thẳng đến nhà La Quân để chôm trái cây theo công thức mà Tào Quế Hương đã viết.
Tào Quế Hương đã cố ý ghi chú trên công thức, có thể dùng trái cây tươi thì đừng dùng nước ép, trà trái cây của bà ấy quan trọng nhất là độ tươi ngon của nguyên liệu.
Tần Hoài mặc kệ cái lườm nguýt của La Quân, xách hai túi trái cây to đùng mãn tải mà về.
Ngay khoảnh khắc Tần Hoài đóng cửa rời đi, La Quân - người nãy giờ vẫn ngồi lỳ trên sofa xem TV, mông không thèm nhúc nhích lấy một milimet - gân cổ lên gào to: "Tiểu Trương, kiểm tra lại mấy loại trái cây Tần Hoài vừa lựa đi, mỗi loại mua thêm hai thùng!”
.
Tần Hoài xách hai túi trái cây to bự, đi thẳng đến quán Trà Chanh Giã Tay của Âu Dương.
Chỉ có thể nói chuyến đi khảo sát ở Cô Tô dạo trước của Âu Dương cũng không hẳn là vô ích, hắn đã học được tinh túy trong phong cách thiết kế của quán Trà Chanh Giã Tay — sơn cái biển hiệu thành màu xanh lá cây.
Nếu màu xanh này không phải là xanh lục bảo mà là xanh sẫm thì tốt biết mấy, chẳng hiểu Âu Dương nghĩ cái quái gì mà sơn mặt tiền quán xanh chói lóa đến mức nhức cả mắt.
Quán Trà Chanh Giã Tay của Âu Dương nằm ngay đối điện Vân Trung Thực Đường, tên là Tiểu Âu Trà Chanh Giã Tay, một cái tên vô cùng mộc mạc giản dị.
Mặt bằng quán không lớn, Tần Hoài nhớ mang máng trước đây chỗ này hình như là một tiệm cà phê, chuyên bán cà phê giá rẻ, từ 9.9 tệ đến 29.9 tệ đều có. Trần Huệ Hồng từng phàn nàn với Tần Hoài, ly cà phê 9.9 tệ của tiệm này được pha từ loại tinh chất cà phê mua trên Taobao tính ra chưa tới hai tệ, rặt một lũ gian thương, dặn hắn phải né gấp, tuyệt đối đừng dại mà mua.
Tiện thể nhắc luôn, La Quân cũng từng bão 1 sao cho dịch vụ giao hàng của tiệm cà phê này, nghe nói ông chửi bới thậm tệ lắm, riêng cái bình luận 1 sao đó đã thu về hơn 700 lượt thả tim, toàn là do các chủ quán khác vào bấm.
Mấy chủ quán từng bị La Quân mắng có một sở thích đặc biệt, đó là đi thả tim cho những bình luận chê bai của La Quân trên trang của các chủ quán khác.
LVQ8371