Đánh chén bữa sáng với tốc độ ánh sáng xong, Tần Hoài đẩy cửa bước vào bếp, đập vào mắt là củ cải chất ngập tràn cả căn phòng.
Không chỉ chất kín mít trên kệ rau củ, củ cải còn xếp la liệt dưới sàn nhà. Mở tủ lạnh ra, tầng trên cũng nhét toàn củ cải đã rửa sạch bong kin kít.
"Trong phòng chứa đồ còn hai thùng củ cải nữa đấy." Trương Chử cười hì hì nhắc nhở, "Quế Hương bảo Tiểu Tần hôm qua tuy thái hơi rùa bò, nhưng hôm nay chắc chắn sẽ lên tay. Thêm nữa hôm nay thời gian dư dả, ngần này chắc đủ cho cháu thái rồi."
"Không đủ thì ông lại ra chợ hốt thêm. Ông chốt đơn với lão Lý ngoài chợ rồi, mỗi ngày cung cấp ít nhất 150 ký củ cải trắng, bao la bát ngát luôn!"
"Lấy bằng giá sỉ luôn!"
Tần Hoài: rA°
"Dạ... cháu mạn phép hỏi chút, đống củ cải trắng mỗi ngày cháu thái xong sẽ xử lý thế nào ạ?" Tần Hoài rén rỉ hỏi.
"Trên thành phố mình có một trang trại nuôi lợn, mấy năm nay cô hay ra đó mua thịt lợn nên cũng quen thân với ông chủ trang trại." Tào Quế Hương đáp, "Cô đã dặn dò ông chủ trang trại lợn rồi, tối nào ổng cũng sẽ đánh xe qua đây chở củ cải về."
"Cho nên Tiểu Tần à, con đừng có áp lực tâm lý, củ cải thái xong sẽ không bị lãng phí đâu. Nếu 300 cân không đủ thái thì 400 cân, 500 cân."
"Củ cải rẻ bèo ấy mà."
Tần Hoài không ngờ rằng quá trình thái củ cải này của hắn lại kéo dài ròng rã suốt một tuần liền.
Tuần này hắn đã sống sót như thế nào?
Chắc là bơi lội trong biển củ cải thái sợi, củ cải thái lát, củ cải thái hạt lựu. Mỗi ngày mở mắt ra là thái củ cải, trước khi ngủ trong đầu hắn vẫn chỉ toàn là củ cải. Nhờ nền tảng thể lực tốt nên hắn không thấy mệt cho lắm, cũng không xuất hiện tình trạng cực đoan như thái đến sưng vù cả cánh tay.
Chỉ là thái, thuần túy là thái, thái liên tục không ngừng.
Tào Quế Hương không hề có bất kỳ yêu cầu gì đối với củ cải thái sợi, thái lát hay thái hạt lựu mà Tần Hoài thái ra. Cho dù sợi củ cải dài ngắn to nhỏ không đều, lát củ cải có dày có mỏng, miếng mỏng nhất cũng chẳng thể nhìn xuyên sáng, hay củ cải hạt lựu méo mó nhìn qua chẳng có tí thẩm mỹ nào, bà ấy cũng chẳng hề bận tâm.
Bà ấy căn bản không hề chỉ ra những vấn đề này.
Bà ấy chỉ luôn chằm chằm vào những vấn đề cực kỳ chi tiết trong động tác, ví dụ như tư thế phát lực, cách cầm dao, và những lỗi sai mà Tần Hoài lặp đi lặp lại sau một thời gian dài đứng bếp thái rau (Thiết Đôn).
Hễ có vấn đề là bà ấy trực tiếp thò tay vào nắn lại. Nắn suốt mấy ngày, Tần Hoài đâm ra quen luôn, hễ Tào Quế Hương vừa đưa tay ra là hắn lập tức đứng im thin thít không dám nhúc nhích.
Hiệu quả cũng vô cùng rõ rệt.
Thói quen cầm dao, tư thế và động tác thái rau mà Tần Hoài hình thành từ hồi còn ở cô nhi viện, tất cả đều được Tào Quế Hương nắn lại cho chuẩn chỉnh qua từng lần uốn nắn trực tiếp.
Có đôi khi Tần Hoài vừa mắc lỗi, chẳng cần đợi Tào Quế Hương ra tay, chính hắn cũng đã tự nhận ra và sửa lại.
Mỗi ngày phải xử đẹp ít nhất 300 cân củ cải trắng nhưng chẳng thái ra được lát, sợi hay hạt lựu nào ra hồn, Tần Hoài gần như cứ nhắm mắt thái hết sọt này đến sọt khác.
Trương Chử đặc biệt chuẩn bị mấy cái thùng lớn để đựng củ cải trắng. Mỗi ngày cứ thái đầy mấy cái thùng to đùng đó là công việc thái củ cải của Tần Hoài coi như xong.
Tần Hoài cũng thật sự không thể dậy sớm nổi nữa.
Hắn mệt đến mức căn bản là không lết dậy nổi.
Cái mệt của việc luyện đao công (Thiết Đôn) và cái mệt của việc nhào bột không hề giống nhau, nói chính xác thì cảm giác của hai việc này hoàn toàn khác biệt.
Dịp Tết và khoảng thời gian giao lưu ở Hoàng Kí, cường độ công việc có cao đến mấy thì Tần Hoài vẫn mang danh là Tần sư phụ.
Những món hắn làm ra đều là cực phẩm, phụ bếp của Tri Vị Cư thì khao khát được học hỏi, còn thực khách thì tranh nhau thưởng thức, tất cả đều ngập tràn sự mong đợi.
Nhưng toàn bộ số củ cải mà hắn thái ở nhà Tào Quế Hương, tất tần tật đều là thức ăn cho lợn.
Lúc thái chẳng ai thèm quan tâm, thái xong cũng chẳng ai buồn kiểm tra kỹ, cứ thế trút thẳng vào thùng lớn, tối đến thì chất lên xe chở đi. Cảm giác làm học việc và làm sư phụ hoàn toàn khác xa nhau. Tần sư phụ mỗi lần nhào xong một phần bột đều mang lại cảm giác thành tựu rõ rệt, còn học việc Tiểu Tần mỗi lần xắt xong một củ cải, ngẩng đầu lên chỉ thấy một tương lai mịt mờ tăm tối.
Điểm kinh nghiệm đao công tăng cũng cực kỳ rùa bò, chậm chưa từng thấy. Cái ngày kỹ năng Nêm Nhân của Tần Hoài thăng lên cấp Đại Sư, điểm đao công mới ở mức (671/1000). Hắn cày cuốc thái củ cải với cường độ siêu cao ròng rã nguyên một tuần ở nhà Tào Quế Hương mà điểm đao công cũng chỉ nhích lên được (799/1000).
Có thể thấy rõ, thái thức ăn cho lợn thì điểm kinh nghiệm chẳng tăng được bao nhiêu.
Tần Hoài cũng thừa biết đao công của hắn chẳng tiến bộ là bao. Sở dĩ hắn lười check bảng hệ thống trò chơi là vì trong đa số trường hợp, hắn đều tự biết lượng sức mình. Ngoại trừ cái đợt cày cuốc điên cuồng món Tứ Hỉ Thang Đoàn để cày điểm Nêm Nhân đến mức đầu óc quay cuồng, thăng lên cấp Đại Sư lúc nào cũng chẳng hay, chỉ mơ hồ thấy khang khác nên mới mở ra xem thử, còn lại những lúc khác hắn đều có thể áng chừng được trình độ từng kỹ năng của bản thân.
Tần Hoài cũng nhận ra dụng ý của Tào Quế Hương.
Hắn biết bà ấy đang uốn nắn lại những thói quen xấu của mình.
LVQ8371