"Lúc Hoàng sư phụ nghiêm túc làm Tam Đầu Yến, chăng phải nước dùng Cao Thang cũng do ông ấy tự tay ninh, nguyên liệu cũng do ông ấy đích thân xử lý hay sao?”
Lúc Tào Quế Hương nói chuyện, tay bà ấy vẫn thoăn thoắt không ngừng. Bà ấy vừa trò chuyện vừa làm việc, trút nguyên liệu đã thái sẵn vào nồi xào nấu, canh chỉnh lửa, đảo muôi, nêm nếm gia vị, giữa chừng còn không quên múc Hoàng Muộn Ngư Sí ra bày biện lên đĩa.
Là bày biện thật sự, để món ăn trên đĩa trông đẹp mắt hơn, Tào Quế Hương còn dùng cà rốt và củ cải trắng tỉa hoa đơn giản, rưới thêm nước dùng để tăng hương vị.
Đúng vậy, bà ấy nêm nếm gia vị cho cả phần rau củ dùng để trang trí trên đĩa.
Tào Quế Hương căn bản không cần Tần Hoài vào bếp phụ giúp, bà ấy có thể xử lý tất cả những việc này một cách cực kỳ nhẹ nhàng, tiện thể buôn chuyện đôi câu.
Tần Hoài cũng hiểu ý của Tào Quế Hương. Tào Quế Hương đã nghỉ hưu nhiều năm, không có hứng thú nhận đồ đệ, cũng chắng có thời gian và sức lực để dạy đỗ đồ đệ. Hiện tại bà ấy hệt như một vị trưởng lão của đại tông môn đã bế quan tu hành nhiều năm không ai hay biết, tu vi cao thâm lại nhàn rỗi, lúc xuống núi dạo chơi tình cờ gặp được hắn - một mầm non có cốt cách thanh kỳ, thiên phú cực cao, xuất thân thuần túy từ con đường học lỏm, tuy đã được danh sư chỉ điểm sơ qua nhưng nền tảng vẫn không thể sánh bằng đệ tử danh môn chính phái.
Tào trưởng lão không có ý định nhận đồ đệ, nhưng cũng không nỡ để nhân tài bị lãng phí như vậy, cho nên quyết định tiện tay giúp đỡ tán tu Tiểu Tần một phen.
Tán tu Tiểu Tần lập tức giác ngộ.
Còn chần chừ gì nữa, cơ hội ngàn năm có một đây rồi!
"Tào sư phụ, con đồng ý!" Tần Hoài kích động nói: "Có thể nhận được sự chỉ điểm của cô, là vinh hạnh của con!"
Thấy Tần Hoài đồng ý, Tào Quế Hương cũng rất vưi vẻ. Hôm nay có thể nói là bà ấy hoàn toàn tùy cơ ứng biến, cái kịch bản tối hôm qua học thuộc lòng một câu cũng chăng nhớ nổi, nghĩ đến đâu nói đến đó. Lúc mở đầu còn vì quá căng thăng mà hơi ăn nói lộn xộn, chính bà ấy cũng chăng biết mình đang lảm nhảm cái quái gì nữa.
May mà Tiểu Tần ngộ tính cao, hiểu được ý bà ấy.
"Cô cho con hỏi trước một chút, cái hình thức mà cô nói là ở lại bên này để cô chỉ điểm vài ngày, sau đó lại học online từ xa rốt cuộc là như thế nào ạ?" Tần Hoài hỏi.
Tần Hoài thật sự không hiểu, dù sao hắn cũng thực sự không có sư phụ, hơn nữa cũng chưa từng luyện qua đao công bao giờ.
Tần Hoài không thể tưởng tượng nổi, cái kỹ năng đao công mà theo lời Đổng Sĩ là phải ngày ngày cặm cụi khổ luyện, mất vài năm mới thấy được chút thành quả rốt cuộc sẽ được dạy qua mạng kiểu gì.
"Là do trước đó cô chưa nói rõ." Bàn đến chuyện chính sự, suy nghĩ của Tào Quế Hương liền trở nên cực kỳ rành mạch, "Tiểu Tần, cơ ngơi của con ở mãi Sơn Thị, cho dù học nghề thì cũng không thể bỏ bê việc kinh doanh bình thường, con người ai cũng phải mưu sinh mà, điểm này cô rất hiểu."
"Nhưng đao công của con quả thật vô cùng kém, cần phải luyện từ những thứ cơ bản nhất. Con bắt buộc phải ở lại chỗ cô vài ngày, để cô giám sát con, đảm bảo cách cầm dao, cách thái, điểm phát lực và một loạt những kỹ năng cơ bản nhất của con không có vấn đề gì, thì con mới có thể về Sơn Thị học online được."
"Nhưng cũng không thể chỉ học online, tốt nhất mỗi tháng con nên về đây vài ngày. Chắc hẳn con từng đi giao lưu ở Cô Tô nên cũng hiểu rõ, việc dạy học qua mạng và sư phụ trực tiếp cầm tay chỉ việc là hoàn toàn khác nhau."
"Cô tin với thiên phú của con, tiến bộ theo từng tháng chắc chắn sẽ rất rõ rệt. Mỗi tháng con về một lần, cô sẽ dựa vào tình trạng của con trong tháng đó để tiếp tục hướng dẫn và chỉ dạy thêm, như vậy sẽ tạo ra một môi trường học tập rất hiệu quả."
"Năm xưa lúc thông tin liên lạc chưa phát triển, giao thông đi lại khó khăn, cũng có rất nhiều đầu bếp học nghề theo cách này. Không được danh sư nhận làm đệ tử chân truyền thì làm đệ tử ký danh, cứ vài tháng hoặc mỗi năm lại qua đó học tập định kỳ một thời gian, trình độ sẽ tăng lên vùn vụt. Nói trắng ra, chính là cái mà bọn trẻ các con hay gọi là đi tu nghiệp đấy."
Tần Hoài cũng cảm thấy cách rèn luyện này vô cùng hợp lý.
Cơ ngơi của Tần Hoài ở Sơn Thị, trong Vân Trung Tiểu Khu lại còn có một con chim già neo đơn chẳng chịu rời tổ. Hắn đương nhiên sẵn lòng ở lại tỉnh Việt để nhận sự chỉ bảo của danh sư, nhưng thực khách của Vân Trung Thực Đường có chịu hay không thì hắn chịu chết.
Nếu Tần Hoài vắng mặt ở Vân Trung Thực Đường quá lâu, Trần An và Bùi Hành e là cũng chẳng muốn trụ lại cái nhà ăn khu phố này mãi, để lâu nhà ăn dẹp tiệm là cái chắc, kéo theo nhiệm vụ chính tuyến của hắn cũng toang luôn.
Đúng vậy, có thể nhiều bạn độc giả đã quên mất rồi, nhưng nhân vật chính Tần Hoài của chúng ta vẫn luôn nhớ rõ hắn có một nhiệm vụ chính tuyến.
Hãy cùng ôn lại chút thông tin chi tiết về nhiệm vụ chính tuyến này nhé:
Tần Hoài cảm thấy với trình độ hiện tại của hắn, hoàn thành cái nhiệm vụ chính tuyến này chỉ là chuyện phút mốt.
Trước khi đến Cô Tô giao lưu học hỏi, Tần Hoài đã có hai sản phẩm đạt chỉ tiêu là Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Trần Bì Trà. Hiện tại chỉ cần đợi hắn quay lại Vân Trung Thực Đường, đưa thêm bất kỳ ba món nào trong số hàng loạt Điểm Tâm như Tứ Hỉ Thang Đoàn, Tinh Phẩm Tam Đinh Bao, Trường Thọ Diện, Quả Nhi, Bình Quả Diện Quả Nhi lên thực đơn, thì việc hoàn thành nhiệm vụ chỉ còn là vấn đề thời gian.
LVQ8371